Chương 12: Chuyện Trên Giường
Tống Sam La đang ngủ say thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Cô liếc nhìn số điện thoại, cau mày một lúc rồi mới bắt máy.
Tessa: “Tối qua chuyện gì thế? Sao anh mày lại gọi tao? Thế còn vụ của tao nữa không?”
Tống Sam La nheo mắt, chỉ chọn câu cuối để hỏi lại: “Vụ gì?”
Tessa: “Chuyện trên giường ấy!”
Tống Sam La: “Không có, đóng máy rồi, đổi nữ chính, quay ba tiếng.”
“Đậu má!” Tessa đau lòng rên rỉ bên kia đầu dây, nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần:
“Không sao, bao giờ mày đi shopping? Tao còn một liều nữa!”
Còn làm nữa?
Còn dám làm nữa?
Tống Sam La nhìn cổ tay còn một vết đỏ, im lặng.
Còn Tessa bên kia sốt ruột: “Mày không định chịu thua đấy chứ?! Mày không định thực sự gả vào nhà tao đấy chứ?!”
Về điểm này, Tống Sam La và Tessa, hai kẻ tử thù, mục tiêu vẫn hoàn toàn thống nhất, đó là:
Không gả! Không gả! Không gả!
“Tao khuyên mày nghĩ cho kỹ…” Tessa thêm dầu vào lửa: “Mấy bà vợ cả nhà tao không phải dạng vừa đâu.”
Tống Sam La không muốn chịu thua, cô không dễ dàng bỏ cuộc vậy đâu.
Nhưng giờ hộ chiếu bị tịch thu, dù có trốn được khỏi khách sạn, cô cũng không trốn khỏi được Thái Lan.
Xem ra, phải thay đổi chiến lược.
Đã không tránh được, thì phá hủy nó.
“Tao muốn gặp anh mày.” Tống Sam La nói.
Tessa: “Đứa nào? Tao có mười hai đứa, mỗi con giáp một đứa.”
Tống Sam La: “Thai Nặc Phan Ân, đứa tao sắp gả ấy.”
“Đứa đó à… tao cũng ít gặp lắm.”
“Ít gặp?” Tống Sam La ngạc nhiên.
“Cả đời tao gặp nó, đếm trên đầu ngón tay. Để tao nghĩ xem, lần trước là lúc tao mười tuổi hay tám tuổi nhỉ…”
Tống Sam La im lặng, chưa kịp để Tessa nói hết đã cúp máy.
Cô đi tìm Tống Cấm Mộc.
“Chúng ta làm một vụ trao đổi thế nào?” Tống Sam La vào thẳng vấn đề.
Tống Cấm Mộc đang ăn trưa, cắt một miếng bít tết tái, không thèm ngước mắt.
“Đừng mặc cả, dù em có bán thân cho anh, anh cũng sẽ gả em đi.”
Tống Sam La: “Vậy thì trước hết dẫn em đi gặp cái tên Thai Nặc Phan Ân đó.”
Tống Cấm Mộc dừng tay, cuối cùng cũng ngước mắt nhìn cô, chậm rãi hỏi:
“Tại sao?”
Tống Sam La: “Người này rất thần bí, em tìm trên mạng không thấy thông tin gì về hắn. Không phải nói là mỹ nam số một Miến Thành sao? Biết đâu em tham sắc đẹp của hắn, chịu gả thì sao.”
“Gả?” Tống Cấm Mộc khẽ buột miệng, như vô tình thốt ra.
Tống Sam La không hiểu tiếng này của anh có ý gì, tự nói tiếp:
“Anh nói rồi, số em không thoát khỏi liên hôn, thà gả vào gia tộc có thế lực, chồng có ngoại hình còn hơn.”
Tống Cấm Mộc thu lại ánh mắt, cúi đầu tiếp tục cắt bít tết: “Không phải nói trao đổi sao? Thế em lấy gì để đổi?”
Tống Sam La: “Em không bỏ trốn.”
Tống Cấm Mộc cười khẩy: “Không có hộ chiếu, em có trốn cũng vô ích.”
Tống Sam La: “Em còn đủ cách quậy, ví dụ như vượt biên. Anh không muốn em yên ổn một chút sao?”
“Em sẽ yên ổn à?”
Tống Sam La: “Đương nhiên! Em có tinh thần hợp đồng mà. Anh nghĩ cách cho em gặp Thai Nặc Phan Ân, em sẽ không gây chuyện.”
Tống Cấm Mộc: “Em muốn gặp thì có gì khó?”
“Khó? Anh có cách hả?!” Tống Sam La kinh ngạc.
Cô vốn chỉ hỏi thử, hoặc để anh tốn chút công sức nghĩ cách, đừng có lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào mình, không ngờ đối phương nói nhẹ như không.
“Ừ.” Tống Cấm Mộc khẳng định, “Muốn gặp không?”
“Muốn! Càng sớm càng tốt!” Tống Sam La dứt khoát.
Trong đĩa còn hai phần ba miếng bít tết, Tống Cấm Mộc đặt dao nĩa xuống:
“Được, tối nay luôn. Em chuẩn bị tinh thần đi.”
“Chuẩn bị tinh thần gì?” Tống Sam La thắc mắc.
“Không gì, sợ em bị đẹp trai choáng ngất.”
Tống Cấm Mộc cầm khăn ăn lau khóe miệng, cười với Tống Sam La.
