Chương 58: Sinh mệnh thể trạng của Quý Triều Tân đang giảm nhanh chóng.
Chiêu Tuế Tuế ngẩng đầu từ quầy lễ tân, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Vâng, có gì tôi có thể giúp anh chị?”
Dư Chỉ nói thẳng: “Chúng tôi là nhân viên nghiên cứu của viện nghiên cứu, hôm qua thấy cô trồng rau, có thể chia cho chúng tôi một ít để nghiên cứu không?”
Chiêu Tuế Tuế khẽ nhíu mày, người này muốn xin không à?
Cô vẫn giữ giọng lịch sự: “Rau thì tạm thời không có, nhưng có dâu tây. Nếu anh chị muốn mua về nghiên cứu thì có thể vào siêu thị mua.”
Dư Chỉ lập tức nhíu mày: “Chúng tôi chỉ cần một ít mẫu thôi. Cô không thể cho một chút sao? Nếu nghiên cứu thành công, báo lên căn cứ phía Nam, cô sẽ là người có công đầu đấy!”
Vẻ mặt Chiêu Tuế Tuế không hề thay đổi, nhưng trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Đã bảo muốn nghiên cứu thì tự đi mua mà.
Chiêu Tuế Tuế xòe tay: “Rất tiếc, mọi vật tư trong khách sạn đều cần dùng tích phân để đổi.”
Giọng Dư Chỉ bỗng cao vút, cô ta giơ tay chỉ vào Chiêu Tuế Tuế: “Cô không nghe hiểu tiếng người à?”
“Dư Chỉ!”
Giang Tâm Vũ vội vàng kéo tay cô ta xuống, quay sang Chiêu Tuế Tuế cười xòa: “Thật ngại quá, cô ấy chỉ vì muốn có kết quả nghiên cứu quá nên hơi nóng vội, không có ác ý đâu.”
“Giang Tâm Vũ!” Dư Chỉ hất tay cô ta ra, “Chẳng lẽ các người không muốn sớm có kết quả sao? Giờ lại trách tôi làm gì?”
Ngô Hoa Xuyên sợ đắc tội với chủ quán rồi bị đuổi ra ngoài, vội kéo Dư Chỉ lại: “Đi đi đi, chúng ta ra siêu thị mua là được.”
Đúng lúc này, Thang Thịnh Bằng hớt hải chạy tới: “Chủ quán Chiêu! Tôi phải đến Căn cứ Liệt Dương một chuyến!”
Mặt anh ta trắng bệch, giọng run rẩy: “Tôi tự nhiên thấy hồi hộp khủng khiếp, đại ca chắc đã xảy ra chuyện gì rồi!”
Chiêu Tài nhanh chóng lướt móng vuốt trên màn hình ảo: “Ký chủ, tôi đã theo dõi vòng tay của Quý Triều Tân, hiển thị sinh mệnh thể trạng của anh ấy đang giảm nhanh chóng!”
Chiêu Tuế Tuế nói với Thang Thịnh Bằng: “Đại ca của anh vẫn còn sống, anh đừng hoảng. Đi xe buýt đi, năm phút là tới.”
Thang Thịnh Bằng vội gọi xe buýt: “Được, tôi không hoảng.”
“Khoan đã!” Chu Hiên vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng, “Tôi khuyên anh chị đừng đến Căn cứ Liệt Dương.”
Chiêu Tuế Tuế cảnh giác nhìn anh ta: “Tại sao? Anh biết gì à?”
Chu Hiên nheo mắt: “Cho tôi ít dâu tây, tôi sẽ nói.”
Chiêu Tuế Tuế: “Anh đang đe dọa tôi?”
Chu Hiên: “Tôi chỉ đang trao đổi công bằng thôi.”
Chiêu Tuế Tuế nheo mắt: “Anh đang ở trên địa bàn của tôi mà đòi trao đổi công bằng à?”
Chu Hiên bị câu nói đó làm cho cụt hứng, không dám đòi dâu tây nữa, hạ giọng nói: “Một tuần trước, Căn cứ Liệt Dương có một dị năng giả rất mạnh đến. Người đứng đầu căn cứ rất vui mừng, tặng cho hắn rất nhiều đứa trẻ. Những đứa trẻ đó đi là không thấy quay về.”
“Sau đó, chưa đầy một tuần, hầu hết mọi chuyện lớn nhỏ trong căn cứ đều bị tên dị năng giả đó nắm trong tay, ngay cả nhân viên trông coi viện nghiên cứu cũng bị thay toàn bộ bằng người của hắn.”
Nói đến đây, ánh mắt Chu Hiên trở nên nghiêm trọng: “Dị năng của tên đó rất quỷ dị, chỉ cần nhìn vào mắt hắn là sẽ bị hắn khống chế. Các người muốn cứu người của mình thì tốt nhất đừng tiếp xúc với hắn.”
Nghe vậy, Thang Thịnh Bằng nghĩ, đến cả đại ca mà đi cũng có thể gặp chuyện, thì thực lực của đối phương chắc chắn trên cả anh ta. Anh ta đi một mình qua đó chắc chắn chỉ có chết.
Thang Thịnh Bằng quay sang Chiêu Tuế Tuế, quỳ sụp xuống, cả hai đầu gối chạm đất: “Chủ quán Chiêu, cô có thể giúp tôi không? Tôi có thể làm không công cho cô cả đời, tôi còn rất nhiều tinh hạch, cũng có thể đưa hết cho cô.”
Anh ta biết, Chiêu Tuế Tuế có thể mở cửa hàng trong mạt thế, chắc chắn có năng lực rất mạnh.
Chiêu Tuế Tuế lùi lại nửa bước, bị màn quỳ đột ngột của anh ta làm cho giật mình, vội vàng tiến lên đỡ anh ta dậy: “Lễ này lớn quá, mau đứng lên đi.”
Chiêu Tuế Tuế nói với Chiêu Tài trong lòng: “Lớp phòng hộ của tôi ra ngoài kia còn tác dụng không?”
Giọng Chiêu Tài vang lên trong đầu: “Ký chủ yên tâm, ra ngoài sẽ không có nguy hiểm. Đã có thể mở cửa hàng trong mạt thế thì tự nhiên có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ký chủ. Ơ… nhiều nhất là bị thương nhẹ thôi, tính mạng không lo.”
Chiêu Tuế Tuế lại suy nghĩ: “Nhưng tôi đi cũng vô ích, lớp phòng hộ này chỉ có thể phản đòn khi bị tấn công, chứ không giúp ích gì nhiều cho việc cứu người.”
Chiêu Tài: “Ký chủ, xe buýt của chúng ta có ý thức. Chỉ cần cô ở trên xe, có thể kích hoạt chế độ cứu hộ của xe buýt, xe buýt sẽ đưa mục tiêu về xe.”
Chiêu Tuế Tuế nói với Thang Thịnh Bằng: “Tôi chỉ có thể đảm bảo kéo người về, nhưng sống chết thế nào thì không chắc.”
Thang Thịnh Bằng biết mình không thể đòi hỏi nhiều hơn, có thể giữ được toàn thây cũng tốt rồi: “Đa tạ chủ quán Chiêu, đa tạ chủ quán Chiêu.”
Chiêu Tuế Tuế: “Đi thôi.”
Hai người đứng trong chiếc xe buýt đang lao nhanh.
Khung cảnh bên ngoài cửa sổ nhòe thành một dải, tốc độ xe nhanh đến kinh người, nhưng bên trong xe lại êm như mặt đất, thậm chí có thể đi lại thoải mái.
Chiêu Tài hào hứng nhắc: “Ký chủ, đẩy cửa trước là lên được tầng hai! Ở đó tầm nhìn rộng, còn có bàn điều khiển có thể trò chuyện trực tiếp với xe buýt.”
Chiêu Tuế Tuế cũng muốn xem không gian riêng của mình có gì khác biệt, liếc nhìn Thang Thịnh Bằng đang ngồi không yên phía sau, ra hiệu: “Theo tôi.”
Thang Thịnh Bằng ngoan ngoãn đi theo sau Chiêu Tuế Tuế. Không gian tầng hai không lớn lắm nhưng rất tinh tế, có một nhà vệ sinh, phía trên nhà vệ sinh là giường ngủ.
Cầu thang lên giường được thiết kế thành tủ đựng đồ, trên giường còn có hai tủ chứa đồ.
Đối diện nhà vệ sinh có hai chiếc sofa, mỗi chiếc có thể đủ cho một người nằm. Đối diện sofa là ghế và bàn, bên cạnh bàn có một chiếc tủ lạnh nhỏ và bồn rửa.
Chính giữa phía trước chính là phòng điều khiển mà Chiêu Tài nói. Phía trước phòng điều khiển là một bảng điều khiển lớn, phía trước và hai bên là cửa kính có thể ngắm cảnh bên ngoài.
Trên bảng điều khiển có mấy nút bấm, trong đó có nút kết nối giọng nói để trò chuyện với xe buýt, nút còn lại là nút phóng to, đúng như tên gọi, có thể phóng to một khu vực.
Chiêu Tuế Tuế quan sát một lượt, thích vô cùng, trong đầu đã phác họa ra cảnh tượng sau này lái xe buýt đi khắp mạt thế, thật là thoải mái.
Còn Thang Thịnh Bằng, từ khi lên tầng hai, cả người lộ rõ vẻ bồn chồn khó giấu.
Thân hình cao lớn của anh ta trong không gian chật hẹp này trông càng thêm vướng víu, đỉnh đầu gần như chạm trần xe, khiến cả khoang xe trở nên tù túng hơn.
Chiêu Tuế Tuế ngước nhìn anh ta, không nhịn được nói: “Anh ngồi xuống ghế sofa đi. Anh đứng thế này, cả không gian như nhỏ lại.”
Không gian này chắc chỉ chứa được khoảng 4 người.
Thang Thịnh Bằng nghe vậy ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng đôi bàn tay to xương xẩu nắm chặt thành nắm đấm: “Còn bao lâu nữa thì tới?”
Chiêu Tuế Tuế ngồi xuống chiếc ghế đối diện: “Nhiều nhất là năm phút. Anh đừng lo lắng quá, đội trưởng của anh lợi hại như vậy, chắc chắn không sao đâu.”
Thái dương Thang Thịnh Bằng giật giật liên hồi, cảm giác bất an mãnh liệt này anh ta quá quen thuộc.
Lần trước có cảm giác này là khi chứng kiến hai đồng đội hy sinh ngay trước mắt.
Giọng xe buýt vang lên: “Phát hiện phía trước có một lượng lớn tang thi đang tiến lại gần, đã kích hoạt chế độ siêu phòng ngự.”
“Phát hiện mục tiêu trong đám tang thi, có tiến hành cứu hộ không?”
Chiêu Tài đã cài đặt Quý Triều Tân làm mục tiêu từ lúc ra ngoài, xe buýt trực tiếp lái về phía mục tiêu.
Chiêu Tuế Tuế đứng bật dậy lao về phòng điều khiển, Thang Thịnh Bằng cũng nhanh như chớp đi theo.
Trên màn hình giám sát, hình ảnh phóng to cho thấy giữa biển tang thi có một lớp phòng hộ màu xanh băng, vô số tang thi đang điên cuồng tấn công phòng tuyến cuối cùng đó.
Giọng Thang Thịnh Bằng run rẩy: “Đó là dị năng của đội trưởng, biến dị hệ băng, tôi không thể nhận nhầm được!”
Chiêu Tuế Tuế vội vàng ra lệnh: “Lập tức cứu hộ!”
“Đang mở cánh tay máy, xe sẽ rung lắc nhẹ, xin đừng lo lắng… Đã khóa mục tiêu… Khóa thành công!”
