Chương 4: Chuẩn bị một ít vật tư.
Trong ba năm ấy, cô đã chứng kiến sự xấu xa của nhân tính, cũng thấy được sự tàn bạo của thây ma, nhưng chưa bao giờ từ bỏ ý niệm tìm kiếm anh trai.
Cho đến mùa đông năm thứ ba, cô lê bước cơ thể đã mục nát từ lâu, loạng choạng đi đến bên ngoài một căn cứ.
Từ xa, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên tường thành.
Là anh trai. Anh mặc bộ đồ tác chiến cũ kỹ, tay cầm một thanh đao gỉ sét, đang ra sức tiêu diệt lũ thây ma đang leo lên tường thành.
Gió lạnh cuốn theo bông tuyết, rơi trên khuôn mặt anh dính đầy máu me, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Khoảnh khắc này, anh trai trong mắt Tiểu Ngư thật cao lớn...
Lúc thì anh phóng ra một tia sét, lúc lại chém một nhát vào lũ thây ma.
Cô muốn gọi anh, nhưng trong cổ họng chỉ phát ra được những tiếng gầm gừ vô nghĩa.
Và cô đã trở thành một thành viên trong biển thây ma mênh mông ấy.
Cô từ từ tiến về phía tường thành, bước chân loạng choạng, nhưng mang theo một sự kiên định chưa từng có.
Cô biết bản thân bây giờ trông đáng sợ thế nào, nhưng cô chỉ muốn tiến gần anh thêm một chút, được nhìn anh thêm lần nữa.
Cho dù phải chết dưới tay anh.
Đúng lúc này, chuyện bất ngờ xảy ra.
Trên tường thành, một kẻ che mặt mặc đồ tác chiến giống hệt, đột nhiên xuất hiện phía sau lưng anh trai, trong tay cầm một con dao găm lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.
Cô muốn xông lên cảnh báo anh, nhưng bị đám thây ma dưới chân tường thành chặn mất đường đi.
Cô chỉ có thể đứng nhìn con dao găm đâm mạnh vào lưng anh, nhìn kẻ che mặt dùng hết sức đẩy anh ngã khỏi tường thành.
“Bùm——”
Anh trai rơi mạnh xuống nền tuyết, máu tươi lập tức nhuộm đỏ vùng tuyết trắng xung quanh.
Đám thây ma dưới chân tường thành lập tức trở nên kích động, lần lượt vây quanh anh, trong mắt lấp lánh ánh sáng tham lam, chuẩn bị chia nhau xẻ thịt món ăn khó kiếm này.
Khương Tiểu Ngư như điên cuồng xông tới, dùng hết sức lực đẩy những con thây ma bên cạnh ra, ôm chầm lấy anh trai.
Thịt thối rữa của cô cọ xát vào người anh, nhưng cô hoàn toàn không để ý, chỉ biết ôm chặt lấy anh trong lòng.
Kỳ lạ thay, đám thây ma vốn đang kích động, vào khoảnh khắc cô ôm lấy anh trai, lại đều dừng bước, vây quanh từ xa, không dám lại gần nữa.
Như thể trên người cô có thứ gì khiến chúng khiếp sợ.
Khương Tiểu Ngư cúi đầu nhìn anh trai trong lòng, hơi thở của anh ngày càng yếu ớt, đôi mắt thì hé mở, dường như đang cố gắng nhận ra điều gì đó.
Một lúc lâu sau, cô nghe thấy anh trai dùng hết chút sức lực cuối cùng phát ra âm thanh, “Tiểu... Ngư...”
Tiếng gọi "Tiểu Ngư" ấy, như một chiếc búa, đập mạnh vào trái tim Khương Tiểu Ngư.
Cô muốn đáp lại, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng gầm gừ khàn đặc.
Nước mắt hòa lẫn máu, từ hốc mắt trống rỗng của cô lăn xuống, nhỏ giọt trên mặt anh.
Ngay khi cô đang chìm đắm trong nỗi đau thương tột độ, trước mắt đột nhiên lóe lên một luồng ánh sáng trắng.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, thì phát hiện mình đã trở về lớp học trước ngày tận thế, trở về thời điểm còn 100 ngày nữa là thi đại học.
Nghĩ đến thân thể thối rữa, cô giờ chỉ muốn chết.
Nếu kiếp này bản thân vẫn không thoát khỏi số phận biến thành thây ma, thì ít nhất cũng không được để anh trai lặp lại bi kịch của kiếp trước.
Cô chết thì không sao, nhưng kết cục của anh trai kiếp trước tuyệt đối không được tái diễn.
Cô hít một hơi thật sâu, cầm thẻ ngân hàng bước nhanh về phía máy rút tiền gần khu dân cư.
Rút tiền mặt ra, bỏ vào túi xách, cô vừa định quay người rời đi thì thấy ở ngã tư không xa, Lâm Vi Vi đang bước nhanh về phía này.
Khương Tiểu Ngư thót tim, nghi hoặc sao cô ta lại biết mình ở đây.
Giây tiếp theo, cô chợt nhớ tới phần mềm định vị trong điện thoại.
Kiếp trước, hai người họ được xem là bạn thân nhất, để có thể tìm thấy nhau bất cứ lúc nào, đã đặc biệt tải về và đăng ký cùng một phần mềm định vị, còn liên kết tài khoản lẫn nhau.
“Thật ngu ngốc,” Khương Tiểu Ngư trong lòng tự mắng mình một câu thật mạnh, giơ tay định tát chính mình.
Bản thân kiếp trước, rốt cuộc là bị mỡ heo che mắt thế nào, mới có thể đối với Lâm Vi Vi không chút giấu giếm, ngay cả thứ có thể lộ tung tích như vậy cũng sẵn sàng chia sẻ.
Lâm Vi Vi nhanh chóng đi đến trước mặt cô, trên mặt mang theo chút dò xét và bất mãn, “Cậu không phải nói đi bệnh viện khám bệnh sao, sao lại ở đây, lẽ nào cậu giả bệnh trốn học?”
Khương Tiểu Ngư ngẩng mặt nhìn cô ta, trong giọng nói không chút ôn hòa như mọi khi, “Nhà mày ở biển à, quản rộng thế? Tao ở đâu, làm gì, liên quan gì đến mày?”
Lâm Vi Vi bị thái độ cứng rắn đột ngột của cô làm cho nghẹn lời, lập tức nhíu mày, giọng điệu mang theo đe dọa, “Khương Tiểu Ngư, mày đừng có cho mặt mà không biết giữ. Mày tin không, tao giờ gọi điện cho Diệt Tuyệt Sư Thái, bảo với bà ấy là mày giả bệnh trốn học còn đến máy rút tiền lấy tiền, để bà ấy phạt mày thật nặng...”
“Tùy mày,” Khương Tiểu Ngư lạnh lùng thốt ra hai từ, trong ánh mắt không chút sợ hãi.
Lâm Vi Vi không ngờ cô lại phản ứng như vậy, Khương Tiểu Ngư ngày trước đừng nói bị đe dọa, chỉ cần mình hơi nặng lời một chút, cô ấy đã chịu nhún nhường rồi.
Nhưng Khương Tiểu Ngư bây giờ, ánh mắt lạnh như băng, trên người toát ra khí trường khiến người lạ không dám đến gần, hoàn toàn biến thành một người khác.
“Mày...”, Lâm Vi Vi tức đến mức không nói nên lời, trong lòng bất an ngày càng mạnh.
Cô ta luôn cảm thấy, Khương Tiểu Ngư dường như đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của mình, cái tên tiểu đệ từng nghe lời răm rắp ấy, dường như sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
Khương Tiểu Ngư lười tranh cãi với cô ta thêm nữa, quay người định đi.
Lâm Vi Vi lại không cam tâm, giơ tay định kéo cánh tay cô, “Mày không được đi, nói rõ xem, rốt cuộc tại sao mày giả bệnh, có phải có chuyện gì giấu tao không.”
Khương Tiểu Ngư đột ngột nghiêng người tránh né, “Lâm Vi Vi, đừng đụng vào tao. Mày ở sau lưng nói xấu tao, khiến mọi người cô lập tao, khiến tao không có bạn bè, mày chính là kẻ tiểu nhân miệng thì ngọt ngào, trong bụng đầy dao găm. Chuyện của tao sau này không cần mày quản.”
Lâm Vi Vi ở phía sau gào to, “Khương Tiểu Ngư, mày cứ đi đi, tao về sẽ nói với giáo viên chủ nhiệm là mày trốn học ra ngoài chơi.”
Cô ta không tin mình không khống chế được một đứa vô dụng mồ côi cha mẹ.
Khương Tiểu Ngư cầm số tiền mặt vừa rút, bước chân vội vàng hướng về phía nhà hàng.
Cô vừa xác nhận rồi, thời gian trong không gian ruộng rau là ngưng đọng, còn thời gian trên mảnh đất đen thì trôi cùng tốc độ với bên ngoài.
Hơn hai nghìn tệ thực ra cũng không tích trữ được nhiều thứ, cô chọn một số món ăn anh trai thích nhất, bảo chủ quán làm mấy chục phần đóng gói.
Cô ngồi ở chỗ vừa ăn vừa đợi.
Trả một nghìn tệ, cô xách mấy túi lớn đi về phía chỗ ít người, không có camera.
Thu vào không gian xong lại đi một chuyến đến siêu thị.
Vào siêu thị, Khương Tiểu Ngư thẳng tiến đến khu đồ ăn liền.
Cơm tự nóng, mì gói, bánh quy nén, há cảo đông lạnh, bánh bao đông lạnh, bánh màn thầu, bánh tráng cuốn... những thứ này mua đủ dùng một tháng.
Tiếp theo lại đến khu trái cây, mua một ít táo, quýt, chuối... để bổ sung vitamin.
Nghĩ đến lúc đồ đông lạnh đôi khi cần chiên nướng, cũng mua một ít gia vị.
Hai gói muối, hai gói đường trắng, hai bình dầu ăn, rồi đến dấm, xì dầu, dầu hào, rượu nấu ăn... mỗi thứ một chai.
Cuối cùng, cô lại chất thêm năm thùng nước khoáng.
Lúc tính tiền, nhìn số tiền hiển thị trên quầy thu ngân, cô tính nhẩm trong lòng, số tiền còn lại không nhiều.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu không biến thành thây ma, những thứ này đủ cô ăn hơn một tháng.
Nếu cô vẫn trở thành thây ma, ngược lại đơn giản hơn, lúc đó vật tư của cả thành phố tùy cô chọn, cô có cả đống thời gian để chất đầy không gian, rồi đi tìm anh trai.
