Chương 17: Chuyện phủ Thái tử
Lan Tẫn không tiếp tục cái chủ đề vô nghĩa này: "Hôm qua ta mang về mấy cái đuôi, bọn chúng thấy ta đến phủ Hầu cũng chẳng nể mặt, chỉ nghĩ ta có chỗ dựa, trước khi tra rõ lai lịch của ta thì sẽ không dễ động thủ, nhưng thăm dò thì không ít đâu. Ngươi lần theo mấy cái đuôi đó, xem là ai cả."
Chiếu Đường vâng lệnh, lại hỏi: "Cô nương muốn chọn người từ trong số đó dùng sao?"
"Muốn dùng người thì có cả đống, không cần phải cố chọn trong này." Lan Tẫn xoay chiếc chén đã uống cạn: "Ở ngoài có hiểu biết nhiều về tình hình kinh thành thế nào cũng cách một lớp. Nay đã ở trong đó rồi, thì cần phải xé bỏ lớp cách ấy, hòa những tin tức thu được từ giấy tờ vào cảm nhận của ta, để khi cần không phải cố nghĩ mà vẫn có thể dùng ngay."
Cô nương nghĩ gì cũng đúng, Chiếu Đường chưa từng nghi ngờ điều này: "Cô nương yên tâm, Văn Tuyền đã chia cho thuộc hạ năm mươi người, hễ ai đến dò la lai lịch 'Phùng Đăng' thì thuộc hạ đều sẽ cho người bám theo."
"Kinh thành không như những nơi khác, quý nhân khắp nơi, những người đó chẳng mấy ai có tính khí tốt. Bảo họ hành sự cẩn thận chút, kẻo chịu đòn đau."
Chiếu Đường nhìn cô nương một cái, lẩm bẩm: "Thuộc hạ thấy cô nương đang nhắc khéo thuộc hạ."
"Có tự biết mình thì vẫn còn cứu được."
"Cô nương, thuộc hạ cũng không đến nỗi không biết nặng nhẹ!"
Lan Tẫn ngước mắt lên, thấy nàng ta mặt mày không vui liền không trêu nữa: "Ta có thể dung túng thì có nghĩa là chưa đến mức quá đáng. Nhưng kinh thành không như ở ngoài thoải mái, ngươi quả thực phải thu lại vài phần, nhất là lễ nghi không được sai sót. Lễ nghi có thể nhẹ có thể nặng, có thể nhỏ có thể to. Quý nhân kinh thành giỏi nhất là bắt lỗi người khác ở chỗ này, kiếm chuyện với người ta, vừa chỉnh được người, lại còn chiếm lý khiến người ta không nói gì được. Nói trước lời khó nghe, ai mà vì cái này mà chịu khổ thì chỉ có thể chịu thôi, ta sẽ không ra tay cứu."
Lan Tẫn gõ mặt bàn: "Không có quy tắc thì không nên hình tròn vuông. Cho dù là ngươi, ta cũng không quản. Chút khổ này không chết người, chịu đi."
Chiếu Đường ngoan ngoãn vâng dạ. Theo cô nương tám năm, nàng biết khi cô nương dùng giọng này nói chuyện thì tốt nhất là nhớ kỹ, từng chữ đều có giá trị.
Đang định làm nũng chuồn đi, kẻo lại bị cô nương dạy dỗ, thì cầu thang có động tĩnh.
Hai người nhìn nhau, yên lặng chờ.
Thường cô cô bước nhanh vào: "Cô nương, Văn Tuyền sai người đưa tin, ngự y từ phủ Thái tử bị phế ra rồi. Lý do vào phủ là Thái tử phi có thai, ăn phải đồ không sạch suýt không giữ được thai."
Lan Tẫn đứng dậy: "Hiện giờ giữ được rồi?"
"Dạ, giữ được rồi."
Lan Tẫn lại ngồi xuống, vuốt ve vết sẹo trên ngón út tay trái, chìm vào suy tư.
Đây là thói quen nhỏ của cô nương khi nghĩ việc, Thường cô cô ra ngoài canh cửa, không cho ai vào quấy rầy.
Lan Tẫn trong khoảnh khắc đã nghĩ rất nhiều.
Thái tử bị phế bị giam lỏng đã ba năm, ba năm, là một khoảng thời gian không ngắn.
Ba năm nay, ngoài lúc đầu có một trận buông xuôi, sau đó Thái tử bị phế không còn tin đồn xấu nào nữa. Đối với những người theo hắn, đây tuyệt đối là tin tốt, nhưng trong cuộc tranh giành quyền lực thì không hẳn.
Một Thái tử bị phế không làm điều xấu, nhưng cũng không có cơ hội làm việc tốt, dễ bị lãng quên.
Người khác quên thì thôi, nhưng nếu bị Hoàng đế quên, thì vấn đề lớn.
Lúc này Thái tử phi có thai, nếu là cố ý...
Không, nếu là cố ý, thì nên mang thai sớm hơn mới có lợi cho hắn.
Huống hồ chỉ là làm cho nữ nhân có thai thôi, Thái tử phi không mang được, hắn còn một trắc phi, chỉ cần hắn muốn, còn có thể nâng trắc phi, thị thiếp càng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, có một đứa con không phải việc khó.
Thái tử bị phế có thu thị thiếp hay không, ngoài giới không biết, chuyện nhỏ nhặt đến mức đối thủ Tứ hoàng tử cũng không thèm lôi ra nói, nhưng theo tin tức cô thu thập được, ba năm nay Thái tử bị phế không nâng trắc phi, có thể thấy hắn không định dùng con cái để đạt mục đích gì.
Lúc này Thái tử phi có thai, lại suýt không giữ được, vậy thì...
Tuy Thái tử đã bị phế, nhưng hắn là con trai duy nhất của Nguyên hậu.
Hoàng thượng và Nguyên hậu từ nhỏ đã quen biết, có thể nói là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu nặng.
Mẫu tộc của Nguyên hậu lại biết tiến lui, khi Hoàng thượng còn là hoàng tử đã hết sức giúp đỡ, sau đó ngay năm đầu tân hoàng lên ngôi đã giao binh quyền làm phú quý nhàn nhân, đặt trong lịch sử cũng là ngoại thích tốt hiếm có.
Mà Nguyên hậu không chỉ đẹp, còn là một hoàng hậu tốt, dù có lúc ghen tuông, nhưng cũng không thảm sát người vô tội, trong hậu cung có thể coi là công chính.
Cho dù sau này Trân Hiền phi được sủng ái, Hoàng thượng cũng chưa từng lạnh nhạt Nguyên hậu. Tranh chấp hậu cung, Hoàng thượng luôn đứng về phía Nguyên hậu.
Trong hậu cung, gió thổi về đâu thì người ngã về đó. Nhưng hậu cung thời đó, cơn gió Trân Hiền phi chưa bao giờ áp đảo được Nguyên hậu. Còn về sau có khả năng áp đảo hay không, cũng không có cơ hội để kiểm chứng.
Năm Thái tử mười một tuổi, Nguyên hậu băng hà.
Lúc đó tình cảm đế hậu chưa bị mai một, nỗi đau của Hoàng thượng là thật, tự mình giữ linh là thật, vì đó mà nghỉ triều nhiều ngày cũng là thật, thậm chí còn đem Thái tử mang theo bên mình tự mình dạy dỗ ba năm.
Ba năm đó, có những tấu chương phê chu sao là chữ của Thái tử, có những chính lệnh, xuất từ miệng Thái tử.
Hoàng thượng dành cho Thái tử sự tâm huyết, cả triều đều biết, địa vị Thái tử vững như bàn thạch.
Hoàng thượng không lập hậu nữa, cũng không lập quý phi, mà để Trân Hiền phi quản lý hậu cung.
Tiếc thay, tình cảm sâu đậm đến đâu cũng không chịu nổi thời gian thay đổi.
Địa vị Thái tử vững chắc đến đâu, cũng không chịu nổi năm này qua năm khác nước chảy đá mòn.
Từ mười một tuổi đến hai mươi ba tuổi, sự kiện này nối tiếp sự kiện kia, Thái tử đã chặn vô số ám tiễn minh thương, nhưng vẫn thua một nước cờ ba năm trước, bị phế, giam lỏng trong phủ Thái tử.
Những năm này, Hoàng thượng nhất định đã bảo vệ Thái tử nhiều lần, nhất là mấy năm Thái tử chưa khai phủ còn ở trong cung, không có ban đám riêng, lại thêm nhà ngoại giao quyền triệt để, cậu cũng chỉ là nhàn chức. Mấy năm đó nếu không có Hoàng thượng bảo vệ, hắn chưa chắc đã sống nổi dưới tay Trân Hiền phi.
Nhưng quân phụ quân phụ, trước là vua, sau mới là cha.
Lan Tẫn từng biết được từ ông nội rằng Hoàng thượng thường xuyên nhớ đến Nguyên hậu, hàng năm vào ngày giỗ của bà, ngài đều nghỉ triều, một mình ở một ngày, không gặp ai.
Những năm nay cô đã tra thực, đến nay vẫn như vậy.
Cô cũng đã hỏi ba vị tiên sinh, Hoàng thượng đây là diễn kịch hay thực sự yêu quý Nguyên hậu, nếu thực sự yêu quý, sao lại phế Thái tử.
Tam tiên sinh từng nói một câu mà cô đến nay vẫn nhớ sâu: "Sao ngươi biết giam lỏng không phải là một cách bảo vệ Thái tử?"
Cô nhớ rất kỹ câu nói đó, mỗi lần nhận được tin tức về Thái tử bị phế đều lấy ra so sánh phân tích có khả năng đó không.
Mấy năm trôi qua, cô thực sự thấy chưa chắc không phải như vậy, chỉ là lòng quân khó dò, cô không có nắm chắc tuyệt đối là như thế, cũng sợ ba năm qua, Hoàng thượng cho rằng Tứ hoàng tử không kém Thái tử bị phế, chỉ cần giữ được mạng Thái tử bị phế, chuyện khác thì thôi.
Cô thậm chí còn nghĩ, năm đó Thái tử bị phế ầm ĩ mấy trận rồi thôi, có phải cũng phát hiện Hoàng thượng đang bảo vệ hắn không?
Vậy mấy năm nay biểu hiện của hắn, có phải cố ý?
Cố ý, để cho Hoàng thượng biết hắn cho dù ở trong nghịch cảnh, vẫn không từ bỏ!
