Chương 88: Cuộc Đời Xác Sống Khó Khăn Được Cụ Thể Hóa.
Trần Phú Quý ban đầu ngẩn người, sau đó bỗng nhiên bật cười, cười đến nỗi nước mắt lăn dài trên má.
Ông không nhịn được nữa, ôm chầm lấy Khương Tiểu Ngư vào lòng, như một đứa trẻ, ôm lấy cô mà khóc nức nở. “Thì ra vua xác sống được gọi như vậy sao… Ha ha ha…”.
Đáng yêu, đáng yêu, nhưng chẳng có chút uy phong bá chủ nào cả.
Ngay lúc đó, chân trời phía đông nứt ra một khe hở màu vàng kim, mặt trời từ từ mọc lên, ánh sáng ấm áp rải xuống người hai người, xua tan cái lạnh giá của buổi sáng sớm, cũng khiến cho nóc tòa nhà trong thời mạt thế này có thêm một chút yên tĩnh hiếm hoi.
Trần Phú Quý dần dần ngừng khóc, buông Khương Tiểu Ngư ra, ánh mắt trở nên vô cùng trong sáng.
Ông nhìn cô, nghiêm túc nói, “Tiểu Ngư, cháu phải sống thật tốt, sống thật tốt nhé.”
Lời vừa dứt, ông bỗng quay người, hướng về phía mặt trời mọc ở phương đông hét lớn một tiếng, “Tiểu Bảo, ba đi tìm con đây!”
Không đợi Khương Tiểu Ngư phản ứng, ông nhảy phốc một cái, từ đỉnh tòa nhà cao hơn chục tầng lao xuống.
“A ba… A ba… Ba ba…”, Khương Tiểu Ngư chạy đến bên lan can, hét lớn xuống dưới lầu, trong giọng nói mang theo sự hoảng loạn và nghẹn ngào chưa từng có.
Cô chạy vội xuống lầu, sau khi nhìn thấy thi thể Trần Phú Quý, việc đầu tiên là xua đuổi đám xác sống đang vây quanh lại.
Cô không để chúng chạm vào ông.
Chú Trần, mong chú được toại nguyện, kiếp sau đầu thai vào thời đại hòa bình, cả đời bình an vui vẻ.
Khương Tiểu Ngư giơ tay lên, trong lòng bàn tay bốc cháy một ngọn lửa, từ từ đưa lại gần thi thể Trần Phú Quý, hỏa táng ông.
Cuối cùng, cô tìm một chiếc bình gốm sạch sẽ, cẩn thận cho tro cốt vào trong.
Sau khi làm xong việc này, cô lấy thi thể Phùng Hữu Lượng từ trong không gian ra, ném cho đám xác sống ở phía xa, nhìn xác chết bị gặm nhấm thành một đống xương trắng, rồi mới mang theo chiếc bình gốm đựng tro cốt Trần Phú Quý, quay người rời đi.
Trong thời mạt thế chẳng có đất phong thủy bảo địa gì, cô tìm một chỗ trên bãi cỏ hoang không xa lắm, chôn chiếc bình gốm xuống, đơn giản đắp thành một nấm mồ nhỏ.
Trước khi rời đi, cô nhớ đến đống đồ dự trữ trong không gian của mình, muốn đốt chút gì đó để tế Trần Phú Quý, nhưng phát hiện trong không gian không có tiền vàng.
Chẳng lẽ lại đốt mấy bộ đề thi thử đại học mà cô trân trọng cất giữ cho ông sao?
Cô trầm mặc một lúc, cuối cùng châm lửa đốt luôn căn nhà nhỏ màu cam mà cô đã gặm trước đó, coi như là tiễn ông đi đoạn đường cuối cùng.
…
Trong phòng chỉ huy tạm thời của nhà tù, tiếng gầm thét tức giận của Bọ Cạp gần như muốn thổi bay cả mái nhà.
Hắn giơ tay lên, quét toàn bộ tài liệu, cốc nước, bộ đàm trên bàn xuống đất.
“Rầm!”, mảnh vỡ và nước văng tung tóe khắp sàn.
“Chạy mất rồi, lại để hắn chạy mất rồi, lũ phế vật các ngươi, một đám đồ vô dụng!”
“Nhà tù suýt nữa thì mất, vua xác sống cũng không giải quyết được, tao cần lũ phế vật các ngươi để làm cái gì.”
Một tên thuộc hạ toàn thân quấn băng gạc run rẩy bước ra, “Lão… lão đại… em… em bắn trúng hắn rồi, viên đạn thật sự bắn trúng bụng hắn rồi!”
“Bắn trúng thì đã sao”, Bọ Cạp bỗng quay đầu trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt hung ác như muốn ăn tươi nuốt sống, “Mày nghĩ nếu bắn chết rồi, đám xác sống bên ngoài còn điên cuồng tấn công như vậy sao.”
“Đồ xác sống này, không bắn xuyên đầu thì vô dụng, người của chúng ta tuy có vài tay súng còn tạm được, nhưng có đứa nào xuất thân từ quân cảnh đâu, độ chuẩn xác có đáng tin cấy bao nhiêu, bắn vào người, hắn tùy tiện móc viên đạn ra là lại chạy tiếp được ngay!”
Đội trưởng tuần tra đứng một bên bỗng toàn thân run lên, như nhớ ra điều gì, vội vàng mở miệng, “Lão đại… em… em bỗng nhớ ra. Thằng nhóc số 1 hôm đầu bị nhốt vào chuồng, đám xác sống như sợ hắn vậy, sợ đến mức co rúm lại.”
“Mày sao không nói sớm?!”, Bọ Cạp nổi trận lôi đình, chộp lấy chiếc cốc sứ tráng men duy nhất còn sót lại trên bàn, ném mạnh vào cánh cửa cạnh chân Đội trưởng tuần tra.
“Đùng!”, chiếc cốc vỡ tan tành.
Đội trưởng tuần tra sợ đến mức chân mềm nhũn, suýt nữa ngồi phịch xuống đất, lắp bắp biện giải, “Em… em lúc đó không để ý, sau này… sau này quên mất….”
Bọ Cạp chằm chằm nhìn hắn, ngực phập phồng dữ dội, nửa ngày không thốt nên lời, trong phòng chỉ huy chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của hắn.
“Lão đại,”, Rắn Chuông do dự chen vào lời, thần sắc nghiêm trọng, “Lần trước em dẫn đội đi trấn Đầu Bò tìm kiếm vật tư, cũng xảy ra chuyện bất thường. Lúc đó thằng nhóc số 1 cũng ở trong đội, bọn xác sống đó vô cớ quay đầu vây công xe tải, bỏ qua đám pháo hôi ở ngay trước mắt không cắn, lại cứ chăm chăm đâm đầu vào xe của chúng ta.”
“Mày cũng biết?”, Bọ Cạp bỗng quay đầu trừng mắt nhìn Rắn Chuông, trong giọng điệu đầy châm biếm và phẫn nộ, “Bây giờ các ngươi từng đứa một đều nhớ ra chuyện bất thường rồi, sớm thì làm gì rồi. Điều này khác gì sau khi xổ số mở thưởng, các ngươi chạy đến nói tao sớm đã đoán trúng con số này, có tác dụng đếch gì!”
Hắn quét mắt một vòng những tên thuộc hạ đang im thin thít như ve sầu mùa đông, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một tên tâm phúc không nói một lời, nghiến răng nghiến lợi, “Đem ảnh của thằng nhóc số 1 cho tao in hàng loạt ra, tao muốn tất cả mọi người đều biết, vua xác sống trông như thế nào!”
Dừng một chút, hắn như nghĩ ra điều gì, trong mắt lóe lên một tia ý cười âm hiểm, “Bây giờ thông tin liên lạc đã đứt, nhưng thông tin liên lạc trong tiểu thế giới tập huấn dị năng giả thì không đứt, thằng nhóc số 1 có vòng tay, còn giả dạng thành dị năng giả tốc độ hình, thì ra vua xác sống sớm đã trà trộn vào tiểu thế giới tập huấn của dị năng giả rồi!”
Ẩn nhỏ thì ẩn nơi đồng nội, ẩn vừa thì ẩn nơi chợ búa, ẩn lớn thì ẩn ngay trong triều đình, đúng là tối đèn dưới chân!
“Hay, hay lắm, mày không phải là vua xác sống sao?”, Bọ Cạp bỗng cười điên cuồng, tiếng cười điên loạn lại độc ác, “Tao xem thử, liệu mày có đánh lại được hàng ngàn hàng vạn dị năng giả trong tiểu thế giới không… Ha ha ha….”
…
Xử lý xong hậu sự cho Trần Phú Quý, Khương Tiểu Ngư nhìn quanh, chỉ thấy trên những con đường hoang vu vẫn còn không ít xác sống đang lang thang.
Cô cúi đầu nhìn bộ quần áo còn khá chỉnh tề trên người mình, hơi nhíu mày.
Nếu bản thân vẫn duy trì hình dáng con người, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác phát hiện ra dị thường, rơi vào nguy hiểm.
Suy nghĩ một lát, cô lập tức quyết đoán, lục từ trong không gian ra một bộ quần áo ăn mày không đáng chú ý.
Bộ quần áo này cũ nát tả tơi, trên áo và quần khắp nơi đều là những lỗ thủng không đều, trông như đã lang thang trong thời mạt thế rất lâu rồi.
Khương Tiểu Ngư nhanh chóng cởi quần áo trên người ra, thay bộ quần áo ăn mày này vào, lại giơ tay xoa đều lớp bụi bặm trên mặt.
Tiếp theo, cô sờ lên mắt.
Không chút do dự, cô tháo kính áp tròng ra, lộ ra một đôi mắt trắng toát.
Cuối cùng, cô giơ tay lên, loạn xạ vò mái tóc mềm mượt của mình thành một mớ rối bù như tổ quạ.
Những sợi tóc rối bện vào nhau, che mất một nửa khuôn mặt nhỏ, càng thêm phần cùng khổ và luộm thuộm.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Khương Tiểu Ngư hít một hơi thật sâu, điều chỉnh dáng đi của mình, nghiêng ngả tiến về phía trước, thỉnh thoảng lại học theo dáng điệu của xác sống lắc lư người.
Nhìn từ xa, cô đã chẳng khác gì những xác sống đang lang thang xung quanh, hoàn toàn hòa nhập vào sự hoang vu mạt thế này, trở thành một thành viên chẳng đáng chú ý trong đám xác sống.
Cô vừa ổn định tinh thần, chuẩn bị mượn sự che chắn của đám xác sống để mò mẫm về hướng nhà tù.
Nhưng chưa đi được hai bước, một âm thanh động cơ ổn định vang lên từ cuối con đường, phá vỡ tiếng gầm gừ của đám xác sống.
Khương Tiểu Ngư trong lòng thắt lại, theo phản xạ chậm động tác lại, dùng khóe mắt liếc nhìn trộm.
Chỉ thấy một đội xe địa hình quân dụng đang chạy dọc theo con đường đổ nát, thân xe in dấu huy hiệu quân đội nổi bật, trên xe còn dính chút máu đen của xác sống, rõ ràng vừa trải qua một trận chiến.
Xe dừng lại, cửa xe lần lượt mở ra, một nhóm quân nhân mặc quân phục ngụy trang, vác súng trường bước nhanh xuống xe…
Động tác của họ nhanh nhẹn có trật tự, rõ ràng là đến để dọn dẹp đám xác sống trong khu vực này.
Khương Tiểu Ngư há hốc mồm, trong lòng trống rỗng, “… Tiêu rồi….”
