Chương 32: Hai người này tôi không quen
“Thưa ngài thị trưởng, tôi đã chọn xong.”
Lancelot trả lại bộ đàm cho thư ký Andy.
“Ồ? Nhanh vậy sao? Để tôi xem cậu chọn gì nào.”
“20 lọ thuốc kích thích, 2 lọ Ánh sáng hồi phục, đơn giản vậy thôi à?”
Cadwyn ngạc nhiên nhìn Lancelot.
“Thưa ngài thị trưởng, ngài cũng biết đấy, dị năng của tôi có thể nhanh chóng hấp thụ dưỡng chất từ thuốc.” Lancelot giải thích.
“Được rồi, vậy thì theo quyết định của cậu. Tôi sẽ sớm cho người đưa số thuốc này đến trại huấn luyện đặc biệt.” Thị trưởng Cadwyn phẩy tay một cái, có vẻ khá hào phóng.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, Lancelot đề nghị muốn quay lại trại huấn luyện để tranh thủ thời gian rèn luyện, Cadwyn liền để tài xế riêng của mình lái xe đưa Lancelot về.
Tại cổng trung tâm thể thao, Grove và Gerald đang đứng ngóng trông ai đó.
Trước đó, Grove đã liều mặt dày gọi điện cho Cục trưởng Steel, và từ miệng ông ta biết được rằng Lancelot đang ngồi xe riêng của Phó thị trưởng Cadwyn, từ tòa thị chính trở về trại huấn luyện, nên cố tình đợi ở đây.
“Cha, lát nữa gặp em hai, cha nhất định phải thành khẩn nhận lỗi, tốt nhất là khóc một trận, Lancelot chắc chắn sẽ mềm lòng. Con sẽ nhân lúc đó nói thêm vài lời hay, chuyện trước đây tự nhiên sẽ được xí xóa.” Gerald như một quân sư quèn, bày mưu tính kế cho Grove.
Chẳng bao lâu, một chiếc xe bay màu đen chậm rãi tiến đến. Biển số đặc biệt khiến Grove nhận ra ngay đây chính là xe của Phó thị trưởng Cadwyn. Ông ta không khỏi kinh ngạc trước địa vị hiện tại của Lancelot, đồng thời trong lòng càng thêm kiên định với quyết tâm hàn gắn quan hệ cha con.
Hai người vội vàng tiến lên đón.
Trên xe, Lancelot cũng để ý thấy Grove và Gerald, nhưng ánh mắt không hề có chút dao động, như đang nhìn hai người xa lạ.
“Lát nữa làm ơn giúp tôi chặn họ lại.” Lancelot nói với tài xế, đồng thời truyền đạt một thông điệp ngầm.
Hai người này tôi không quen.
Tài xế lập tức hiểu ý, mỉm cười đáp: “Không vấn đề gì, chỉ là hai người thường mà thôi.”
Xe dừng lại, Lancelot bước xuống. Gerald vừa chạy vừa gọi: “Em hai!”
Tuy nhiên, Lancelot không thèm nhìn họ lấy một cái, sải bước đi vào nhà thi đấu, bóng dáng dần khuất trong dòng người.
Grove và Gerald còn muốn đuổi theo, thì đúng lúc này, một người đàn ông thân hình cao lớn, gương mặt lạnh lùng, mặc đồ đen, chặn trước mặt hai cha con Grove.
“Hai vị, Lancelot không muốn gặp các người, đừng quấy rầy nữa được không?”
“Anh là ai? Đây là chuyện gia đình chúng tôi, đừng có xen vào!” Nói rồi, Gerald định gạt tài xế ra.
Nhưng người có thể làm tài xế riêng cho Phó thị trưởng Cadwyn, sao có thể là người thường được?
Cánh tay khẽ rung lên, đã làm Gerald loạng choạng, lùi liên tục rồi ngã lăn ra đất.
Grove thấy vậy, mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng cũng không dám tiến lên.
Một là, người này ông ta đánh không lại.
Hai là, tài xế của phó thị trưởng, mình làm sao dám chọc vào?
Cuối cùng, hai người chỉ đành dưới ánh mắt lạnh lùng pha chút khinh miệt của tài xế mà chuồn đi trong xấu hổ.
Đợi họ đi rồi, tài xế lấy bộ đàm ra, gọi cho Cadwyn.
“Thị trưởng, đã xác nhận, Lancelot không hề quan tâm đến gia đình vốn có của mình. Cái ánh mắt đó, tôi đã thấy nhiều rồi.”
“Ồ? Vậy sao? Tôi biết rồi!”
Cadwyn cúp máy, quay sang nhìn thư ký Andy bên cạnh, khẽ gật đầu.
Người sau đương nhiên hiểu mình phải làm gì, lấy bộ đàm ra, gọi cho Cục trưởng Steel.
…
“Hừ, cái thằng nghịch tử này, lại vô tình vô nghĩa như vậy, phí công nuôi nó bấy nhiêu năm!”
Trên đường về, Grove vừa đi vừa bực bội than thở. Sắc mặt Gerald cũng không dễ chịu gì, không còn vẻ tự tin như trước.
Lancelot thay đổi quá nhiều, thậm chí còn chẳng thèm nhìn cha và mình lấy một cái.
“Cha, chúng ta không thể bỏ cuộc. Đã không dùng mềm được, thì dùng cứng.”
Trong mắt Gerald lóe lên một tia ngoan độc.
“Ý con là sao?” Grove nhíu mày, “Nó là dị năng giả, lẽ nào con còn có thể ép nó làm điều nó không muốn?”
“Tất nhiên không phải dùng vũ lực. Ý con là, dùng thanh danh để ép nó.” Gerald giải thích, “Em hai là người có tiềm năng cấp A, tương lai chắc chắn sẽ tham gia kỳ thi liên trường siêu phàm. Con đã tìm hiểu về vấn đề này, các trường siêu phàm khi tuyển sinh đều sẽ điều tra lý lịch. Chúng ta chỉ cần dùng cái đó làm vũ khí uy hiếp, nó sẽ buộc phải khuất phục.”
“Ý con là, bôi nhọ thanh danh của Lancelot?” Mắt Grove sáng lên.
“Đúng vậy. Chỉ cần chúng ta tuyên truyền rầm rộ rằng Lancelot sau khi trở thành dị năng giả đã vứt bỏ gia đình, chê bai người thân, vong ân bội nghĩa, ích kỷ hẹp hòi…”
“Thân phận của nó vốn là một cái bẫy dư luận tự nhiên. Chỉ cần chúng ta thả tin ra, các phương tiện truyền thông lớn ở thành phố Light sẽ tranh nhau đưa tin.”
“Hừ hừ, đến lúc đó, Lancelot chắc chắn sẽ chủ động tìm chúng ta để hàn gắn quan hệ. Chúng ta lại nhân cơ hội đó, chủ động ra mặt giúp nó dẹp yên dư luận, tự nhiên là mọi chuyện đều vui vẻ!”
Grove kinh ngạc nhìn đứa con trai lớn của mình.
Cái bụng đầy mưu mô xấu xa này, mày học từ ai vậy?
Nhưng, ý nghĩ của Gerald lại khiến Grove như nhìn thấy hy vọng.
“Cứ làm vậy đi!”
Lời vừa dứt, bộ đàm trong túi rung lên. Grove nhìn thì thấy là Cục trưởng Steel.
Vội vàng bắt máy, vừa định mở miệng nói gì đó, thì Cục trưởng Steel đã lạnh lùng nói: “Grove, do anh trong thời gian làm việc đã lơ là nhiệm vụ, gây ra không ít tổn thất, nên yêu cầu thăng chức của anh đã bị bác bỏ.”
“Còn nữa, đừng có làm chuyện ngu ngốc, đừng gây rắc rối cho Lancelot. Giới lãnh đạo cấp cao rất coi trọng kỳ thi liên trường siêu phàm lần này.”
“Nếu anh không biết điều, hừ…”
Nói xong những lời này, Cục trưởng Steel không cho Grove cơ hội lên tiếng, cúp máy ngay lập tức.
Grove cầm bộ đàm đứng giữa gió mà lòng rối bời, trái tim như rơi xuống vực sâu không đáy.
