Chương 34: Âm Mưu Giết Người Chưa Thành.
Nhưng vừa cười, môi tôi đã nứt ra. Tôi vô thức liếm một cái, vị tanh của máu tràn trong miệng.
“Lão Lăng, cảm ơn cậu.”
Lăng Chí Kiên trợn mắt nhìn tôi, rồi với lấy cốc nước trên bàn đưa cho tôi.
“Hai đứa mình với nhau còn phải nói tiếng cảm ơn làm gì? Lát nữa khao tớ một bữa ở căng tin là được! Cậu uống chút nước đã, đến năm rưỡi căng tin có cơm, cậu muốn ăn gì, tớ đi mua cho.”
Cổ họng tôi khó chịu như có lửa đốt, nhưng vừa cầm cốc nước uống được vài ngụm thì không nuốt nổi nữa.
Cứ nuốt cái gì vào là cổ họng lại đau rát bỏng. “Đây là đâu thế?”
Lăng Chí Kiên ngồi xuống cạnh giường tôi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Còn có thể là đâu nữa! Phòng y tế chứ đâu! Cà Tím, khai đi, chuyện gì đã xảy ra? Thằng chó nào lại nhốt cậu trong thư viện phía Tây thế hả?”
Còn có thể là ai nữa?
Tôi nhắm mắt lại nghỉ ngơi, cố gắng để giọng nói nghe có vẻ bình tĩnh nhất có thể. “Ai nói với cậu là tớ bị nhốt trong thư viện?”
“Lôi Tuệ đấy! Nhưng cô ta lại không nói là ai...”
Đột nhiên, giọng Lăng Chí Kiên vụt cao lên. “Đoàn Cẩm Quỳ?”
Tôi mở mắt ra nhìn hắn như đang nhìn một thằng đần. “Chúc mừng, não cậu vẫn còn sống.”
Ánh mắt Lăng Chí Kiên trong chốc lát trở nên vô cùng phẫn hận, cứ như bị ai đào mộ tổ tiên, điên cuồng bức xúc.
“Đến lúc nào rồi mà cậu còn đùa dai thế! Không biết mình suýt chết à? Đoàn Cẩm Quỳ đúng là thứ đéo thể chịu nổi! Mẹ nó, tức chết đi được! Cái thù này tao nhất định phải trả! Địt, nhưng trả thù thế nào đây...”
Tôi nhẹ nhàng nhắc nhở hắn.
“Gọi 110, báo cảnh sát đi!”
Lăng Chí Kiên chợt hiểu ra, không nói hai lời, lập tức rút điện thoại ra, bấm vài phím.
Trong lúc chờ đầu dây bên kia bắt máy, hắn còn sốt ruột đi tới đi lui trên sàn, giống như một con gà mái già bảo vệ đàn con.
“Alo, vâng, chào anh, tôi muốn báo cảnh sát, không phải tôi, là có người âm mưu giết bạn tôi, địa chỉ là Trường Trung học Ánh Rạng Đông, tôi tên là Lăng Chí Kiên, bạn tôi tên là Cà Tím! À, Bạch Lạc Tô!”
“Tên hung thủ? Hung thủ là bạn cùng lớp chúng tôi! Tên là Đoàn Cẩm Quỳ!”
“Cái gì? Không đùa đâu! Là thật đấy! Vâng! Đúng, âm mưu giết người chưa thành, nhưng bạn tôi suýt thì chết rồi, vâng, làm phiền các anh đến càng sớm càng tốt.”
Cúp máy xong, Lăng Chí Kiên cuối cùng cũng thở phào một hơi thật sảng khoái.
Hắn nhìn tôi đầy vẻ đắc ý.
“Theo luật pháp nước ta, âm mưu giết người chưa thành ít nhất cũng phạt mười năm, con Đoàn Cẩm Quỳ ấy, cứ đợi bị pháp luật trừng trị, ngồi buồng giam đi!”
Tôi lắc đầu, bình tĩnh phân tích cho hắn nghe: “Cô ta chưa đủ mười tám tuổi, nhiều lắm cũng chỉ ba năm, với lại, nghe nói bố cô ta làm chính trị, ở địa phương mình cũng khá có thế lực.”
Bị tôi hắt gáo nước lạnh này, Lăng Chí Kiên xịu hẳn xuống. “Thế cậu bảo tớ báo cảnh sát để làm gì?”
“Vẫn hơn là không báo.”
...
Hai đứa chúng tôi tạm thời im lặng, đối diện nhau.
Một lúc sau, Lăng Chí Kiên ủ rũ cầm hộp cơm bước ra cửa.
“Cậu nằm nghỉ một lát đi, tớ đi mua cơm cho.”
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Lăng Chí Kiên, thực ra ai mà biết được, lúc này tôi cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
Dính phải một kẻ thù như vậy, đánh cô ta đi thì sợ bị đuổi học.
Chửi cô ta đi thì người ta cũng chẳng đau chẳng ngứa, có ý nghĩa gì đâu.
Chỉ có thể kỳ vọng vào các chú cảnh sát thôi.
Đột nhiên, tôi nhớ ra một chuyện rất quan trọng.
Tầm mắt tôi quét một vòng quanh căn phòng y tế trống trải, đầy mùi thuốc sát trùng, hai tay làm thành hình loa.
“Thẩm Hữu Hòa, bạn có ở đây không?”
“Có.”
Tôi lập tức giật mình.
Tại sao tôi rõ ràng nghe thấy giọng Thẩm Hữu Hòa ngay bên tai, nhưng lại không nhìn thấy anh ta?
