Chương 2: Đi thì cả nhà phải đi cùng nhau
“Á! Lộ Lộ chết rồi?”
Tôi sững sờ, chiếc ô trên tay rơi xuống đất.
Rõ ràng tôi vừa đi cùng Lộ Lộ về nhà, còn cười nói với nó.
Sao có thể chết được.
“Hè năm lớp bảy, nó gặp tai nạn chết rồi.”
“Là chị gặp chị dâu nó, nghe chị ấy nói.”
Tôi chẳng biết nói gì nữa. Hôm nay là lần đầu gặp lại sau khi tốt nghiệp lớp sáu, không ngờ đã âm dương cách biệt.
Nhớ lại khuôn mặt Lộ Lộ, bây giờ mới ngỡ ngàng nhận ra, lúc đó mặt nó thực sự rất trắng.
Lại nhớ nó nói về nhà, hóa ra là về nhà mộ.
“Con à, con kể lại chuyện con gặp cho mẹ nghe.” Mẹ tôi cũng sợ tôi bị hoảng, vội nắm tay tôi.
Tôi không giấu gì, kể lại mọi chuyện tôi đã trải qua với Lộ Lộ.
Khi tôi nói đến hình dáng căn nhà hai tầng, mẹ tôi giật mình thấy rõ.
Căn nhà hai tầng đó rõ ràng là nhà giấy đốt cho người âm.
Một bộ nhà giấy giá 199 nghìn, bà ấy còn mua cho Lâm Bán Tiên một bộ và mấy cái ô tô giấy, tốn gần ba trăm nghìn.
“Con à, lá bùa hộ thân Lâm Bán Tiên cho con còn không?” Mẹ tôi hỏi.
Tôi sờ cổ: “Còn ạ mẹ!”
“Đưa mẹ xem nhanh.” Mẹ tôi giục.
Tôi lấy lá bùa hộ thân đeo trên cổ ra, đưa cho mẹ.
Mẹ tôi nhìn lá bùa Lâm Bán Tiên cho tôi đã đen đi một vòng lớn, hoảng đến nỗi khóe mắt giật giật.
Nếu không có lá bùa này, chắc tôi đã bị dẫn đi rồi.
Thấy mẹ ngẩn người, tôi hỏi: “Mẹ, bùa hộ thân sao thế ạ?”
Mẹ tôi cười với tôi: “Không sao đâu con, con đeo bùa cẩn thận nhé.”
“Bố con đâu?”
“Bố con đang uống rượu nói chuyện với người ta.”
“Bài tập viết xong chưa?”
Tôi lắc đầu: “Còn một chút ạ.”
Thực ra tôi nói dối mẹ, từ đầu hè đến giờ, bài tập tôi chưa động đến chữ nào. Nếu không còn mấy ngày cuối hè, tôi chẳng có hứng viết.
“Vào làm bài tập đi.”
Tôi muốn nói thêm, nhưng nhìn mẹ cau mày, tôi không dám nói nữa.
Vào nhà vừa ngồi xuống, bà tôi đã vào phòng thăm tôi.
Bà ngồi cạnh tôi, vỗ vai tôi: “Cháu đừng sợ, có bà đây. Nếu nó dám đến, bà có chết, hóa thành ma cũng phải đấu với nó!”
Tôi cảm động trong lòng, cười an ủi: “Bà đừng lo cho cháu, Lâm Bán Tiên xem bói cho cháu rồi, nói cháu ít nhất sống được tám mươi tuổi.”
Đó là tôi nói dối bà, Lâm Bán Tiên chưa từng nói thế.
Bà nghe vậy, trái tim đang treo lên cũng thả lỏng.
Tôi còn muốn nói vài câu với bà, nhưng chưa kịp nói thì tiếng mẹ tôi gọi điện ngoài phòng vọng vào.
“Anh chết tiệt này, con gái anh sắp gặp chuyện rồi, mau về nhà!”
Bà tôi nghe vậy, xoa đầu tôi rồi đi ra.
Lúc này tôi có tâm trạng nào làm bài tập đâu, nhân lúc bà đi ra, tôi hé cửa nghe trộm.
Bà tôi bước tới với khí thế hung hăng, mặt cau có nói với mẹ: “Sao lại nói với nó thế?”
Mẹ tôi cũng nhận ra vừa nãy nói hơi vội, khó tránh khó nghe.
Vừa định biện minh, bà tôi đã giật điện thoại của mẹ.
“Con bé Giai Nghi gặp ma rồi! Thằng chết tiệt kia còn chưa về hả? Con bé Giai Nghi mà có chuyện gì, bà đây tát cho hai cái.”
“Còn dám ở ngoài uống rượu, uống thêm mấy chén đó có trường sinh bất lão không?!”
Trong ánh mắt kinh ngạc của mẹ, bà tôi đưa điện thoại lại cho mẹ.
“Con nói nhẹ nhàng quá, phải nói mạnh với thằng chết tiệt đó mới được.”
Bà tôi trước kia là người Tứ Xuyên, lúc dữ lên rất đanh đá.
“Vâng ạ mẹ, con đi nấu chút trà gừng, để lão Triệu về giải rượu.”
Nhìn vẻ giận dữ của mẹ và bà, tôi hơi thương bố, biết thế tôi không nói bố uống rượu.
Từ nhà Lâm Bán Tiên đến nhà tôi phải mất ít nhất ba bốn mươi phút.
Bố tôi về sau hai mươi phút, chưa kịp nói câu nào đã bị bà tôi trừng mắt, chỉ tay vào trán quát: “Mày xem mày uống chút rượu, uống đến nỗi mắt mày mờ mịt kìa!”
“Mau uống một ngụm trà gừng, rồi dắt con chó đen nhà lão Ngưu Đầu sang đây trừ tà.”
Bố tôi ợ một hơi rượu, nói năng lè nhè: “Nhà lão Triệu ta dương khí mạnh lắm, thằng nào dám đến! Đến thì ông đây cho một cái tát!”
Thấy bố say, bà tôi cho bố một cái tát ngay.
Mỗi lần bố say, bà đều dùng chiêu này để giải rượu vật lý cho bố, lần nào cũng hiệu quả bất ngờ.
“Còn không mau đi, lát nữa âm khí nặng, Giai Nghi có chuyện gì, bà đây đánh chết mày.”
Cái tát này làm bố tôi tỉnh rượu hơn nhiều. Bố nhìn về phía tôi một cái, rồi quay người chạy sang nhà lão Ngưu Đầu.
Con chó đen nhà lão Ngưu Đầu tôi đã thấy, nó rất to, tính tình hiền lành, còn biết bắt tay và tha dép.
Bố tôi dắt chó đen sang, bà tôi bảo tôi đến đứng trước mặt nó.
Tôi nghe lời bà, bước đến trước con chó.
Thấy nó không sủa, bà tôi thở phào.
“Chó không sủa, Giai Nghi không có thứ gì đi theo.”
“Hy vọng con bé đó là ma tốt.”
Mẹ tôi thở dài: “Sợ không tốt được rồi mẹ ạ. Con vừa gọi điện hỏi ông Bảy, ông ấy nói Lộ Lộ chôn ở khu rừng tre sau đường Kiếm Sơn.”
“Lộ Lộ nắm tay Giai Nghi đến bên mộ nó, con sợ nó muốn cướp hồn Giai Nghi.”
“Con ma nhỏ cô đơn, chắc muốn kéo Giai Nghi xuống chơi cùng.”
Bố tôi ngồi ở bậc cửa không nói gì, nghĩ ngợi một lúc rồi quay lại: “Để tôi đi gọi bố Lộ Lộ sang. Lộ Lộ có thể nể mặt bố nó mà buông tha cho Giai Nghi.”
“Nếu không buông tha, nó làm gì Giai Nghi, tôi sẽ làm lại y hệt với bố nó!”
“Nó dám động một ngón tay vào Giai Nghi nhà tôi, tôi sẽ động mười ngón tay vào bố nó.”
Bố tôi đứng dậy định đi lấy xe máy.
Bà tôi bước tới nắm tay bố, tay kia liên tục chỉ vào trán ông.
“Đầu óc mày đựng cứt à? Bố Lộ Lộ chuyển lên phố từ lâu rồi, mày tìm nó kiểu gì? Còn dám uống rượu lái xe máy, lỡ Giai Nghi không sao mà mày gặp chuyện thì sao!”
“Lỡ mày vừa đi thì người ta đến, để mẹ con tao làm sao?”
Tôi bước tới: “Đúng đấy bố, lỡ bố về mà thấy nhà mình chỉ còn mỗi bố là người sống thì sao.”
“Đi thì cả nhà phải đi cùng nhau.”
“Lúc đó Lộ Lộ có hung dữ thế nào, hóa thành ma chúng ta cũng bốn đánh một!”
Mẹ tôi quay lại trừng mắt, gõ đầu tôi: “Còn bốn đánh một, sao con không lên trời đi?”
Tôi kêu đau, nhìn mẹ dữ dằn, vội ngậm miệng.
Mẹ tôi bước đến trước mặt bố: “Lâm Bán Tiên trước đây có dạy anh vài cách, xem có cách nào dùng được không.”
“Lộ Lộ cũng chỉ là ma nhỏ, có hung cũng chẳng hung đến đâu.”
Bố tôi nghe cũng đúng, vội xuống xe.
Vào nhà lôi ra hai cái loa, bắt đầu bật nhạc.
“Anh bật quốc ca làm gì, định cho ma về nhà chào cờ à?”
Bố tôi vội nói: “Trước đây tôi uống rượu với Lâm Bán Tiên, ông ấy nói bài này mà bật lên, ma đến cũng phải đứng nghiêm, giậm chân tại chỗ!”
