Chương 98: Của Cải Cuối Cùng
Ngày đầu tiên Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La gọi Gà Con ra đánh một trận.
Ngày thứ hai Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La gọi Gà Con và Đại Ba Ca, đánh hai trận.
Ngày thứ ba Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La gọi Gà Con, Đại Ba Ca và Sát Côn, ba người, đánh ba trận...
Cuối cùng, cô nằm bẹp trên giường, người đầy thương tích.
Gà Con và Đại Ba Ca vì bị thương trong lúc làm nhiệm vụ nên xin nghỉ ốm.
Sát Côn vẫn tiếp tục bám trụ, ở một góc không người, vừa khóc vừa nói với Tống Sam La:
"Đại tiểu thư, hay là chúng ta đi mua ít quần áo mới đi. Đừng có vất vả nữa."
Thế là, ngày thứ tư Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La cầm một cái thẻ anh để lại, quét sạch nửa trung tâm thương mại hàng xa xỉ, xài thẳng tay.
Ngày thứ năm Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La cầm cái thẻ khác của anh, vui vẻ rinh một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn, vứt trong hầm gửi xe của khách sạn cho bám bụi, lại xài sạch thẻ.
Sát Côn, người hiếm hoi được nghỉ hai ngày, giơ ngón cái với Tống Sam La: "Đại tiểu thư, cô giỏi quá!"
Rồi móc ra một cái thẻ đen, hai tay dâng lên.
"Ca ca sợ cô chiến đấu lực quá mạnh, nên dặn trước rồi, nếu cô chưa đã, thì còn cái cuối cùng."
Tống Sam La nhận lấy, nhìn chằm chằm vào cái thẻ trong tay, mắt cô tối lại, đã ngày thứ sáu rồi.
Tống Sam La: "Anh ấy vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Sát Côn: "Thưa đại tiểu thư, không có ạ."
Sát Côn liếc cô một cái, nhìn chằm chằm cái thẻ đen, thận trọng nói thêm: "Ca ca nói, đây là của cải cuối cùng của anh ấy rồi."
Anh ta lặng lẽ đưa tay ra, chạm vào cái thẻ đen: "Đại tiểu thư, hay là để tôi đánh với cô một trận nhé? Cái thẻ này..."
Tống Sam La rút cái thẻ đen ra, nhét vào túi:
"Vậy thì để anh ấy tiếp tục làm công cho nhà họ Tống chúng ta thôi."
Nói xong, cô lại bước vào cửa hàng cao cấp.
***
Ngày thứ bảy Tống Cấm Mộc đi vắng, không còn thẻ để xài nữa. Tống Sam La lại hẹn Sát Côn, đánh không biết trận thứ tư, năm, sáu, bảy, tám.
Ngày thứ tám và thứ chín Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La ở trong phòng riêng, suốt hai ngày hai đêm.
Tống Cấm Mộc nói anh chỉ đi vài ngày, nhưng đã gần hai tuần rồi.
Tống Sam La có chút bất an.
Ngày thứ mười Tống Cấm Mộc đi vắng, Tống Sam La cuối cùng không chịu nổi nữa, cô đến chỗ cũ lần trước, tìm Taino Parn.
Người đón cô không phải Thiệu Dược, mà là người đàn ông mặc vest đã từng đưa phỉnh cho cô trên thuyền, anh ta tự xưng là A Nghĩa.
A Nghĩa đưa cô vào phòng làm việc của Taino Parn.
Khi đẩy cửa ra, trong phòng không có Thiệu Dược, chỉ có một mình Taino Parn.
Anh ta ngồi trước cửa sổ, đôi mắt nâu xám không có tiêu cự nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thực ra lần này Tống Sam La đến không phải để gặp anh ta, mà để tìm Thiệu Dược.
Cô muốn qua Thiệu Dược biết Tống Cấm Mộc đã đi đâu.
Nhưng cả căn phòng chỉ có Taino Parn và A Nghĩa, không thấy bóng dáng Thiệu Dược thường ngày ở bên cạnh anh ta.
"Tống tiểu thư đến tìm tôi có việc gì?" Giọng Taino Parn rõ ràng lạnh hơn mấy độ so với lần trước, như thể cô là vị khách không mời mà đến.
Nhưng Tống Sam La không để bụng, cô tự tìm cho mình một cái cớ hợp lý: "Xin lỗi đã làm phiền, tôi muốn hỏi, việc ngài giúp tôi tìm anh trai, bây giờ tiến triển thế nào rồi?"
Tống Sam La không dám nói thẳng là mình đến tìm Thiệu Dược.
Taino Parn trước đây từng hứa sẽ tìm được Tống Cấm Mộc thật, chứng tỏ anh ta biết người hiện tại là giả.
Nhưng anh ta biết bao nhiêu chuyện, còn mối quan hệ giữa Tống Cấm Mộc và Thiệu Dược, Tống Sam La không chắc Taino Parn này biết được bao nhiêu.
"Sẽ có tin ngay thôi, cô yên tâm." Taino Parn vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt vô hồn nói.
Nghe đến đây, Tống Sam La không kìm được sự kích động: "Thật ư?! Anh ấy đang ở đâu?"
Taino Parn: "Sau khi chúng ta kết hôn, cô sẽ biết."
Tống Sam La nhìn gương mặt nghiêng của Taino Parn, ánh mắt anh ta mất tiêu cự, không chút hơi ấm nào.
Tống Cấm Mộc từng dặn cô, ngoài bản thân ra, đừng tin ai cả. Bất kỳ ai cũng không đáng tin.
"Tôi có thể tin ngài không, ngài Taino?"
Taino Parn: "Tống tiểu thư, ngoài tin tôi ra, cô còn cách nào khác sao?"
Mắt Tống Sam La tối lại.
Đúng vậy, bao năm nay cô cố gắng làm mình lớn mạnh hơn, nhưng hiện tại, cô vẫn không thể tiếp cận được mảng kinh doanh cốt lõi của tập đoàn.
Mọi chuyện đều bị Tống Vạn Niên nắm chặt trong tay.
Không cho Tống Sam La động vào, thậm chí không nhắc một lời.
Tống Sam La hoàn toàn không có đường dây. Cô không biết bắt đầu tra từ đâu. Bây giờ, ngoài Taino Parn, tạm thời cô không tìm được người nào tốt hơn để giúp cô tìm Tống Cấm Mộc.
Tống Sam La: "Vậy được, tôi sẽ yên tâm chờ tin tốt của ngài Taino."
Taino Parn: "Ngày cưới tự nhiên sẽ nói cho cô."
"Cảm ơn." Tống Sam La chuẩn bị rời đi, bỗng dừng bước quay lại, giả vờ tình cờ hỏi:
"À, còn cô gái lần trước đâu rồi? Sao không ở bên cạnh ngài Taino?"
Taino Parn: "Thiệu Dược?"
"Ừm."
Taino Parn: "Tống tiểu thư hỏi chuyện này làm gì?"
Tống Sam La nghe ra giọng anh ta có chút không hài lòng, đành bỏ qua không truy hỏi: "Không có gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi."
Cô tưởng sẽ không có được thông tin về Thiệu Dược, đang định bỏ cuộc ra về, thì giọng Taino Parn vang lên:
"Thiệu Dược chết rồi."
"Chết rồi?!" Tống Sam La không kìm được kêu lên, rồi mới nhận ra giọng mình không đúng, liền thu lại vài phần.
"Đúng vậy." Taino Parn ra hiệu cho A Nghĩa xoay mình lại.
Ánh mắt anh ta nhìn xuống đất, nhưng có vẻ như đang nhìn Tống Sam La, anh ta kéo khóe môi tái nhợt, chậm rãi nói:
"Là tôi tự tay giết."
