Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Sinh Tồn Nơi Tận Thế, Tôi Trỗi Dậy Thành Bá Chủ Phế Thổ > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53 có bản audio.

Chương 52: Trên Đường

 

Vừa ra khỏi Đặc khu thứ chín, Lão Miêu đã cảm nhận ngay nhiệt độ bên ngoài giảm mạnh. Hắn ngồi trong thùng xe, trên người đắp ba bốn cái áo bông quân đội, giơ tay vén tấm màn vải che gió lên, thò đầu ra ngoài liếc một cái rồi nói: "Mẹ kiếp, phải âm hơn bốn mươi độ không nhỉ?"

 

"Ừ, gần vậy." Tần Vũ thỉnh thoảng xoa tay, nhẹ giọng đáp: "Mày đừng có ngồi hoài, thỉnh thoảng đứng dậy vận động, xoa bóp người đi."

 

"Này, lúc mày đến, cũng đi xe hả?" Lão Miêu thuận miệng hỏi.

 

"Đi một đoạn, sau đó đi bộ."

 

"...Đúng là thằng chiến sĩ thật." Lão Miêu bất lực.

 

Xe chạy trên mặt đường phủ đầy băng tuyết khoảng năm tiếng đồng hồ thì dừng lại ở một trạm tiếp tế quân sự nhỏ. Hai người xuống xe trả tiền, lấy một chiếc xe địa hình chạy xăng gần như sắp hỏng rồi tiếp tục lên đường. Vì môi trường ở đây khắc nghiệt, xe điện thuần túy hoặc xe hybrid quá kém ổn định, không thích hợp để chạy đường dài trong nhiệt độ này.

 

Xe địa hình chạy xăng là do Cục trưởng Lý nhờ quan hệ sắp xếp, tuy gần như sắp hỏng nhưng cũng tốn không ít tiền. Nhưng may mà trong xe máy sưởi các thứ đều dùng được, tính năng off-road tương đối hoàn chỉnh, có thể nói là rất bền và dai.

 

Trên đường, Lão Miêu như một đứa bé tò mò nhìn quét vùng đất phủ đầy tuyết trắng, mặt đầy hiếu kỳ, chỉ vào mấy cái khung sắt lớn cách đó vài cây số hỏi: "Cái đó làm gì vậy?"

 

"Tháp cảnh báo." Tần Vũ thuận miệng đáp: "Tối thế này không thấy rõ, dưới tháp còn có lưới sắt nữa."

 

"Cảnh báo cái gì?"

 

"Phóng xạ hạt nhân." Tần Vũ giải thích với giọng bình tĩnh: "Sau khi thảm họa xảy ra, chính phủ đã xây dựng rất nhiều công trình chống chịu, nhưng cuối cùng đều thất bại. Công trình ở đó có nhiều thiết bị năng lượng hạt nhân... thảm họa ập đến, công trình phát nổ, để lại một vùng phóng xạ rộng lớn. Xây tháp đó là để nhắc nhở người dân ở Khu chưa quy hoạch đừng vào bên trong."

 

"Chà, họ cũng đã làm được việc đấy." Lão Miêu thở dài.

 

Tần Vũ lái xe, hoàn toàn rảnh rỗi nên hỏi: "Mày và Lão Lý rốt cuộc có quan hệ gì vậy?"

 

Lão Miêu nghe hỏi thì sững người.

 

"Sao, không thể nói à?" Tần Vũ cười: "Vậy tao không hỏi nữa."

 

"Cũng không có gì không thể nói." Lão Miêu rút điếu thuốc lá điện tử ra, quay đầu nhìn Tần Vũ kể: "Lão Lý là chú ruột tao, ông ấy vào ngành cảnh sát sau ba tao. Trong một vụ việc, ba tao đã chết thay cho Lão Lý, vì vậy tình cảm của tao với ông ấy... hơi mâu thuẫn. Nói không hận là giả, nhưng mấy năm nay Lão Lý lại đối xử với tao rất tốt... Haiz, tao cứ ép mình không nghĩ đến chuyện cũ, nhưng với tư cách là con trai... tao lại không thể quên."

 

Tần Vũ ngẩn người một lúc: "Mày còn hơn tao nhiều, ít nhất mày còn có người thân tốt với mày để mà hận, còn tao chẳng có cái mẹ gì."

 

Lão Miêu hút một hơi thuốc, không đáp.

 

"Mày có biết chuyện giữa ba mày và Lão Lý không?" Tần Vũ lại hỏi.

 

"Nghe người ta nói, là Lão Lý phạm lỗi, ba tao đỡ đạn thay rồi bị xử bắn."

 

"...Lão Lý có giải thích gì với mày không?"

 

"Không, ông ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện này. Hồi nhỏ, tao thường cố tình nổi nóng, gợi chuyện về vấn đề này, nhưng ông ấy cứ lờ đi." Lão Miêu ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ: "Có lẽ... ông ấy nghĩ đến chuyện này cũng không thoải mái."

 

"Lão Miêu, sự tốt của Cục trưởng Lý dành cho mày, ai trong ngành cảnh sát cũng thấy rõ. Chuyện cũ qua rồi thì cho qua, mày cứ khăng khăng giữ mãi, thực ra ngoài việc làm tăng mâu thuẫn giữa mày và Lão Lý ra, cũng chẳng có ý nghĩa gì." Tần Vũ nhẹ nhàng khuyên: "Trên đời có mấy người em ruột cố tình hại chết anh ruột? Hơn nữa, những gì mày biết đều nghe từ người khác, có khi sự thật hoàn toàn khác với mày nghĩ, đúng không?!"

 

"Ừ." Lão Miêu ngập ngừng một lúc rồi gật đầu.

 

"Thôi, nói chuyện vui đi." Tần Vũ cười hì hì đổi chủ đề: "Bao giờ mày cưới vợ đây?"

 

"Cưới ai? Cưới Lôi Lôi à?" Hễ nhắc đến chuyện trai gái là Lão Miêu lại phấn chấn lạ thường.

 

"Mày còn mặt mũi không vậy, tao đã nói..." Tần Vũ vừa định chửi thì đột nhiên thấy phía trước, bên cạnh một đống kiến trúc cũ nát, xông ra hơn chục người mặc áo bông dày, liền lập tức hét: "Lão Miêu, cầm súng, nhanh lên."

 

"Sao vậy?" Lão Miêu lập tức ngồi thẳng dậy.

 

Phía trước, hơn chục người đứng thành một hàng, chặn kín đường.

 

Tần Vũ không cho xe đến gần mà dừng lại cách đó hơn hai mươi mét.

 

"Chuyện gì vậy?" Tần Vũ hạ kính xe xuống, đón gió tuyết hét.

 

"Anh em, cho chút đồ ăn đi, sắp chết đói rồi." Từ trong đám người xa xa đi ra hai người đàn ông.

 

Tần Vũ nghe tiếng hét: "Không thấy đây là xe quân sự à? Không có đồ ăn, cút ngay cho tao."

 

"Không có đồ ăn thì cho xăng, quần áo, tiền cũng được." Hai người đàn ông đối diện tiếp tục tiến lên.

 

Lão Miêu ngồi trong xe nhìn những người này, thấy họ đầy vết thương do lạnh, còn có trẻ em và người già, liền mềm lòng nói: "Cho họ một ít đi."

 

Tần Vũ lúc này hoàn toàn khác hẳn trạng thái khi ở Đặc khu thứ chín, mặt lạnh như băng hét lần nữa: "Tao nói lại lần nữa, cút ngay."

 

"Mẹ kiếp, ngang vậy à? Không cho thì bọn này không đi."

 

Hai người đàn ông nghe Tần Vũ nói thì không tiến thêm nữa.

 

Tần Vũ nghe vậy vào số, đạp ga mạnh, phóng thẳng xe vào đám đông.

 

"Oa!" Lão Miêu hét toáng lên, kéo tay Tần Vũ hét: "Không cho thì thôi, mày đừng có đâm họ!"

 

Đám đông thấy xe lao tới thì lập tức tán loạn.

 

Tần Vũ không kịp giải thích với Lão Miêu, tay phải cầm súng đen, nhắm vào giữa đám đông bóp cò.

 

"Đoàng đoàng đoàng...!"

 

Tiếng súng vang lên dồn dập, đám đông lại tán loạn. Tần Vũ tay trái xoay vô lăng, lái xe thẳng vào cánh đồng tuyết, đạm hết ga, cố chọn những chỗ tuyết đóng cứng sáng bóng mà lao nhanh.

 

Khoảng mười mấy giây sau, từ trong đám kiến trúc cũ nát lại xông ra hai ba chục người, bắn về phía cánh đồng hoang. Nhưng may Tần Vũ phản ứng nhanh, chạy đường vòng thoát được.

 

Lão Miêu mồ hôi lạnh đầy trán ngồi trong xe nhìn ra phía sau, còn chưa hết hồn chửi: "Mẹ kiếp, đám này không phải muốn xin ăn, mà muốn cướp hả?!"

 

"Tao mà đỗ xe gần lại, quần áo trên người hai đứa mình sẽ bị lột sạch, rồi chết cóng ở đây." Tần Vũ mặt không biểu cảm nói: "Người ở chỗ này... không còn là người nữa."

 

"Chúng ta đi xe quân sự mà chúng cũng dám cướp?"

 

"Mày biết chỗ này gọi là gì không?" Tần Vũ quay đầu hỏi.

 

"Không biết!" Lão Miêu lắc đầu.

 

"Nó gọi là Tam Khảm Tử. Ba năm trước, mười xe chở lương của bộ đội Đặc khu Phụng Bắc đi qua đây, bị cướp sạch. Đoàn trưởng quân đội nổi điên, hạ lệnh điều ba tiểu đoàn, hơn một nghìn người đến tiễu phỉ dân. Nhưng hơn một nghìn người lao vào Tam Khảm Tử, chưa đầy một ngày đã gần như bị tiêu diệt gần hết, cuối cùng hình như chỉ chạy thoát chưa đến ba trăm người." Tần Vũ chỉ vào hai bên đường vừa đi qua nói: "Bây giờ mày cầm xà beng, xúc một xẻng xuống tuyết, có thể đào được xác người đấy."

 

Lão Miêu ngẩn người một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi: "Anh bạn, mày đã từng cướp lương ở Tam Khảm Tử chưa?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn