Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phùng Đăng Ký: Thắp Đèn Soi Tỏ Án Oan - Lan Tẫn > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Văn án:

 

Ngươi là đích nữ Hầu phủ.

 

Muốn mang theo của hồi môn và hài cốt của mẫu thân rời khỏi nhà?

 

"Nhận."

 

Không chỉ giúp ngươi lấy lại của hồi môn và hài cốt mẫu thân, còn mang đến cho ngươi một phong thư hòa ly mà mẫu thân chưa từng có cơ hội nhận được.

 

Cùng với...

 

Một tờ đoạn thân thư, cắt đứt mọi quan hệ với gia tộc vô tình ấy.

 

---

 

Ngươi bị ép giả chết.

 

Trở thành cái bóng vô danh đứng sau những người huynh đệ.

 

Muốn lấy lại thân phận của chính mình, sống một cuộc đời đường đường chính chính?

 

"Nhận."

 

Không chỉ giúp ngươi có lại tên họ.

 

Còn giúp ngươi giành lại toàn bộ gia sản vốn thuộc về mình.

 

Để ngươi được thỏa sức thực hiện chí hướng và hoài bão.

 

---

 

Ngươi muốn cứu mẹ chồng thoát khỏi biển khổ?

 

"Nhận."

 

Không chỉ cứu bà thoát khỏi số phận bi thảm.

 

Mà còn giúp bà có cơ hội sống lại một đời.

 

Để từ nay mẹ con các ngươi có nơi nương tựa, có người chống lưng.

 

---

 

...

 

Phùng Đăng.

 

Một sự tồn tại chuyên nhận ủy thác của nữ nhân.

 

Chuyên làm những việc giúp nữ nhân thực hiện điều họ không thể làm.

 

Nơi đây không hỏi xuất thân.

 

Không hỏi địa vị.

 

Chỉ hỏi:

 

Ngươi muốn điều gì?

 

---

 

Lan Tẫn là người đã bò trở về từ địa ngục.

 

Nàng dùng cái tên "Phùng Đăng" để đứng vững giữa thế gian.

 

Từng bước.

 

Từng bước một.

 

Dệt nên một tấm thiên la địa võng.

 

Những kẻ từng đẩy nàng xuống vực sâu...

 

Những kẻ từng khiến nàng sống không bằng chết...

 

Đều bị kéo vào chiếc lưới ấy.

 

Không một ai có thể trốn thoát.

 

---

 

Cho đến một ngày.

 

Nàng nhận được một ủy thác đặc biệt.

 

Người tìm đến nàng...

 

Là cựu Thái tử phi.

 

Ngay khoảnh khắc nhận lời ủy thác ấy.

 

Lan Tẫn biết rằng...

 

Cơ hội báo thù của nàng đã đến.

 

---

 

Một người phụ nữ trở về từ địa ngục.

 

Một tổ chức chỉ tồn tại vì nữ nhân.

 

Một bàn cờ quyền mưu trải rộng từ hậu trạch đến triều đình.

 

Khi những oan khuất bị chôn vùi nhiều năm lần lượt được đào lên ánh sáng.

 

Khi những nữ nhân từng bị ép đến đường cùng bắt đầu phản kháng.

 

Cả thiên hạ rồi sẽ biết:

 

Ngọn đèn được thắp lên trong đêm tối, không chỉ để soi đường cho người khác.

 

Mà còn để đốt cháy tất cả những kẻ đáng phải trả giá.

 

Chương 1: Khiêng Quan Tài Đến Cửa

 

Trước cửa phủ Thừa Ân Hầu xe ngựa tấp nập, dưới nền đỏ rực rộm pháo nổ càng thêm phần hỉ khí náo nhiệt.

 

Quản sự ung dung sắp xếp nha hoàn, hạ nhân dẫn khách vào trong, tùy theo thân phận tuổi tác mà đưa đến các nơi khác nhau.

 

Thừa Ân Hầu có tin vui sinh quý tử, hôm nay là ngày đầy tháng, ngay từ khi đứa bé mới chào đời đã hạ lệnh phải làm lớn, đến cả hạ nhân cũng đều mặc áo mới, không một chỗ nào không thể hiện sự coi trọng đứa con mới sinh này.

 

Nhân lúc rảnh rỗi, quản sự quay người lau mồ hôi trên trán, rõ ràng đã là tháng chín, tiết trời thu dần đậm, nhưng mặt trời lên cao vẫn nóng lắm.

 

Tính giờ, khách hẳn đã đến gần đủ, quản sự vừa định dặn dò vài câu thì thấy bên kia lại có một cỗ xe ngựa tới, phía sau còn theo một cỗ xe thái bình che kín mít, một hàng mấy người đi theo hai bên xe ngựa.

 

Vừa thấy đội hình này, lòng quản sự đã thêm phần thận trọng.

 

Lên cửa chúc hỉ đương nhiên đều mang lễ vật, nhưng không ai không nhẹ nhàng quý giá, dùng xe thái bình chở lễ thế này quả là lần đầu tiên.

 

Ông ta nhanh chân bước xuống bậc thềm đón tiếp, ánh mắt lướt nhanh một vòng quanh xe ngựa, không thấy huy hiệu gia tộc nào. Mà xe ngựa dừng lại động tĩnh rất nhỏ, có thể thấy phu xe và ngựa đều được huấn luyện bài bản, trong lòng càng không dám coi thường, khom lưng, bày ra nụ cười, chờ người trên xe lộ diện.

 

Phu xe đặt ghế đạp xuống, lui sang một bên.

 

Cửa xe mở ra, người bước xuống đầu tiên là một cô nương ngoài hai mươi, dáng người cao ráo, trang phục sạch sẽ gọn gàng, chẳng thèm đi ghế đạp, nhảy thẳng xuống xe.

 

Quản sự chạm mắt với nàng, theo bản năng né tránh, với kinh nghiệm nhìn người của mình, cô nương này chắc có chút võ công.

 

Kế đó bước xuống là một cô bé, chừng mười tuổi, ngước nhìn tấm biển phủ Thừa Ân Hầu, mím môi, cúi mắt xuống xe.

 

Quản sự thấy nàng có chút quen mắt, trong đầu lóe lên điều gì, thì tầm nhìn lại đón một màu xanh đậm, liền bị thu hút tâm trí.

 

Đây là một cô nương mặt tròn mắt hạnh, thông thường, cô gái có vẻ ngoài ngoan ngoãn thế này khó mà trấn được màu sắc quá đậm của y phục, nhưng chẳng hiểu sao, màu xanh đá này mặc trên người nàng lại trông vừa vặn lạ thường, đến cả hai chữ ngoan ngoãn, dường như cũng chẳng dính dáng gì tới nàng.

 

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, quản sự liền cúi mắt thu tâm, bước lên hành lễ.

 

“Tiểu nhân ra mắt cô nương, chẳng hay cô nương phủ nào…”

 

“Lan Tẫn.”

 

Họ Lam này không nhiều, quản sự đang suy tính trong đầu là nhà nào ở kinh thành, thì nghe cô nương ấy lại nói: “Đến phủ Thừa Ân Hầu giúp người đòi nợ.”

 

Quản sự ngẩn ra một thoáng, kịp phản ứng là khách ác đến cửa, mở miệng định hô người, thì đã bị cô nương xuống xe đầu tiên bóp cằm đẩy ngược lại.

 

Rồi cô nương ấy cười với ông ta, lại kéo một cái khiến cằm ông ta trật khớp, rồi ấn ông ta xuống, khiến ông ta không động đậy được.

 

“Mang đồ lên.” Lan Tẫn chẳng thèm ngoái đầu lại dặn dò, nắm tay cô bé bước lên bậc thềm.

 

Người tùy tùng vạch tấm vải dầu trên xe thái bình ra, quản sự nhìn thấy thứ lộ ra, mắt suýt nổ tung.

 

Quan, quan tài?

 

Ngày đại hỉ thế này mà khiêng quan tài đến cửa?

 

Khách ác gì, đây là kẻ thù của phủ Thừa Ân Hầu giết tới cửa rồi!

 

Những hạ nhân khác trong phủ dù trước đó chưa kịp hiểu, giờ thấy quan tài cũng biết không ổn, đối phương đông người, biết ngăn không nổi, họ cũng chẳng làm chuyện châu chấu đá xe, lăn lộn chạy vào trong báo tin.

 

Lúc này trước cửa phủ Thừa Ân Hầu còn có khách lục tục tới, thấy đội hình này liền biết có chuyện hay để xem, chuyện hay nhà người ta đương nhiên là thích xem, bỏ lễ lên bàn trước cửa rồi hứng khởi theo vào.

 

Vào tiền viện, Lan Tẫn bước đi thong dong, coi những hạ nhân muốn ngăn không dám ngăn, lùi dần vào trong như không có, cố tình chọn ngày hôm nay đường hoàng tới cửa, nàng chỉ mong càng nhiều người tới càng tốt.

 

Cảm thấy lòng bàn tay ẩm ướt, Lan Tẫn liếc nhìn cô bé mặt căng cứng, mở lòng bàn tay nàng ra, lấy khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi: “Đừng sợ, có ta.”

 

Giọng không lớn, nhưng khiến cô bé trấn tĩnh lại.

 

Mấy ngày qua ở chung, nàng tin cô Lan Tẫn. Sợ thì có, nhưng ý lui, không một chút nào.

 

Nếu thành, đời này nàng còn có hy vọng, nếu không thành…

 

Cô bé hít một hơi thật sâu để bình ổn trái tim đập quá nhanh, từ ngày nàng bị đưa đi, đời nàng đã không thể tốt được nữa, tệ nhất, cũng chỉ là liều mạng này.

 

Lúc này trong chính đường tràn ngập tiếng cười nói, Thừa Ân Hầu Dư Khánh đắc ý cười đặc biệt vui vẻ, bao năm không có con, cuối cùng Nhị phu nhân đã hạ sinh cho hắn một quý tử, thực sự là một đại hỉ sự trong đời.

 

“Hầu gia!” Âm thanh chói tai như một nhát dao đâm thủng niềm vui trong phòng, nụ cười trên mặt Dư Khánh cứng đờ, ánh mắt đầy lửa giận nặng nề rơi xuống tên hạ nhân vô lễ, thật là mất hết mặt mũi phủ Hầu!

 

Tiểu đồng cũng biết mình vô lễ, nhưng giờ cũng chẳng kịp nghĩ, bước nhanh lên trước vội vàng báo: “Hầu gia, có người khiêng quan tài tới cửa!”

 

Tuy hắn hạ thấp giọng, nhưng ở đây ai chẳng là người tinh, thấy tiểu đồng thần sắc không ổn liền biết có chuyện, hữu ý vô ý đều ngừng nói chuyện vểnh tai lên, người gần đương nhiên nghe rõ.

 

Có người không biết cố ý hay vô tình, kinh hô lên: “Khiêng quan tài?”

 

Dư Khánh ghi nhớ kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn kia, trong lòng căm hận, lần sau nhà chúng có chuyện gì, hắn nhất định phải trả lại món nợ này.

 

Ý nghĩ xoay vài vòng, Dư Khánh mặt đen như đít nồi hỏi: “Người tới nhà nào? Có nhận ra không?”

 

Tiểu đồng lắc đầu, hắn đứng không gần, chưa nghe rõ quản gia và người kia nói gì, thấy quan tài liền vội vàng đến báo tin.

 

“Người tới là ai ra ngoài xem chẳng phải biết ngay.” Người nói vẫn là kẻ vừa rồi, ánh mắt sáng quắc quá mức.

 

Những nhà như họ ai dám nói mình không có đối thủ không tốt, nhưng ở kinh thành này có một bộ quy tắc hành xự, chỉ cần mối thù không lớn đến mức không chết không thôi, thì sẽ không đến phá đám vào ngày đại hỉ thế này.

 

Những người khác cũng chẳng ai sợ chuyện to, Dư Khánh chỉ kịp dặn người đi gọi tất cả gia đinh hộ viện trong phủ tới, thì đã bị kéo ra sân.

 

Phía nữ khách chậm một bước cũng nhận được tin, nghe nói đàn ông đã đi xem náo nhiệt, có kẻ hiếu sự liền thuyết phục Nhị phu nhân cùng qua.

 

Chưa đứng vững, đã thấy hai cô nương một cao một thấp chậm rãi tiến lại gần, tám người đàn ông cao lớn khiêng một cỗ quan tài bước đều nhau theo sát phía sau.

 

Lan Tẫn dừng chân giơ tay ra hiệu, quan tài nhẹ nhàng đặt xuống đất.

 

“Nghe nói phủ Thừa Ân Hầu hôm nay có hỉ, ta không mời mà đến, thêm cho phủ Hầu một hỉ sự nữa.”

 

Dư Khánh nhíu mày: “Không biết phủ ta có thù sâu oán nặng gì với cô, khiến cô thất lễ mang quan tài tới thêm hỉ như vậy.”

 

“Còn chưa tự báo gia môn, quả thực thất lễ.” Lan Tẫn nghiêng mình hành lễ: “Lan Tẫn ra mắt các vị.”

 

Lam? Mọi người nhìn nhau, từ trong mắt đối phương thấy đáp án, kinh thành cũng không phải không có họ Lam, nhưng với môn đệ của mấy nhà đó, nào có gan đến phủ Hầu kiếm chuyện.

 

Lan Tẫn nhẹ nhàng vỗ vai cô bé: “Không được thất lễ.”

 

Cô bé hơi cúi đầu ngước lên, đón ánh mắt của mọi người đối diện, thấy không một ai nhận ra mình, trong lòng vừa hận vừa đau, nàng và mẹ có năm phần giống, người khác không nhớ cũng thôi, nhưng phủ Thừa Ân Hầu này cũng không một ai nhận ra nàng!

 

Vậy thì, nàng sẽ khiến những người này nhớ lại.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích