Chương 17: Khẩu vị nặng thật...
Hệ thống đọc xong tài liệu Lục Yểu Yểu tải về: 【Ký chủ, con em mày trước đây đối xử với mày như vậy, mày còn không xử nó, tình cảm sâu đậm thật!】
Lục Yểu Yểu: [Cái gì cũng ghép được chỉ hại mày thôi!]
Hệ thống kiên định với suy nghĩ của mình, 【Xem ra tình thân vẫn trên hết.】
[Mày không có mẹ nên mày không hiểu, tao chỉ đơn thuần là ác độc, không muốn để con bé chết một cách dễ dàng như vậy.] Dù sao chết thì dễ, sống khỏe mới khó.
Nó chụp nhiều ảnh nhạy cảm như vậy, đành phải tự tay đưa cho bố nó xem chứ.
Không thì chán lắm.
Hệ thống: 【Vậy tao hỏi mày, một ngày nào đó Lục Kiều Kiều và mẹ kế của mày cùng rơi xuống nước, mày sẽ cứu ai?】
Lục Yểu Yểu: [Nhất định phải chọn một trong hai bãi cứt để ăn à?]
...
Thời tiết hiếm khi hửng nắng, mấy ngày liền ánh nắng chiếu rọi, mấy cây rau trồng trên bậu cửa sổ đã nảy mầm.
Thẩm Tri Ý cầm bình tưới cây, trên mặt là vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Cánh tay cô quấn một vòng băng gạc, lần trước giao thủ với Lục Kiều Kiều, không cẩn thận bị năng lực của ả làm bị thương. Nhưng cũng nhờ họa mà được phúc, để cô phát hiện ra tinh hạch của zombie có thể khiến con người thức tỉnh dị năng.
“Cốc cốc cốc——” Tiếng gõ cửa vang lên.
Động tác của Thẩm Tri Ý khựng lại, cảnh giác đặt bình tưới xuống, đi về phía sảnh.
Nhìn qua màn hình điện tử xem camera, trước cửa có mấy con zombie cấp thấp, là cô cố ý dụ đến. Căn nhà này trước thời mạt thế cô đã cải tạo, kiên cố như một cái thùng sắt, người có trí tuệ còn không vào được, huống chi là zombie cấp thấp.
Trước cửa đặt một cái thùng giấy, trên đó dán một tờ giấy nhớ, nét chữ xiêu vẹo viết một dòng: “Quà mọn, xin hãy nhận!”
Thẩm Tri Ý điều chỉnh camera, nhìn thấy người mặc áo đen gõ cửa lần trước đang lén la lén lút đứng ở cửa.
Người đó đặt thùng giấy xuống, ngẩng đầu nhìn camera, rồi biến mất trong cầu thang.
Đám zombie sau khi cô ta đi lại chậm rãi quay về.
Vậy mà lại biết vị trí camera của cô...
Thẩm Tri Ý đợi một lúc, mở ba lớp cửa sắt lớn, nhanh chóng mang cái thùng giấy vào.
Thùng giấy mở hé, đồ vật bên trong ẩn hiện.
Thẩm Tri Ý lục lọi, một đống phim chụp lấy ngay rơi lả tả trong thùng, nội dung trên đó có hơi mờ, nhưng vẫn có thể nhìn rõ hình ảnh và khuôn mặt.
Ngoài ra, bên trong còn có mấy gói băng vệ sinh và giấy vệ sinh.
Cô cầm từng tấm ảnh lên xem, đều là những tấm ảnh Lục Kiều Kiều đánh bài lưu lại.
Có tấm chụp với Cố Minh Viễn, cũng có tấm chụp với tên béo.
Thẩm Tri Ý: ???
Emmm...
Khẩu vị nặng thật.
Nhưng cô cũng khá thích.
Cố Minh Viễn nhỏ nhen thế nào, Thẩm Tri Ý sao có thể không biết? Nếu đưa những tấm ảnh này đến tay Cố Minh Viễn...
Nghĩ thôi đã thấy kích thích.
Không biết Cố Minh Viễn thế nào rồi, lâu vậy rồi không đến quấy rầy mình, chẳng lẽ Lục Kiều Kiều có dị năng rồi nên bỏ rơi hắn?
Thẩm Tri Ý lấy máy bay không người lái ra, treo ảnh lên, điều khiển máy bay từ cửa sổ bay sang nhà bên cạnh.
Giữ mạng A Dương lâu như vậy, đến lúc dùng được rồi.
Nếu không phải lần trước hắn cung cấp địa điểm, cô cũng không dễ dàng tìm được ổ của Cố Minh Viễn như vậy.
Kiếp trước mạt thế bùng nổ, đôi trai đểu gái giả này không chút do dự đẩy cô ra cho zombie ăn thịt.
...
Lục Kiều Kiều trở về biệt thự, đương nhiên không dám nhắc đến chuyện mình đánh bài với tên béo suốt một thời gian dài.
Ả cầm vật tư trong tay, vẻ mặt đắc ý, “Em chắc chắn đã giết chết tên béo đó rồi, chỉ tiếc là tên béo này đến chết cũng không chịu tiết lộ vật tư ở đâu, chỉ tìm được những thứ này.”
Cố Minh Viễn sắc mặt âm trầm, lần này tổn thất mấy anh em, ngay cả hắn cũng suýt chết ở đó.
“Chỉ có chừng này?” Cố Minh Viễn nhìn đống thức ăn trong túi, nghe nói thức ăn của tên béo chất thành núi cao như vậy.
Lục Kiều Kiều cau mày, “Em không tìm thấy thì biết làm sao được!”
Ánh mắt độc ác của Cố Minh Viễn dừng trên người ả, “Em không cho tên béo đó đụ vào chứ?”
Lục Kiều Kiều ném thức ăn trong tay xuống, vừa thẹn vừa giận, “Cố Minh Viễn, em đánh nhau với tên béo chết tiệt đó lâu như vậy, anh lại quan tâm chuyện này, thật lòng lạnh giá, là anh đưa em đến chỗ người ta đấy!”
Cố Minh Viễn lạnh mặt, mặc kệ Lục Kiều Kiều có tức giận hay không, “Sao có thể chỉ có chừng này thức ăn?”
“Anh không tin thì đến chỗ tên béo chết tiệt đó mà tìm xem có tìm được không!” Lục Kiều Kiều tức giận ngồi phịch xuống, ả liếc nhìn đám đàn em của Cố Minh Viễn, còn lại không được mấy tên, vừa hay đều loại bỏ hết.
Tất cả những kẻ đã thấy bộ dạng chật vật của ả đều phải loại bỏ.
“Ai biết được em có giấu không.” Cố Minh Viễn trở mặt, khác hẳn với vẻ dỗ dành đêm qua.
Lục Kiều Kiều cũng cảm nhận được một tia không ổn, từ khi ả có dị năng, Cố Minh Viễn bao giờ dám trái lời ả như vậy, bây giờ hắn như thế này, hoặc là thức tỉnh dị năng, hoặc là đã nhìn thấy ả bị tên béo...
“Được, anh không tin em, em đi!” Lục Kiều Kiều rưng rưng muốn khóc, nói xong liền định đi ra ngoài.
“Kiều Kiều!” Cố Minh Viễn quát một tiếng.
Lục Kiều Kiều đầu cũng không quay lại đi ra ngoài.
Thôi, đi luôn cũng tốt, thả một đám zombie vào hại chết các người.
Giây tiếp theo, một sợi dây leo từ người Cố Minh Viễn lan ra, nhanh chóng bò lên người Lục Kiều Kiều, sợi dây leo như có ý thức, trói chặt lấy Lục Kiều Kiều.
Lục Kiều Kiều: ??!!
Vậy mà lại thức tỉnh dị năng, khó trách dám ngông cuồng như vậy!
“Minh Viễn ca!” Quay đầu lại, Lục Kiều Kiều đã khóc đến nghẹn ngào.
Cố Minh Viễn từ trên cao nhìn xuống ả, “Kiều Kiều, anh tin em, đừng đi.”
Lục Kiều Kiều cắn môi, vẻ mặt cố chấp, đây là biểu cảm Cố Minh Viễn thích nhất.
Sợi dây leo nhỏ từ từ cởi bỏ quần áo của Lục Kiều Kiều, trên mặt Lục Kiều Kiều có một khoảnh khắc méo mó, “Minh Viễn ca?”
Cố Minh Viễn điều khiển dây leo đâm thẳng vào nơi kín đáo nhất của Lục Kiều Kiều, “Kiểm tra xem có thứ gì của người khác để lại không.”
Lục Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, may mà tên béo tích trữ nhiều mũ.
Ả vẻ mặt đau khổ, nói với Cố Minh Viễn, “Minh Viễn ca, anh không tin em, em thà chết đi cho xong!”
Ả cặp kè với Cố Minh Viễn, hoàn toàn là vì không muốn thấy Thẩm Tri Ý tốt.
Thẩm Tri Ý xinh đẹp hơn ả, được hoan nghênh hơn ả, thậm chí còn giàu có hơn ả, lại là con gái độc nhất của nhà họ Thẩm, thường xuyên bày ra bộ dạng tiểu thư đài các.
Còn ả, Lục Kiều Kiều, mấy năm nhỏ thơ ấu ả vẫn còn nhớ, là đứa con riêng phải trốn trong cống rãnh, mẹ cố gắng đưa ả vào trường mẫu giáo quý tộc, lúc tan học bị người đàn bà điên đó túm lấy đánh cho hai mẹ con một trận, cả trường mẫu giáo đều chứng kiến màn kịch đó, đều biết ả là đứa con riêng không thể phơi bày dưới ánh sáng.
Người đàn bà điên đó đánh xong, bỏ lại một đống hỗn độn rồi phất áo bỏ đi, Lục Kiều Kiều bây giờ vẫn còn nhớ ánh mắt người khác nhìn mình, ghê tởm, khinh miệt, chán ghét.
Duy chỉ có một cô bé, đứng ra đưa cho ả một gói khăn giấy.
Cô bé đó mặc một chiếc váy trắng, xinh đẹp lương thiện như thiên thần, tạo nên sự tương phản rõ rệt với ả, người bù xù, trên mặt còn in hằn hai vết bạt tai.
Bất quá rất nhanh bị cha mẹ cô bé kéo đi, trước khi đi còn nở một nụ cười an ủi với ả.
Đó chính là Thẩm Tri Ý thời nhỏ.
...
Ps:
Thẩm Tri Ý: Chết tiệt! Đưa gói khăn giấy mà mất cả mạng!!! Mọi người ơi! Ai hiểu không!!!
Lục Yểu Yểu: Hiểu! Tôi kéo một bãi to, kéo xong thì lăn quay ra chết!
