Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Quỷ Ám Từ Hai Tuổi, Tôi Sống Thành Nữ Thiên Sư Mạnh Nhất - Triệu Giai Di > Chương 75

Chương 75

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 75: Giúp tôi với

 

“Chị Giai Di, chị đang nhìn gì thế? Chúng ta sắp vào khu chung cư rồi.” Dương Lâm quay người lại, nói với tôi.

 

Tôi đưa mảnh giấy cho Dương Lâm: “Em xem đi, đây là chuyện bà cụ dặn chị hồi trước.”

 

Dương Lâm cầm lấy, xem kỹ một lượt, rồi bật cười: “Thế thì tốt quá! Hồi nãy em còn định sau khi xong việc của chủ Lưu sẽ đi, giờ tiện đường, chúng ta qua luôn cũng được.”

 

Tôi nói cũng phải, như vậy khỏi phải chạy đi chạy lại.

 

Chúng tôi theo chủ Lưu bước vào trong khu chung cư.

 

Mấy căn nhà trong khu đều là nhà cầu thang bộ, không có thang máy, cũng chẳng có bảo vệ hay quản lý gì.

 

Vừa đi, chủ Lưu vừa kể, căn nhà trong khu này là của bố mẹ anh ta.

 

Bố mẹ anh ta già rồi, ở nhà cầu thang bộ lên xuống bất tiện, nên anh ta đã đón hai cụ về ở khu chung cư cao cấp.

 

Nhà bỏ trống cũng phí, nên anh ta cho thuê luôn.

 

“Chủ Lưu, người chết trong nhà anh là nam hay nữ vậy?” Tôi theo chủ Lưu bước lên cầu thang, lên tiếng hỏi.

 

Chủ Lưu đáp: “Nam, trông khá thanh tú.”

 

Nói rồi chủ Lưu chỉ về phía trước: “Tầng ba, đằng kia kìa.”

 

Tôi nhìn theo hướng chủ Lưu chỉ, thấy hành lang tầng ba có năm người đang tụ tập, đều đứng ở cửa nhìn vào.

 

Cửa đã được kéo dây cảnh giới.

 

“Mọi người tránh ra một chút, tôi là chủ nhà đây.”

 

Nghe chủ Lưu nói, mấy người đứng chắn cửa lùi lại mấy bước, nhường chỗ cho chủ Lưu vào.

 

Tôi và Dương Lâm người nhỏ, chen vào luôn.

 

Vừa bước vào trong nhà, một mùi thối rữa xộc thẳng vào mặt, tôi bịt chặt mũi.

 

Mấy cảnh sát đang ở trong nhà, có một người cầm máy ảnh chụp liên tục.

 

Hai nhân viên đang lục tìm manh mối xung quanh.

 

“Mấy người vào đây làm gì?!” Một cảnh sát trung niên vừa bước ra từ phòng ngủ, thấy chúng tôi liền cau mày quát một tiếng.

 

Chủ Lưu đưa tay ra, giữ nụ cười: “Tôi là Lưu Viễn Hàng, có anh cảnh sát Trương gọi tôi đến đây. Tôi thấy cửa không có ai canh nên vào luôn.”

 

Nói rồi, chủ Lưu móc túi lấy ra một bao thuốc Trung Hoa, rút một điếu đưa tới.

 

Cảnh sát trung niên xua tay, bảo không hút, rồi chỉ ra cửa: “Ra ngoài trước đã.”

 

“Vâng ạ.” Chủ Lưu vẫn giữ nụ cười, ra hiệu cho chúng tôi một cái, rồi bước ra ngoài.

 

Tôi, Dương Lâm và chủ Lưu lùi ra tới cửa.

 

Chủ Lưu hút liền mấy hơi thuốc, mặt đầy bực bội: “Đúng là xui xẻo, nhà đẹp thế này mà gặp chuyện, sau này khó cho thuê quá.”

 

Tôi vừa đi một vòng, căn nhà này bảo dưỡng khá tốt, nếu thực sự không cho thuê được thì quả là tổn thất lớn cho chủ Lưu.

 

Nhà có án mạng cũng khó bán, bán cũng phải giảm giá nhiều.

 

Được khoảng bốn năm phút, người cảnh sát trung niên lúc nãy bước ra, nói với chủ Lưu: “Anh cho thuê căn nhà này được bao lâu rồi?”

 

Chủ Lưu: “Khoảng tháng tám năm ngoái, tính ra cũng gần một năm rồi.”

 

“Có biết về nạn nhân không?” Cảnh sát trung niên hỏi.

 

Chủ Lưu lắc đầu: “Không rõ lắm, chỉ biết anh ta tên Ngô Lăng Khâm, cao khoảng một mét sáu, người khá gầy.”

 

“À, còn một điểm nữa, ít nói.”

 

Cảnh sát trung niên “ừ” một tiếng, định quay vào trong.

 

Chủ Lưu hỏi với: “Anh cảnh sát, người này chết thế nào vậy?”

 

Cảnh sát trung niên đáp: “Giết người, có kẻ dùng cán muôi sắt đâm vào hậu môn của anh ta.”

 

“Vãi!!” Mắt chủ Lưu mở to, tay vô thức sờ mông.

 

Tôi và Dương Lâm nhìn nhau, đúng là tàn nhẫn quá.

 

“Căn nhà này, chúng tôi tạm giữ một thời gian, không vấn đề gì chứ?”

 

Chủ Lưu vội gật đầu: “Không vấn đề, chắc chắn không vấn đề.”

 

Cảnh sát trung niên “ừ” một tiếng, thì một nam cảnh sát từ trong phòng ngủ bước ra, nói với ông ta: “Đội Trịnh, nạn nhân này có chỗ không bình thường.”

 

Cảnh sát trung niên hỏi: “Không bình thường thế nào?”

 

“Nạn nhân không phải nam, thực ra là nữ.”

 

“Là người chuyển giới, trong vali của cô ta phát hiện nhiều nội tiết tố nam.”

 

“Chúng tôi tra ra thì thấy căn cước của nạn nhân là giả, tên thật là Ngô Tình.”

 

“Á! Ngô Tình??” Trong lòng tôi khẽ giật mình, không kìm được lên tiếng.

 

Âm thanh này thu hút sự chú ý của cảnh sát trung niên, ông ta liếc mắt nhìn tôi.

 

Bị ánh mắt sắc bén đó quét qua, tôi hơi sợ, rụt cổ lại.

 

Dương Lâm phát hiện tôi có gì đó lạ, hạ giọng hỏi: “Sao thế chị Giai Di?”

 

Tôi hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại, nhỏ giọng nói với Dương Lâm: “Con gái của bà cụ hồi trước tên là Ngô Tình.”

 

“Á!!” Dương Lâm trợn tròn mắt.

 

Chúng tôi cứ thế giật mình hết lần này đến lần khác, khiến cảnh sát trung niên dồn hết sự chú ý vào tôi và Dương Lâm.

 

Ông ta bước tới hỏi: “Hai cô có biết tình hình của Ngô Tình không?”

 

Tôi thành thật đáp: “Cháu có quen một bà cụ, con gái bà ấy tên là Ngô Tình, nên khi nghe nạn nhân tên Ngô Tình, cháu thấy rất sốc.”

 

Cảnh sát trung niên hỏi: “Bà cụ đó tên gì?”

 

Tôi lắc đầu: “Cháu chỉ biết bà ấy họ Tiền, tên cụ thể thì cháu không rõ.”

 

Cảnh sát trung niên quay lại nhìn người cảnh sát phía sau, người đó gật đầu: “Ngô Tình có mẹ, đúng là họ Tiền.”

 

Tôi hoàn toàn choáng váng, con gái của bà cụ đã chết rồi.

 

Bà cụ còn đang chờ tôi hồi âm, giờ tôi biết nói với bà thế nào đây.

 

“Anh cảnh sát, cháu có thể hỏi một câu không, nạn nhân Ngô Tình chết được bao lâu rồi?”

 

Cảnh sát trung niên đáp: “Dựa vào mức độ phân hủy của thi thể, khoảng một tháng rồi.”

 

“Á! Chết lâu vậy mà sao không ai phát hiện?”

 

Cảnh sát trung niên nói: “Cô ta bị người ta đặt trong tủ đông lạnh, mấy hôm trước cầu dao điện trong nhà này nhảy, đá tan ra, hàng xóm ngửi thấy mùi thối mới báo cảnh sát.”

 

Trong lòng tôi thực sự không dám tin.

 

Lúc quen bà cụ mới chỉ một tuần trước, mà con gái bà đã chết lâu vậy rồi.

 

“Thôi, nếu các cô không có manh mối gì thì về trước đi.” Cảnh sát trung niên phẩy tay.

 

Chủ Lưu “dạ” một tiếng, nói với tôi: “Đi thôi, cô Triệu.”

 

Tôi đi sau chủ Lưu, chìm vào suy nghĩ.

 

Dương Lâm nhận ra tôi đang lo lắng, nói với tôi: “Chị Giai Di, đến lúc đó chúng ta nói thẳng với bà cụ, chắc bà cũng sẽ hiểu thôi.”

 

Tôi nghĩ thầm chỉ còn cách đó, đi sau chủ Lưu, chuẩn bị xuống lầu.

 

Bỗng nhiên một luồng khí lạnh thổi tới, làm tôi rùng mình.

 

Bên tai vọng ra một giọng nói như từ cõi xa: “Em gái ơi, giúp tôi! Giúp tôi!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích