Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Yêu Hận Đan Xen: Cưới Nhầm Kẻ Thù Truyền Kiếp > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5: Thể hình của anh tệ quá

 

Tống Sam La không hề né tránh cơ thể đầy dã thú kia, cô cứ thế đi thẳng vào trong, chẳng hề khách sáo.

 

Cô có phải mấy cô gái mới lớn chưa từng thấy việc đời, chỉ biết đỏ mặt tim đập loạn xạ đâu.

 

Hồi còn nhét từng xấp tiền lớn vào cạp quần của mấy anh người mẫu nam, họ còn ưỡn hông về phía cô cơ mà.

 

Tống Sam La rất bình tĩnh.

 

Tống Cấm Mộc cũng rất bình tĩnh.

 

Anh cầm một cái khăn khác lau những giọt nước trên tóc, thong thả đi ngang qua Tống Sam La, tiến về phía bàn làm việc.

 

Dùng nước sát trùng rửa qua bàn tay bị Tống Sam La cắn đêm qua, rồi cầm băng gạc tự quấn lấy.

 

“Cái này trả lại em…” Tống Cấm Mộc nhìn chiếc băng đô in môi đỏ đặt bên cạnh, “Anh đâu có vô tình như em, ném thẳng vào thùng rác.”

 

Tống Sam La nhìn cái băng đô dính máu kia, cũng chỉ vài trăm tệ.

 

Không thèm nhận, cô tiện tay hất đi.

 

Chiếc băng đô nhẹ nhàng rơi xuống, vừa vặn mắc trên mép thùng rác.

 

Tống Sam La: “Đồ đã dơ rồi, còn giữ làm gì?”

 

Tống Cấm Mộc liếc mắt nhìn, cũng chẳng tiếc. Một cái băng đô, mất thì mất.

 

Chỉ có mấy thằng nam chính trong mấy cuốn tiểu thuyết não tàn mới mang theo bên mình nâng niu…

 

Kiểu cách.

 

Anh bước đến tủ quần áo, vừa lấy một cái áo sơ mi xuống, đã bị Tống Sam La giật phăng ném lại vào tủ.

 

Tống Sam La: “Em muốn nói chuyện với anh, nhưng anh hôi quá, có thể đi tắm lại một lần nữa không?”

 

Ánh mắt cô liếc về phía cánh cửa không xa.

 

“Không.” Tống Cấm Mộc lại đưa tay lấy một cái áo sơ mi khác mặc vào.

 

Tống Sam La nhìn chằm chằm cánh cửa, tính toán xác suất chạy thoát từ đây là bao nhiêu.

 

Chạy thẳng ra ngoài không khó.

 

Nhưng kinh động đến bọn họ, thang máy chưa kịp tới đã bị người ta tóm về rồi.

 

Cho nên, không thể liều.

 

“Em chắc chắn muốn ở lại đây?”

 

Giọng Tống Cấm Mộc kéo Tống Sam La trở về thực tại.

 

Trên tay anh cầm quần, hình như chuẩn bị…

 

Vén khăn tắm lên, mặc quần.

 

Tống Sam La khoanh tay trước ngực, ánh mắt thẳng thắn, đánh giá cơ thể Tống Cấm Mộc.

 

Vai rộng, cơ bụng mỏng, eo chó săn, đường nét cứng cáp, gân xanh nổi rõ trên cánh tay.

 

“Chẹp chẹp chẹp…” Tống Sam La lắc đầu, “Thể hình của anh tệ quá.”

 

Cô ném lại năm chữ rồi bỏ đi.

 

Hôm nay thời cơ không đúng, Tống Sam La bảo Tessa lái xe đi trước, ngày mai quay lại.

 

***

 

Tối hôm sau, Tống Sam La tính toán thời gian, lại đẩy cửa phòng Tống Cấm Mộc.

 

Tống Cấm Mộc vẫn vừa tắm xong, trên người còn nhỏ nước.

 

Lần này, cả hai đều sững người một lúc rõ rệt.

 

Mẹ nó! Lại trễ vài phút!

 

Chỉ cần Tống Cấm Mộc ở trong căn phòng này, cô còn chẳng với tới tay nắm cửa, nói gì đến chạy thoát dưới mí mắt anh.

 

“Không có gì.” Tống Sam La đập cửa bỏ đi, lại bảo Tessa lái xe đi.

 

Đến tối ngày thứ ba, Tống Sam La đến sớm hơn hôm qua mười phút.

 

Cũng tắm sớm hơn mười phút, Tống Cấm Mộc lần này chẳng thèm liếc cô một cái, thẳng bước tới tủ quần áo.

 

“Không ai dạy đại tiểu thư rằng tay có thể dùng để gõ cửa sao?”

 

Tống Sam La tự nhận xui, lần nào cũng không chọn đúng thời cơ.

 

Nhưng lần này thế nào cũng phải xông ra khỏi phòng.

 

Tống Sam La cầm chai rượu vang đỏ trên bàn, hất thẳng vào ngực Tống Cấm Mộc…

 

“Xin lỗi, lỡ tay, anh vào trong tắm lại đi.”

 

Nửa câu trước chẳng có chút cảm xúc thật, nửa câu sau toàn là giọng sai bảo.

 

Tống Cấm Mộc nghẹn hơi, cười: “Là vì anh quá giống anh trai em, nên em nghĩ anh sẽ vô điều kiện dung túng em?”

 

Tống Sam La: “Sai rồi. Chính vì tôi có thể phân biệt anh là đồ giả, nên tôi lấy thân phận đại tiểu thư nhà họ Tống ra lệnh cho anh.”

 

“Ra lệnh?” Tống Cấm Mộc nhấm nháp hai chữ.

 

“Sao? Tôi không thể ra lệnh cho đồ giả như anh à?”

 

Tống Cấm Mộc dựa vào cánh tủ quần áo, một giọt rượu vang đỏ ngoan cường lăn qua các rãnh cơ bụng anh,

 

lướt qua bụng dưới, biến mất ở rìa nguy hiểm nhất.

 

Đôi mắt phượng câu hồn của anh đánh giá người trước mặt với ý tứ không rõ, chậm rãi mở miệng:

 

“Tôi là giả, có khả năng nào, em cũng là giả không?”

 

Tống Sam La thoáng sững sờ, rồi sắc mặt lập tức trầm xuống: “Anh nói nhảm gì vậy?”

 

“Cùng họ ‘Tống’, tại sao Tống Cấm Mộc có bóng, còn Tống Sam La không có? Tôi là giả thì tôi nhận, nhưng em làm sao chứng minh em là thật, chứ không phải là cái bóng của Tống Sam La?”

 

Tống Sam La như nghe một chuyện đùa, khà khà cười vài tiếng, rồi tắt tiếng, bất ngờ dùng lực…

 

Đẩy cái Tống Cấm Mộc giả ngã xuống giường.

 

Một ngón tay chống lên lồng ngực nóng hổi của anh.

 

Ngón tay còn dính chút rượu vang đỏ còn sót trên người anh.

 

Tống Sam La: “Suỵt, đừng nhúc nhích…”

 

Người đàn ông lần này rất phối hợp, chống khuỷu tay, nửa người trên nghiêng trên giường.

 

“Không phải anh muốn chứng minh sao?” Tống Sam La trèo lên giường, ngồi lên người anh.

 

Bàn tay nuông chiều từ xương đòn men lên cổ anh, ngón cái vuốt ve chỗ lõm sau tai anh.

 

“Có ai nói với anh chưa, Tống Sam La thật ở chỗ đó, xăm một con bướm?” Cô thì thầm, như lời thì thầm quyến luyến.

 

Tống Cấm Mộc giả vờ hỏi: “Chỗ nào?”

 

Tống Sam La cởi cúc quần jeans của mình.

 

“Chỗ mà đàn ông các anh muốn vào nhất.”

 

Ánh mắt Tống Cấm Mộc tự nhiên rơi vào động tác trên tay cô.

 

“Muốn xem tôi có thật không?” Tống Sam La kéo khóa quần jeans…

 

“Muốn xem không?”

 

Cô ở trên người anh, phát ra lời mời.

 

Đây là một chiếc quần jeans bó sát, cởi hết ra cũng chỉ hơi hé một khe nhỏ.

 

Nhưng có lúc, càng che đậy, càng cám dỗ…

 

Phía sau dây kéo, ánh sáng hắt ra bóng tối, như vực thâu quyến rũ.

 

Tay cô nắm lấy lớp vải mềm mại, siết chặt mép, trong mắt đầy vẻ quyến rũ, gắt gao giữ chặt ánh nhìn của người đàn ông.

 

Nhắm đúng thời cơ, bất ngờ dùng lực, giật mạnh xuống…

 

Chiếc khăn tắm che nửa thân dưới của người đàn ông.

 

Tống Sam La giật khăn tắm của Tống Cấm Mộc, lăn xuống giường, xông ra ngoài cửa, bỏ lại Tống Cấm Mộc trần truồng trong phòng.

 

Tống Sam La nghĩ, thằng đàn ông chó trần truồng ít nhất cũng phải tìm cái gì đó che lại, rồi mới cuống cuồng xông ra bắt mình, vậy mình sẽ có đủ thời gian chạy trốn…

 

Đúng vậy, cô nghĩ thế.

 

Chỉ là Tống Sam La nghĩ thế.

 

Thực tế, chó có thể tè bậy khắp nơi.

 

Huống hồ là thằng đàn ông chó.

 

Tống Sam La vừa chạy ra khỏi phòng hai bước, đã bị Tống Cấm Mộc không một mảnh vải che thân từ phía sau vớ tay một cái, ôm lên người anh.

 

Tống Cấm Mộc không chỉ bắt được cô, còn dùng cô làm vật che người, che đi chỗ không nên lộ ra.

 

Ngoài hành lang, Sát Côn chỉ nghe một tiếng “a” và tiếng đập cửa.

 

Quay đầu nhìn lại, cả hành lang chẳng thấy bóng người nào.

 

Rùng mình một cái, đánh một trận ớn lạnh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn