Chương 094: Người Cây và Cừu Đen (4)
Cố Thần Hi là một người đặc biệt. Trong mắt cô không có sự sợ hãi, mà tộc Cừu Đen bọn họ lại cực kỳ nhạy cảm với nỗi sợ.
Cố Thần Hi không hề có một chút sợ hãi nào. Không chỉ không sợ, mà con quái vật kia còn cảm thấy toàn thân cô toát ra một cỗ tà khí.
...
Cố Thần Hi cảm nhận thấy trong phòng không có bất kỳ sinh vật nào, liền lén lút đứng dậy đi ra ngoài.
Cô dùng Tinh Thần Lực điều tra xung quanh, tìm một chỗ để gieo hạt giống.
Không xa, một con Cừu Đen đi tới.
Nó khoác lên mình lớp cỏ, thân hình vạm vỡ, đội một chiếc đầu cừu màu đen, nhìn chằm chằm vào cô.
“Ngươi làm gì ở đây?” Con Cừu Đen lên tiếng, nhưng giây tiếp theo, đồng tử nó co rụt lại, đầu đã bị chặt đứt.
Cố Thần Hi kéo xác nó đến chỗ hạt giống, dùng máu của nó tưới lên. Hạt giống nảy mầm, rồi những dây leo quấn lấy thân xác con Cừu Đen kéo vào bên trong.
Tinh Hạch trong tay Cố Thần Hi được rửa sạch, cô ném vào miệng, nhìn cái cây trước mặt.
“Ta cần thêm nhiều hơn.” Là giọng của cô gái nhỏ đó.
“Tinh Hạch...” Cố Thần Hi đưa tay ra, lên tiếng, “Chúng ta là hợp tác, ta đảm nhận phần nguy hiểm nhất, sáu mươi viên.”
Lần này cô cần tới sáu mươi bốn viên Tinh Hạch thì Tinh Thần Lực mới có thể lên 17 điểm.
...
Trên cây có một người nhỏ ngồi, bề ngoài là một cô gái, nhưng Cố Thần Hi biết thực vật không có giới tính.
Dù là sinh vật hay con người, đều sẽ chọn dùng vẻ ngoài để che mắt mấy kẻ ngốc.
Một đứa trẻ non nớt, lại là con gái, càng có sức lừa gạt hơn.
Tất nhiên, nếu đối tượng lừa gạt không phải là Cố Thần Hi thì có khi nó đã thành công, đáng tiếc là Cố Thần Hi không thể bị lừa.
Cô ngồi xổm xuống nhìn cái cây nhỏ trước mặt, “Cho hay không cho, ngươi tự chọn.”
Khi cái cây nhỏ nhìn Cố Thần Hi, nó nhả ra mấy viên Tinh Hạch trên thân cây. Cố Thần Hi không lo đối phương gạt mình.
Hệ thống sẽ nhắc nhở cô.
Cô đưa tay cầm lấy Tinh Hạch, bỏ thẳng vào miệng ăn. Đồ tốt thì phải ăn vào người mình mới yên tâm.
Mấy viên còn lại, Cố Thần Hi gọi Tiểu Thỏ ra, đưa đồ cho nó.
Tiểu Thỏ ăn hai viên, nghiêng đầu, 【Chủ nhân...】
Nghe thấy giọng nói ngơ ngác, Cố Thần Hi ngạc nhiên một lúc, quay đầu nhìn Tiểu Thỏ xuất hiện cách đó không xa.
Tiểu Thỏ nhìn cô, Cố Thần Hi xoa đầu nó.
...
Giữa đêm khuya, Cố Thần Hi đi bắt vài con Cừu Đen, cô lên tiếng, “Mùi máu tanh nồng thế này vậy mà không con cừu nào tới.”
Cô trực tiếp đi đến nơi không xa, ngửi thấy mùi máu rất nồng. Trong một căn nhà tranh, một người chơi đã bị xẻ thịt ăn.
Cô chỉ nhìn rồi lùi lại, không buồn nôn cũng không lộ ra biểu cảm gì.
Quả nhiên đúng như cô đoán. Nhìn ra ngoài, ánh trăng đỏ như máu, tiếng rì rào của khu rừng vừa quái dị vừa rợn người.
Một vạn người chỉ có mười người sống sót?
Cũng không biết mười người kia có khả năng sống sót không?
Cố Thần Hi trở về chỗ ở của mình, đóng giả làm người bị thương nặng, thì phát hiện có thứ gì đó xâm nhập.
Mấy con Cừu Đen con đi vào, nhìn cô, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục.
Cố Thần Hi mở mắt nhìn đám cừu con này, lưỡi băng trong tay không hề nương tình.
Cô đâm xuyên tất cả đám cừu con, rồi lôi xác đi nuôi cây.
“Giờ giết được con nào hay con đó, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ bị phát hiện.” Cố Thần Hi ném xác qua.
Cái cây điên cuồng sinh trưởng, “Ai cho ngươi động vào cừu con?”
“Ta không thể để mình bị gặm.” Cố Thần Hi vẻ mặt bất đắc dĩ nói, “Ta rất đắt đấy, bọn chúng không xứng để ta bị chúng cắn một miếng.”
Đùa thôi, để mình bị gặm, cũng không nhìn xem bọn chúng là thứ gì.
Nghe vậy, cái cây nhìn cô rồi lay động trong gió.
...
Cố Thần Hi biết không đợi được bao lâu, trên đường lần lượt có mấy con Cừu Đen tới, có con đi tuần tra.
Có con vì mùi máu ở đây quá nồng nên đến điều tra, phát hiện mùi máu trên mặt đất là hiểu rõ tình hình.
Đáng tiếc con Cừu Đen đó không chạy thoát, lập tức bị cái cây không xa quấn lấy thân thể, rồi bị kéo vào vực sâu chờ chết.
Những người xung quanh nhìn thấy cảnh đó cũng lần lượt im bặt, ai dám trong tình huống này mà rước họa vào thân chứ.
...
Mùi máu trong không khí khiến Cố Thần Hi cuối cùng cũng bị lộ.
Cũng may khi lộ ra, cái cây đã cao được năm mét.
Khi thấy có Cừu Đen lại tìm tới, mà số lượng không ít, cô liền hiểu bản thân mình đã hoàn toàn bị phơi bày.
Cố Thần Hi không chút do dự mà chạy, xem đám quái vật kia đi nhổ cái cây kia, hay chạy tới bắt cô.
Giữa đêm khuya.
Mùi máu tanh bao phủ xung quanh, cô nhanh chóng ngồi lên xe, đám Cừu Đen phía sau điên cuồng đuổi theo.
Kỹ năng triệu hồi của Cố Thần Hi khiến Tiểu Thỏ và Bọ Cạp Nhỏ xuất hiện.
Không ít Cừu Đen bị chúng giết sạch sẽ.
Thực lực của Cố Thần Hi đã tăng lên, vật triệu hồi sau khi cô tăng thực lực sẽ có được một phần ba sức mạnh của cô, về bản chất thì tự nhiên không yếu.
Cố Thần Hi thầm nghĩ, hay là dùng xác Bạch Tôn làm vật liệu triệu hồi, biết đâu sẽ có bất ngờ.
Cô nhìn thấy một con Cừu Đen lao tới, bám lên kính chắn gió của xe, bắt đầu đập kính.
Gương mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ như máu, giữa những chiếc răng còn dính thịt.
Một khuôn mặt áp sát vào kính chắn gió, gần đến vậy, trông cũng khá đáng sợ.
Cô liền giơ tay đâm chết nó, máu tươi khiến kính chắn gió không thể nhìn thấy đường phía trước.
Cô đạp một phát vào kính chắn gió, sau một cú va chạm, chiếc xe suýt lật.
Khi dừng xe, cô phát hiện vô số Cừu Đen lao tới tấn công mình.
Cô nhìn quanh nói, “Mình đúng là lợi hại.”
Trường thương trong tay xuất hiện, cô bắt đầu đâm giết đám Cừu Đen xông lên.
Một con Cừu Đen cao tới mười mét xuất hiện, giơ nắm đấm về phía cô, nắm đấm đập vào chiếc xe, làm nó lõm xuống.
Cố Thần Hi không quá để ý, cây trường thương trong tay, như con giao long kinh hãi, hung hăng nện về phía đầu của đối phương.
Khoảng cách một trăm mét, không dài cũng không ngắn.
Khi đối phương muốn rút lui, con thỏ bổ về phía gáy hắn, con Cừu Đen lập tức dùng tay che gáy.
“Là ngươi...” Con Cừu Đen nhìn Cố Thần Hi, cô biết nó là trưởng thôn.
Cô không trả lời, trường thương trong tay ra tay càng tàn nhẫn hơn.
Sau khi trường thương vỡ nát, một cây pháp trượng xuất hiện.
【Tinh linh của bầu trời, hãy lắng nghe lời cầu nguyện của ta, ban cho ta chúc phúc, Băng Hà Thế Kỷ.】 Pháp trượng phát ra ánh sáng mãnh liệt, ầm một tiếng, một bức tường băng khổng lồ bắt đầu đóng băng phạm vi trăm mét xung quanh trong nháy mắt.
Hàn băng tiêu điều, một số đàn cừu trực tiếp bị đóng băng trong đó.
Cố Thần Hi tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
Tinh thể băng từ trên trời rơi xuống, dưới ánh trăng đỏ như máu, trông đặc biệt đẹp mắt.
Khoảnh khắc cô tung ra chiêu cuối, đám thú triệu hồi bắt đầu đồ sát.
Trưởng thôn trong khoảnh khắc đó cảm thấy bản thân cũng bị đóng băng, đồng tử co lại, lập tức lui về phía sau.
