Chương 76: Nhẫn Nhục Đã Đến Cực Hạn
Sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, trời lạnh quá, ai nấy đều sớm về chui vào chăn ấm, Dương Đào cũng không ngoại lệ, đang định vào trong không gian, nơi đó ấm hơn bên ngoài nhiều, thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Dương Đào thấy kỳ lạ, giờ này còn ai đến tìm cô chứ, có việc thì liên lạc qua máy thông tin chẳng phải tiện hơn sao?
Nhìn qua mắt mèo, Dương Đào thoáng sửng sốt, rồi mừng rỡ, xác nhận người đứng ngoài cửa là Lãnh bà bà, liền lập tức mở cửa.
“Bà bà, sao bà lại đến đây?” Việc Lãnh Bình biết cô ở khu G, Dương Đào không thấy bất ngờ, dù sao người có thể sắp xếp cho cô vào trường, muốn biết thông tin của cô cũng không khó; điều cô bất ngờ là sao bà lại đột nhiên đến tìm cô vào một đêm lạnh giá thế này.
Lãnh Bình bước vào nhà, hơi lạnh trên người tan bớt, nhận lấy cốc nước Dương Đào đưa, uống vài ngụm nước nóng, mới cười nói: “Con bé, sao vậy, không hoan nghênh ta đến à?”
“Không phải, chỉ là con rất bất ngờ, trời lạnh thế này mà bà lại đến.” Ngồi xuống trước mặt Lãnh Bình, Dương Đào cung kính nói.
“Mới mấy tháng không gặp, con tiến bộ khá nhanh, chắc đã có ngộ ra rồi chứ.” Lãnh Bình cười đánh giá Dương Đào vài lần, bỏ qua khí tức yếu ớt của cô, cộng với thông tin Lưu Dương cung cấp, cũng đã nắm được đại khái năng lực của Dương Đào.
“Vâng, đúng ạ.” Dương Đào gật đầu, cũng không nói chi tiết, trong nhận thức của cô, mỗi người ngộ ra đều giống nhau, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Dương Đào không nói, Lãnh Bình cũng không hỏi, “Ta rất bất ngờ vì con đã xin được cả khu G, có lòng này rất tốt, nhưng đừng để lỡ việc tu luyện.”
“Bà bà, con nhớ rồi ạ.” Dương Đào gật đầu, hơn một tháng nay thúc sinh khiến năng lực của cô tăng nhanh, tuy không bằng trước, nhưng cũng sắp đạt đỉnh sơ cấp ngũ cấp, chẳng bao lâu nữa sẽ có thể thăng lên sơ cấp lục cấp.
“Còn nhớ lúc ở Trái Đất, ta đã nói với con là sẽ dạy con chuyện trong bếp không?” Lãnh Bình thoải mái dựa vào lưng ghế, Dương Đào tuy không tính là đệ tử của bà, nhưng dù sao cũng do bà dạy dỗ, bà rất hài lòng với sự thông minh và biết điều của Dương Đào, ít nhất cũng giảm bớt không ít phiền phức, nhiệm vụ của bà hoàn thành được một bước.
“Vâng, con nhớ.” Dương Đào nhớ, nhưng vẫn thấy khó hiểu, cô không hiểu trong bếp có thể luyện ra thứ gì, lúc trước bà bà vội vã rời đi, tưởng bà quên mất, không ngờ bà vẫn nhớ, chẳng lẽ tối nay bà đến là để nói chuyện này sao?
“Nhìn bây giờ, tay nghề của con có vẻ khá hơn nhiều, con có biết vì sao nấu ăn của hệ mộc chúng ta luôn đứng đầu không?”
Dương Đào nhìn nụ cười của bà bà trước mặt, chần chừ lắc đầu, trong lòng có ý nghĩ thoáng qua, nhưng không nắm bắt được.
Có vẻ không mong Dương Đào trả lời được, Lãnh Bình tiếp tục nói: “Mỗi loại thực vật đều có khuyết điểm và ưu điểm, việc của người nấu ăn là phát huy ưu điểm, loại bỏ hoặc giảm bớt khuyết điểm của chúng. Dù rau đã được hái xuống một thời gian, chúng ta vẫn có thể thu được thông tin mình cần từ chúng, và khiến chúng khôi phục lại dáng vẻ lúc vừa hái.”
Dương Đào kinh ngạc há miệng, còn chưa kịp nghĩ ra nói gì, Lãnh Bình đã tự nhiên nói tiếp: “Rau hái xuống một thời gian, không chỉ mất nước, mà còn mất cả sinh lực, việc con cần làm là khôi phục sinh lực của nó. Con có thể thúc đẩy cây nảy mầm, lớn lên, trưởng thành cho đến khi chết đi, tương tự, cũng có thể làm ngược lại, cải tử hồi sinh.”
“Cải tử hồi sinh?”
“Đúng vậy, lúc trước chỉ muốn cho con một khái niệm, nhưng thời gian không kịp, giờ thì vừa lúc, con đã hiểu thúc sinh, vậy thì hồi sinh cũng không khó hiểu. Hiện tại con tiến bộ nhiều trong nấu ăn, chắc cũng đã có phát hiện, không cần ta dạy thêm gì, nhiều thứ, ta chỉ có thể cho con phương hướng, còn cụ thể thì phải tự con nghiên cứu khám phá.” Lãnh Bình khẽ thở dài, tu luyện vốn không phải chuyện đơn giản, chỉ mong Dương Đào có thể đạt tới độ cao đó, lúc ấy, nhiệm vụ của bà có lẽ sẽ hoàn thành.
Sau khi Lãnh Bình rời đi, Dương Đào vẫn còn mơ màng, vào không gian, ngồi trong sân, ngẩn ngơ nhìn quả tử hồ lô trên đầu.
Dù cô đã lĩnh ngộ được ý nghĩa của thúc sinh, cũng có thể làm được, nhưng vẫn còn mơ hồ, hơn một tháng thực hành, chỉ rõ ràng được một phần nhỏ, vỗ đầu, Dương Đào luôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ một thông tin rất quan trọng nào đó, nhưng nghĩ mãi không ra, không khỏi thấy chán nản.
Thôi, không nghĩ nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, đi ngủ thôi.
Giờ của Lý Hòa Miêu, vốn luôn khá nhẹ nhàng, vì thực hành nhiều, lý thuyết chỉ có thể tự học.
Từ khi biết đến chậu hoa không gian, lấy được tiền bán trái cây mà Vương Dật giúp cô bán, Dương Đào cũng đi mua một cái. Cái gọi là chậu hoa không gian, là không gian bên trong có dạng hình lập phương, có thể chứa được bộ rễ của cây, càng to thì giá càng đắt. Tiền không đủ, Dương Đào chỉ có thể mua cái nhỏ nhất, trong hộp hạt giống Lãnh Bình đưa, cô chọn lựa một hạt giống sơ cấp ngũ cấp, phù lung hoa, loài hoa này rễ không dài, rất thích hợp.
Vẫn là buổi sáng Lý Hòa Miêu đến muộn như thường lệ, trong lớp ồn ào, ai nấy đều nói chuyện rôm rả. Dương Đào uể oải gục xuống bàn, tối qua bà bà đột nhiên đến khiến cô thêm nhiều nghi hoặc, cả đêm không ngủ ngon, giờ đầu óc choáng váng, mà lớp học lại ồn ào, khiến tâm trạng cô tệ hại.
“Chị, chị không sao chứ?” Liên Xuân Sinh cẩn thận hỏi, cậu cảm nhận được khí tức trên người Dương Đào có chút không ổn định, dường như có xu hướng tràn ra ngoài, khiến cậu có cảm giác ngay giây phút tiếp theo cô sẽ phun trào như núi lửa.
Nghiêng đầu, Dương Đào miễn cưỡng nở một nụ cười, “Chị không sao.”
“Vâng.” Liên Xuân Sinh đáp, nhưng không tin lời Dương Đào, cô như vậy mà bảo không sao thì mới lạ, nhưng cũng không hỏi tiếp, khi nào cô muốn nói tự nhiên sẽ nói, cậu không dám chọc vào ngòi nổ.
Liên Xuân Sinh không dám chọc, nhưng không có nghĩa người khác không dám.
Không biết từ lúc nào, Phùng Vân và Ngô Hân Văn thích ngồi phía sau Dương Đào, thường xuyên sau lưng cô bắn tên lạnh, mỉa mai châm chọc không ít lần. Tính Dương Đào không tệ, phần lớn đều coi như gió thoảng bên tai, đôi khi Lưu Xuyên ngồi cạnh, cô cũng cười đùa đáp trả, khiến Dương Đào được xem náo nhiệt.
Thật ra, Dương Đào cũng không hiểu nổi sao hai người này cứ như bị lừa đá vào đầu, ngày nào cũng tìm cách chống đối cô, hình như cô chưa từng đắc tội với ai trong số họ thì phải? Dù là vì bài kiểm tra tiết đầu tiên, thì top năm cũng là do Lý Hòa Miêu xác nhận, cũng chẳng liên quan đến Dương Đào, vì chuyện đó mà ngày nào cũng gây sự thì cũng lạ thật.
“Ôi, hôm nay sao không thấy cô nhảy nhót nữa vậy, thật hiếm thấy.” Giọng chói tai của Phùng Vân vang lên bên tai.
“Dương Đào, cậu không sao chứ, có cần đi khám bác sĩ không?” Ngô Hân Văn khẽ hỏi, vẻ mặt có vẻ rất quan tâm đến Dương Đào.
“Hân Văn, loại người mặt dày như vậy, cậu quan tâm làm gì, chẳng qua chỉ đạt hạng ba thôi, còn tưởng mình là con cưng của trời chắc, cũng không nhìn lại cái dáng vẻ của cô ta, sợ cô ta làm gì?” Phùng Vân không hiểu sao Ngô Hân Văn lại tốt bụng đến vậy, với loại người như Dương Đào, không biết dùng thủ đoạn gì mà giành được hạng ba, khiến cô ta lỡ mất top năm, vậy mà còn nói chuyện tử tế được, đúng là quá hiền lành.
“Phùng Vân, đừng như vậy, Dương Đào bị bệnh rồi…” Ngô Hân Văn ngước mắt nhìn Dương Đào phía trước một cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười, rồi nhanh chóng xóa đi, đưa tay kéo tay Phùng Vân, khẽ nói.
Giọng chói tai của Phùng Vân va vào màng nhĩ, khiến sự kiên nhẫn vốn chẳng còn bao nhiêu của Dương Đào cạn sạch, cô đứng phắt dậy, ánh mắt u ám, lạnh lùng nhìn Phùng Vân và Ngô Hân Văn.
Nhìn thấy ngọn lửa u ám như đang nhảy múa trong mắt Dương Đào, Ngô Hân Văn giật mình, vội cúi đầu xuống, không dám nhìn Dương Đào nữa, thầm nghĩ, bình thường cô ta chẳng phải luôn cam chịu sao, sao hôm nay lại bùng nổ thế này?
Còn Phùng Vân thì chẳng có cảm giác gì, cũng trợn tròn mắt trừng lại, “Trừng cái gì mà trừng, tưởng mắt to lắm chắc, đừng tưởng như vậy là tao sợ mày, tao nói cho mày biết, nếu thật sự đánh nhau, mày làm sao là đối thủ của tao.”
Dương Đào khẽ nhếch môi, mỉa mai nhìn Phùng Vân và Ngô Hân Văn, “Tao nói hai người sao ngày nào cũng như hồn ma bám theo tao vậy, ghen tị thì nói thẳng, cần gì phải vòng vo tam quốc mà bôi nhọ tao, sự thật thế nào, trong lòng mọi người đều rõ ràng, cần gì phải nói ra để thiên hạ cười chê.”
“Ai thèm bám theo mày, mày sai rồi, tao không ghen tị cũng chẳng ngưỡng mộ, tao chỉ thấy bất công, mày rõ ràng không có năng lực đó, dựa vào đâu mà chiếm giữ vị trí thứ ba, trong học trò của Lý lão sư căn bản không nên có mày.” Phùng Vân cũng không phục, một tay gạt tay Ngô Hân Văn đang kéo, liền hướng về Dương Đào gân cổ lên cãi.
“Vậy mày dựa vào đâu mà cho rằng tao không có năng lực? Hơn nữa, người đứng thứ sáu còn chưa lên tiếng, mày hấp tấp nhảy vào làm gì, không biết là mày thật sự nghĩ cho bạn mày hay là vì tư lợi của bản thân nữa.” Trước đây cô không có năng lực, nên nhẫn nhịn, điều đó cũng không sai, nhưng bây giờ, cô có năng lực, chỉ là không muốn nổi bật mà bị người ta giẫm lên đầu, cái cục tức này mà nuốt tiếp thì cô đi nhảy lầu luôn cho rồi, nếu để bà bà biết, không đánh cô một trận mới lạ.
Xem náo nhiệt vốn là bản tính con người, huống chi trong cái thời tiết lạnh đến mức chẳng ai muốn ra ngoài này, Lý Hòa Miêu còn chưa đến, mọi người cũng chẳng còn kiêng dè gì, lần lượt vây Dương Đào, Phùng Vân và Ngô Hân Văn thành một vòng tròn, thỉnh thoảng chỉ trỏ, nói cười. Rõ ràng, dù ai thắng giữa Dương Đào và Phùng Vân, đối với họ chỉ là thêm một chuyện để tán gẫu lúc trà dư tửu hậu mà thôi.
“Dương Đào, mày đừng có mà vu khống người khác, tao làm gì có tư lợi, mày đừng có ly gián, nói cho mày biết, quan hệ của bọn tao không phải mày nói vài câu là phá được đâu.” Phùng Vân đột nhiên đập bàn một cái, phát ra một tiếng động lớn, vẻ mặt kích động khác thường.
“Mày có tư lợi hay không thì tao làm sao biết được, tao chỉ biết, tao đã ngồi ở vị trí thứ ba, thì có nghĩa là tao có bản lĩnh đó, mày không phục, có giỏi thì mày cũng ngồi lên đó xem thử đi.” Sợi dây trong đầu Dương Đào vẫn luôn căng thẳng, cô vốn không phải người dễ nổi nóng, nhưng một khi đã bùng nổ, thì không dễ dừng lại.
“Bốp bốp! Bốp bốp!” Một tràng vỗ tay vang lên từ ngoài đám đông, sự chú ý của mọi người lập tức bị thu hút, nhìn lại, thì ra là Lý Hòa Miêu đã đến, liền tản ra, ngồi về chỗ của mình, chỉ có đôi mắt vẫn không ngừng đảo qua đảo lại giữa Dương Đào và Phùng Vân.
Lý Hòa Miêu nở một nụ cười thật tươi, nhưng trong đáy mắt lại là vẻ thích thú xem náo nhiệt, “Xem ra ta đã bỏ qua việc người khác cũng sẽ bất mãn, vậy thì đặt ra một quy định mới, những người khác có thể khiêu chiến với năm học sinh đứng đầu, mỗi ngày không quá ba người, ai thắng sẽ thay thế vị trí của người bị khiêu chiến. Cái gọi là chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy thì ngay hôm nay đi.”
Lý Hòa Miêu giơ tay chỉ vào Dương Đào và Phùng Vân, “Nào, cứ là Dương Đào và Phùng Vân đi, thấy hai người cãi nhau náo nhiệt vậy, chi bằng làm cho náo nhiệt hơn nữa.”
Lý Hòa Miêu vừa dứt lời, cả lớp lập tức reo hò, được Lý Hòa Miêu dạy thêm vốn là điều khiến người ta ghen tị, giờ lại có quy định khiêu chiến, nghĩa là ai cũng có cơ hội, điều này khích lệ rất lớn tinh thần tích cực và hăng hái học tập của các bạn học.
