Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Sinh Tồn Nơi Tận Thế, Tôi Trỗi Dậy Thành Bá Chủ Phế Thổ > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 69: Tôi muốn uống rượu với em dưới đêm.

 

Khả Khả bất lực nhìn hai người: “Hai người cút được không?”

 

“Hì hì, có chuyện gì thì nói đi.” Tần Vũ nhe răng cười.

 

“Tôi muốn chút đồ dưỡng da, ở đây mua không được, khu bảy lại đắt quá, các cậu về đây nhờ người mua ở Phụng Bắc cho tôi, ở đó rẻ hơn.” Khuôn mặt xinh đẹp của Khả Khả lại nở nụ cười rạng rỡ.

 

“Được, mai cậu đưa tôi cái danh sách, tôi nhờ người mua cho.” Tần Vũ hứa luôn: “Lúc về tôi đưa cậu số tài khoản, cậu chuyển tiền qua là được.”

 

“Còn phải trả tiền à?” Khả Khả tròn xoe mắt hỏi.

 

Tần Vũ sửng sốt: “Bố cậu làm quan to à, mua mỹ phẩm không cần trả tiền hả?”

 

Khả Khả nghe vậy xoè hai bàn tay nhỏ: “Tôi làm cho các cậu việc lớn thế này, các cậu không nên cho tôi chút hoa hồng à? Thế này cũng không hiểu quy tắc gì cả.”

 

Tần Vũ nhìn cô ta hết nói: “Không phải, cậu lớn nhỏ gì cũng là ông chủ, thế này cũng hơi…”

 

“Làm ông chủ cũng là đàn bà, đàn bà ai chả keo kiệt, từ từ cậu sẽ biết.”

 

“… Cũng vừa vừa thôi, đắt quá tôi không tặng nổi đâu.” Tần Vũ bỏ lại một câu, kẹp háng chạy ra ngoài, sợ bà cô kia lại đề thêm yêu cầu gì.

 

Mọi người đi rồi, Khả Khả lấy từ túi hành lý ra bộ ga trải giường của mình, trải lên cái giường lạnh ngắt, rồi ngồi phịch xuống.

 

Mấy chục giây sau, Khả Khả gọi cho bố: “Alo, bố ạ!”

 

“Việc xong xuôi thế nào rồi con?” Một giọng hiền từ vang lên.

 

“Đều thương lượng xong rồi. Đợt hàng thứ hai, họ trả trước tiền, Tần Vũ ép giá, con đồng ý hạ mười phần trăm, nhưng điều kiện là mỗi tháng họ phải lấy tối thiểu hai mươi vạn.”

 

“Được rồi, cũng tốt hơn bố tưởng.” Đầu kia hài lòng gật đầu: “Con về chưa?”

 

“Chưa, tối nay con ở lại đây.” Khả Khả lắc đầu.

 

“Môi trường bên đó tệ vậy, sao không về?”

 

“Ôi trời, nhà tệ hơn con cũng từng ở rồi, bố đừng lo, mai con về.” Khả Khả cười khúc khích: “Bố nói với anh cả, mau chóng cho con thu xếp lô hàng thứ hai.”

 

“Được rồi, bố thúc nó.”

 

“Thế con đi rửa mặt, ngủ đây.”

 

“Ừ, ngủ sớm đi, giữ sức, đừng mệt quá.” Bố rất quan tâm cô con gái này.

 

…

 

Phòng bên cạnh.

 

Lão Miêu ngồi trên ghế, đầy hơi rượu hỏi: “Phòng này chỉ có một cái giường rộng hai mét, ngủ kiểu gì?”

 

“Anh ơi, đừng có kén chọn nữa được không?” Tề Lân bất lực đáp: “Ở môi trường thế này, có chỗ ngủ là tốt rồi, ba người chúng ta chen nhau là được chứ gì.”

 

“Tao không quen chen.” Lão Miêu hít một hơi thuốc lá điện tử.

 

Tần Vũ cởi bừa quần áo, ngã uỵch lên giường chửi: “Cái thằng chó này giỏi vờ vịt, không phải lúc nào mày cũng đòi ngủ cùng tao à?”

 

“Thôi, tao không chen với tụi mày nữa, tao tìm chỗ khác.” Lão Miêu mượn hơi rượu đứng dậy.

 

“Anh đi đâu đấy?” Tề Lân tò mò: “Biết tìm chỗ nào không?”

 

“Hai cậu không để ý à? Khả Khả hơi quá chén, mà con nhỏ này cũng hơi cô đơn, tao đi kiếm chút rượu, khai tâm cho nó…” Đáy mắt Lão Miêu đã không kìm được vẻ nóng bỏng.

 

“Thôi đi ông ơi,” Tần Vũ bất lực nằm trên giường chửi: “Đừng có chạy đi tán gái nữa được không? Mà không phải mày bảo mày thích Lâm Niệm Lôi à?”

 

“Hắn nhìn ai mà chẳng thích?” Tề Lân bạnh một câu.

 

“Hai cậu ngủ đi, ngủ đi.” Lão Miêu kẹp háng, đóng cửa đi thẳng.

 

Tề Lân nằm trên giường, nhăn mặt hỏi: “Thằng ngáo này không chọc giận con nhỏ đấy chứ?”

 

“Lão Miêu có chừng mực, không sao.” Tần Vũ trở mình, thò tay đặt lên bụng Tề Lân nói: “Này em, em nằm dịch sang đây tí, anh hơi lạnh…”

 

“?” Tề Lân ngơ ngác: “Ý gì thế?”

 

“Có câu thành ngữ ‘cửa sau nhét gậy’, em nghe qua chưa?”

 

“Cút ngay cho tôi.” Tề Lân đẩy Tần Vũ ra: “Đúng là toàn loại người gì thế, tôi còn mang thương mà cũng không tha.”

 

…

 

Nửa tiếng sau.

 

Đèn ở khu nhà trọ leo lét, những người trong các phòng cũng cơ bản đều ngủ.

 

Lão Miêu mang chút rượu đồ nhắm, gõ nhẹ cửa phòng Khả Khả: “Ngủ chưa em?”

 

Một lúc sau, Khả Khả trên đầu quấn khăn mặt màu hồng, mặc bộ đồ ngủ dày, mở cửa, mắt lim dim nhìn Lão Miêu: “Anh làm gì đấy?”

 

“Rượu này uống chưa ngấm, mà tôi nghĩ cách hợp tác của chúng ta cũng có thể có vấn đề.” Lão Miêu ngắm nghía Khả Khả từ trên xuống dưới: “Hay là bàn thêm tí nữa?”

 

Khả Khả khựng lại, cũng liếc nhìn mặt Lão Miêu, bỗng cười nói: “Được thôi, vậy anh vào đi.”

 

Lão Miêu nghe vậy tim tan chảy, lập tức bước vào phòng, lấy mông đậy cửa nói: “Em gái ạ, anh nói này, từ lần đầu gặp em, anh đã thấy em hào sảng chẳng thua đàn ông, và đặc biệt biết làm ăn…”

 

“Anh ngồi chút đi, em vào nhà vệ sinh làm tí việc.” Khả Khả chào một tiếng, rồi tiện tay đóng cửa.

 

“Được, được, em đi đi.” Lão Miêu liên tiếp gật đầu.

 

Khả Khả đi dép lê ra tới cửa phòng tắm, quay lại hỏi: “À, trời lạnh quá, mà anh nằm trong kho của em mấy hôm rồi, anh có muốn tắm không? Có nước nóng đấy.”

 

“?!”

 

Lão Miêu nghe thế, ngây ra như phỗng, tim đập thình thịch.

 

“Anh nhìn em gì? Anh có tắm không?” Khả Khả lại cười hỏi.

 

“Thế này có ổn không…” Lão Miêu đứng dậy, thoăn thoắt cởi áo khoác.

 

“Ôi dào, trai hùng gái bá không câu nệ tiểu tiết, anh tắm đi, lát nữa mình uống một trận ra trò.” Khả Khả nhìn Lão Miêu, mặt hơi ửng hồng nói: “Thực ra, em cũng khá nể anh.”

 

“Nể tôi gì chứ?” Chính Lão Miêu cũng không hiểu nổi.

 

“Anh đúng là đàn ông, ở chỗ em lúc đó thật sự không hề hoảng loạn.” Khả Khả giọng dịu dàng nhận xét: “Mấy năm nay, em làm ăn với nhà, cũng gặp không ít người, nhưng người như anh thì hiếm.”

 

Lão Miêu nghe máu sôi lên, với tay cởi nốt áo len bên trong, kẹp háng lao vào phòng tắm không có vòi sen: “Em gái đợi một lát, lát nữa anh sẽ kể em nghe về quá khứ của anh thật hay…”

 

Khả Khả bĩu môi, khom lưng ngồi phịch xuống ghế sô pha cũ, cúi đầu đọc sách.

 

Lão Miêu vào nhà vệ sinh, đổ nước vào thùng gỗ, rồi vội vàng kỳ cọ thân thể, tắm rửa cực kỳ nghiêm túc.

 

Hai mươi phút sau.

 

Khả Khả nghe trong phòng không còn tiếng nước, thản nhiên ngồi trên ghế gọi: “Mèo ơi, cái khăn tắm to treo trên dây em dùng đi, quần áo đừng lấy ra, bẩn lắm.”

 

Lão Miêu nghe vậy, với tay xuống dây kéo lấy cái khăn tắm to, lắc đầu cảm thán: “Vãi cả cơ hội, nếu không nắm bắt thì phí cả cái tên Lý Phú Quý.”

 

Vài phút sau, Lão Miêu quấn khăn tắm ngang hông, khoác cái áo khoác ngoài nửa thân trên bước ra, nhưng thấy Khả Khả đứng ở chỗ cửa đang cúi xuống loay hoay gì đó.

 

“Sao thế?” Lão Miêu trên đầu còn bốc hơi nóng, hỏi.

 

“Không hiểu sao, cái cửa đột nhiên không khóa được, gió thổi là tự bật.”

 

“Để anh làm cho.”

 

“Không cần, không cần, anh ra ngoài đỡ hộ em, em đẩy cái chốt cửa lên một tí là được.” Khả Khả vuốt lọn tóc gọi: “Anh đứng ngoài kia chống vào.”

 

“Được rồi.” Lão Miêu nghe vậy ba chân bốn cẳng lao ra khỏi phòng, đứng trên bậc thềm đỡ cánh cửa.

 

Khả Khả bẻ hai cái chốt, đoạn cười nói: “Chắc ổn rồi, anh lùi ra xa tí, em thử xem đóng được kín không.”

 

“Trời lạnh quá, chắc vừa nãy đóng băng cái lưỡi khóa rồi. Không sao, em đóng đi, anh thử kéo.” Lão Miêu nhe răng gật đầu.

 

Dứt lời, Khả Khả nhìn Lão Miêu cười một tiếng, với tay kéo cánh cửa sắt lại.

 

Lão Miêu nhiệt tình vô bờ nắm chặt tay nắm cửa, kéo mạnh ra ngoài một cái rồi hô: “Được rồi, chắc lắm, không mở ra được.”

 

Trong phòng im lặng.

 

Lão Miêu bị gió lạnh thổi cho một trận rùng mình, cười hét tiếp: “Mở ra đi, ngoài này lạnh lắm, anh vào.”

 

Trong phòng vẫn không đáp lại.

 

Lão Miêu sửng sốt, đập cửa: “Mở cửa!”

 

Trong phòng, Khả Khả úp mặt xuống giường, cười đến nỗi ngặt nghẽo: “Anh không tôn trọng em, em cho anh tỉnh táo một chút.”

 

“???” Lão Miêu há hốc miệng, mặc gió lạnh thông thẳng vào họng hét: “Ngoài này có gió, em nói to lên, anh không nghe thấy.”

 

Khả Khả lại cười một tiếng, tiện tay tắt luôn điện.

 

Lão Miêu gõ cửa chừng hai ba phút, cuối cùng đã hiểu mình bị hố, gầm lên: “Em gái à, quá đáng rồi nhé… em không uống rượu thì đưa áo quần cho anh vớ, thế này để anh về kiểu gì? Đệt, ngoài này lạnh chết.”

 

Khả Khả vẫn mặc kệ.

 

“Địt mẹ em, lòng dạ đàn bà độc nhất.” Lão Miêu nghiến răng chửi thẳng, quay đầu nhìn quanh.

 

Một đợt gió lạnh mạnh ập tới, Lão Miêu nổi da gà toàn thân, theo bản năng khoanh tay giữ ấm. Không ngờ thân thể hắn vặn vẹo một cái, cái khăn tắm quấn ở eo phịch một tiếng rơi mất.

 

Gió nhỏ lạnh thấu xương, mặt Lão Miêu tái mét. Hắn cúi xuống nhặt khăn.

 

“Két…”

 

Cánh cửa bên cạnh bị đẩy, ông chủ nhà trọ xách đèn pin vừa kiểm tra xong sân, ngoảnh đầu nhìn thấy Lão Miêu trần truồng trắng hếu, liền đực mặt ra.

 

Lão Miêu cũng đực mặt.

 

Ông chủ nghệt mãi, vẻ cực kỳ khó hiểu hỏi: “Anh bạn… anh đang tập quái gì thế?”

 

“Đừng nói chuyện, có quần áo không?” Lão Miêu nhặt khăn hỏi.

 

Ông chủ cúi đầu lướt qua hắn, bất chợt thốt lên: “Ố, giun con!”

 

“??” Lão Miêu sững hồi lâu, mặt đỏ bừng: “Mày có để yên không hả?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn