Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Về Trước Ngày Chồng Ngoại Tình > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40 có bản audio.

Chương 40: Hai nghìn vs Năm vạn

 

Sau đó, Lăng Linh gục đầu vào ngực Trần Tuấn Sinh, dịu dàng âu yếm. Trần Tuấn Sinh hững hờ ôm lấy cô, trong lòng lại có chút hối hận.

 

Rõ ràng mình đã hạ quyết tâm đến để nói lời chia tay, sao lại thành ra thế này chứ.

 

Nhưng sự việc đã đến nước này, anh cũng khó mà nhắc lại chuyện chia tay, vậy thì anh thành người gì nữa?

 

Đang lúc Trần Tuấn Sinh buồn bực, Lăng Linh vòng tay ôm lấy eo anh, nhỏ nhẹ cầu xin: “Tuấn Sinh, anh hứa với em, đừng rời xa em được không. Từ nay về sau, em không cầu gì nữa, chỉ mong thỉnh thoảng anh có thể ở bên em, một mình em thật sự quá mệt mỏi…”

 

Nghe vậy, Trần Tuấn Sinh thở dài một tiếng trong lòng. Anh vỗ nhẹ lưng Lăng Linh, không nói gì, với tay lấy hai nghìn tệ trong ví đặt lên tủ đầu giường.

 

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Lăng Linh, Trần Tuấn Sinh chân thành nhìn cô, nói: “Hôm nay đến vội, cũng chưa mua đồ chơi gì cho Giai Thanh, em cầm số tiền này mua chút đồ ăn ngon cho thằng bé nhé.”

 

Lăng Linh nghe vậy sững người, đây là lần đầu tiên Trần Tuấn Sinh đưa tiền cho cô. Trước đây anh đều trực tiếp mua đồ chơi, đồ ăn vặt cho Giai Thanh, cũng mua không nhiều, nhiều nhất chỉ ba trăm năm trăm.

 

Nhìn hành động đưa tiền của Trần Tuấn Sinh, Lăng Linh mơ hồ cảm thấy có chút bị sỉ nhục, nhưng nhìn ánh mắt anh lại vô cùng chân thành, nhất thời khiến cô nghẹn một hơi trong lồng ngực, phát ra không được, nuốt vào cũng không xong, mặt đỏ bừng lên.

 

Thấy Lăng Linh ngồi im, mặt đỏ bừng, Trần Tuấn Sinh chỉ nghĩ cô đang cảm động, không nghĩ ngợi gì thêm.

 

Tiền đã đưa ra, nỗi áy náy trong lòng Trần Tuấn Sinh vơi đi hơn nửa. Anh đứng dậy mặc quần áo, định rời đi.

 

“Anh không ở lại ăn tối với em sao?” Thấy Trần Tuấn Sinh muốn đi, Lăng Linh cũng không kịp giận hay khó hiểu nữa, vội vàng giữ anh lại: “Hôm nay Giai Thanh không về, nó ở nhà bố nó.”

 

Hôm nay là lần đầu tiên quan hệ giữa cô và Trần Tuấn Sinh tan băng trong thời gian gần đây, Lăng Linh tự nhiên muốn ở bên anh nhiều nhất có thể.

 

“Thôi, anh đã hẹn với Tử Quân đón cô ấy tan học rồi.” Trần Tuấn Sinh vừa thắt lại thắt lưng, vừa tự nhiên nói.

 

Lăng Linh nghe vậy như bị sét đánh ngang tai. Trước đây Trần Tuấn Sinh chưa bao giờ thể hiện sự ân ái giữa anh và La Tử Quân trước mặt cô, giống như trước đây anh cũng chưa bao giờ có hành động đưa tiền cho cô sau khi thân mật.

 

Lăng Linh lạnh toát cả người, há miệng, nhưng lời nói ra lại là: “Vậy anh cầm tiền đi, em không cần tiền của anh.”

 

“Tiền không nhiều, em cầm lấy đi, một mình em sống cũng không dễ dàng gì, anh đi đây.” Nói xong, Trần Tuấn Sinh quay người rời đi không ngoảnh lại.

 

Lăng Linh lúc này cầm tiền trên tủ đầu giường, muốn đuổi theo trả lại cho Trần Tuấn Sinh, nhưng lại phát hiện ra trên người mình chẳng mặc gì.

 

Cô nắm chặt tiền, cuộn mình trong chăn, ngồi thẫn thờ một lúc, bỗng nhiên bật khóc nức nở, không thể nào ngừng lại.

 

Trần Tuấn Sinh ra khỏi cửa ngồi vào ghế lái, thấy còn sớm trước khi Tử Quân tan học, anh nghĩ ngợi một chút rồi lái xe thẳng đến quảng trường Hằng Long.

 

Đến quảng trường Hằng Long, Trần Tuấn Sinh đi thẳng đến quầy LV. Nhân viên bán hàng dẫn anh vào, liếc nhìn từ trên xuống dưới, ừm, một thân trang phục công sở, ngoại hình bình thường. Nhân viên đang đánh giá, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, chỉ thấy vị khách nam này đeo một chiếc đồng hồ nam Rolex Daytona trên cổ tay, trị giá hàng chục vạn.

 

Nhân viên bán hàng lập tức trở nên nhiệt tình: “Anh ơi, anh muốn xem gì ạ?”

 

“Tôi muốn mua một chiếc túi xách cho vợ.” Trần Tuấn Sinh trả lời ngắn gọn.

 

“Vâng ạ, anh có sở thích kiểu dáng nào không? Hoặc anh có thể nói ra ngân sách của mình, tôi sẽ tư vấn cho anh vài mẫu.” Nhân viên bán hàng ân cần nói.

 

“Cần… bản giới hạn đi.” Trần Tuấn Sinh trầm ngâm một lát, nghĩ đến việc La Tử Quân thường nói “Hàng giới hạn đấy, không mua là hết ngay đấy.” Nên khi được hỏi, anh nghĩ, hàng giới hạn chắc chắn là tốt.

 

Quả là một con cá lớn, nhân viên bán hàng nghĩ thầm. Nhưng cô biết, chắc chắn không thể giới thiệu cho vị khách nam này những mẫu giới hạn mười mấy, hai mươi mấy vạn. Nhìn chiếc đồng hồ anh đeo, giới hạn tâm lý của anh có lẽ chỉ khoảng năm sáu vạn.

 

Nếu vì hoa hồng mà liều lĩnh giới thiệu một chiếc túi vượt xa ngân sách tâm lý của anh, anh sẽ mất mặt, có khi quay sang mua ở chỗ khác.

 

Nhân viên bán hàng nghĩ ngợi trong đầu, lại hỏi: “Vậy phu nhân nhà mình có khí chất gì, hoặc làm nghề gì ạ, cho phép tôi hỏi hơi đường đột, để tôi dễ tư vấn ạ.” Hỏi như vậy, ngoài việc thể hiện sự chuyên nghiệp, còn có mục đích đánh giá thêm khả năng chi trả và mức độ sẵn sàng chi tiền của khách hàng.

 

“Vợ tôi, cô ấy rất xinh đẹp. Nghề nghiệp à… cô ấy đang học luật.” Trần Tuấn Sinh nghĩ ngợi rồi trả lời.

 

“Ồ, vợ anh là luật sư à, thật là nhan sắc và trí tuệ song toàn.” Nhân viên bán hàng nhanh nhảu khen ngợi. “Vậy tôi biết rồi, anh đợi một chút.” Nói xong, cô quay vào trong quầy.

 

Câu “Vợ anh là luật sư à” khiến Trần Tuấn Sinh nhất thời cảm thấy rất có mặt mũi. Anh cười nghĩ, giá mà Tử Quân thật sự là luật sư thì tốt, không biết cô ấy có thi đậu hay không nữa.

 

Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy nhân viên bán hàng đeo găng tay đen, cẩn thận nâng một chiếc túi xách tay màu trắng sữa trưng bày trước mặt Trần Tuấn Sinh. Vân da bê mềm mại dưới ánh đèn tán xạ trong cửa hàng toát lên vẻ tinh tế, từng chi tiết đều ẩn chứa giá trị đắt đỏ.

 

Chiếc túi này không phải kiểu in đầy logo LV, mà chỉ có một logo LV tinh xảo ở phần trên mép túi. Trông vừa sang trọng vừa kín đáo. Ngay cả Trần Tuấn Sinh vốn không tinh tế cũng thấy khá đẹp.

 

Nhân viên bán hàng thừa thắng xông lên: “Chiếc túi này chắc chắn sẽ tôn lên khí chất của phu nhân nhà mình, đây là phiên bản giống hệt của chị đẹp thần tiên đấy ạ.” Nói rồi cô tìm cho Trần Tuấn Sinh xem hình ảnh quảng cáo Lưu Thiên Tiên xách chiếc túi tương tự.

 

“Được, vậy lấy chiếc này, bao nhiêu tiền?” Nói rồi Trần Tuấn Sinh với tay rút ví từ trong túi áo.

 

Nhân viên bán hàng nghe vậy cười càng chân thành hơn: “Bốn vạn tám ạ.”

 

“Quẹt thẻ.” Trần Tuấn Sinh rút thẻ ngân hàng từ ví đưa cho nhân viên.

 

“Vâng, anh đợi một chút.” Nhân viên vừa thao tác máy POS vừa ân cần đưa cho Trần Tuấn Sinh một chai nước khoáng Evian: “Anh thông cảm, anh xem, tôi quên mất chưa đưa nước cho anh. Hiếm khi thấy khách hàng dứt khoát như anh, phu nhân nhà mình thật hạnh phúc.”

 

Trần Tuấn Sinh nhận lấy chai nước, cười, rất hài lòng với lời khen của nhân viên.

 

Cầm chiếc túi giấy màu vàng sẫm đặc trưng của nhà LV, Trần Tuấn Sinh được nhân viên bán hàng nhiệt tình tiễn ra khỏi cửa hàng.

 

Anh nghĩ ngợi, lại tìm một cửa hàng hoa đắt tiền trong trung tâm thương mại, mua một bó hồng trắng, 99 bông, tốn 1800 tệ.

 

Xách chiếc túi lớn của nhà LV, ôm một bó hoa hồng trắng lớn, Trần Tuấn Sinh đến trước cổng trung tâm luyện thi trước khi La Tử Quân tan học.

 

Chẳng bao lâu, trước cửa khách sạn nơi đặt lớp luyện thi luật, học viên lần lượt bước ra, người thì đi thành nhóm ba năm, người thì ôm sách đi một mình. Nhưng bất kể là ai, đi ngang qua trước mặt Trần Tuấn Sinh đều không khỏi chú ý.

 

“Chà, bó hoa to thật, còn có túi LV nữa. Người đàn ông này chịu chi dữ vậy, không biết sẽ tặng cho quý cô may mắn nào đây.” Cô bạn cùng bàn “thích tám chuyện” của La Tử Quân vừa chỉ vừa nói với cô.

 

Thuận theo hướng ngón tay cô bạn, La Tử Quân nhìn sang, lập tức sững sờ. Hiển nhiên Trần Tuấn Sinh cũng chú ý đến La Tử Quân, anh dành một tay vẫy vẫy gọi: “Tử Quân!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi