Chương 46: Xem Bói Tùy Duyên.
Tớ cười đến đau cả quai hàm, vội vàng chạy vài bước đuổi theo, túm lấy tay cậu ta.
Trước giờ thật không ngờ, lão Lôi này tình cảm yêu nước sâu đậm ghê, đáng nể thật đấy!
“Ê, đùa đấy thôi! Người ta là đội trưởng cảnh sát khu vực mà!”
Lôi Tuệ khựng lại, tức giận quay phắt đầu lại, giơ tay định thọc lét vào nách tớ.
“Được lắm Bạch Lạc Tô, lại trêu chọc tớ hả!”
Tớ từ trước đến giờ sợ nhất là bị thọc lét, làm sao để cậu ta đắc ý được, nhe răng cười toe toét rồi phóng như bay vào đám đông.
Lôi Tuệ thì ở phía sau vừa chửi bới vừa đuổi theo không buông, khiến cho không ít người qua đường tò mò nhìn lại.
Đúng lúc Lôi Tuệ sắp đuổi kịp thì dưới chân tớ bỗng nhiên vấp phải thứ gì đó cứng ngắc, không kịp phản ứng.
Đến khi tớ tỉnh táo lại thì cả người đã chúi đầu xuống đất, nằm sõng soài trên mặt đường.
Trong chớp mắt, tớ hoa mắt chóng mặt, người đâu cũng đau, trong lòng còn bi đát nghĩ, lần này mất mặt to rồi.
Lôi Tuệ bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt, cậu ta quên mất chuyện tính sổ với tớ, hấp tấp chạy đến đỡ tớ dậy.
“Bạch Lạc Tô! Cậu có sao không!”
Tớ lắc đầu, ôm lấy cái lưng già đau nhức quay lại nhìn, chỗ vừa làm tớ vấp ngã kia, rõ ràng là có một cây gậy chống.
Ánh mắt tớ theo cây gậy từ từ di chuyển lên trên, chỉ thấy người cầm gậy chống, hóa ra lại là một thanh niên khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
Hắn mặc trang phục kiểu Đường, đeo kính râm, bên cạnh là một chiếc bàn gỗ thô sơ.
Trên mặt bàn gỗ bày biện mai rùa, tiền đồng và những thứ dùng để bói toán, ngoài ra, trên đó còn dựng một tấm biển, trên biển viết bốn chữ: “Xem Bói Tùy Duyên”.
Tớ nhịn đau đứng dậy, tức giận đi đến trước mặt hắn hỏi: “Anh cố ý đấy phải không?”
Người thanh niên mặc trang phục Đường vuốt vuốt chòm râu không có ở dưới cằm, trên mặt tỏ ra thản nhiên.
“Lão phu là kẻ mù, lại không nhìn thấy cô nương, sao có thể cố ý làm gì cô nương được chứ?”
Hừ! Tớ đã thấy rõ con ngươi dưới cặp kính râm của anh ta đảo qua đảo lại rồi, còn cãi à?
Tớ tức không chịu nổi, đang định tranh luận cho ra lẽ với hắn, thì thấy người thanh niên mặc trang phục Đường nghiêm trang đặt gậy chống sang một bên, ngồi ngay ngắn trước bàn.
“Tiểu cô nương, lão phu thấy cốt cách của nàng kỳ lạ, tướng mạo phi phàm, có thể miễn phí bói cho nàng một quẻ.”
Lôi Tuệ nghe vậy lập tức kéo kéo tay áo tớ, nói nhỏ: “Anh chàng này nhìn cũng chỉ hơn hai mươi, mà cứ ‘lão phu’ ‘lão phu’ thế kia, tớ thấy chín phần mười hắn muốn lừa tiền đấy?”
Tớ cũng thấy lạ, tên mù giả này cố ý hại tớ ngã chổng vó giữa đường, nói hắn không có mục đích gì thì chó cũng không tin.
Nhưng chỗ này người qua lại đông như thế, sao lại chỉ nhắm vào mình tớ?
Chẳng lẽ tớ trông có vẻ rất dễ lừa sao?
Không đúng!
Lý do này không đứng vững, làm nghề lừa đảo, ai mà chẳng tinh ranh hơn người, hắn bỏ qua bao nhiêu người mặc đồ hiệu giàu có không lừa, lại đi lừa một đứa học sinh nghèo ăn mặc xoàng xĩnh như tớ?
Không hợp lý chút nào!
Nghĩ đến đây, tớ bình tĩnh trao đổi ánh mắt ‘bình tĩnh đã’ với Lôi Tuệ, hùng hổ ngồi phịch xuống ghế.
“Được thôi, anh nói đi, muốn bói thế nào?”
Người thanh niên mặc trang phục Đường mỉm cười ngắm nhìn tớ một lúc, bỗng nhiên từ phía sau lấy ra một tờ giấy trắng.
Hắn cúi đầu, lúc thì viết nguệch ngoạc lên đó những ký hiệu tớ không hiểu, lúc lại ngẩng lên liếc nhìn tớ.
Thời gian lâu đến mức tớ vô cùng sốt ruột, sắp ngồi không yên thì người thanh niên mặc trang phục Đường mới cuối cùng dừng bút.
Hắn không nóng không vội, khẽ mở miệng nói: “Lạc Tô hữu ý.”
Khoảnh khắc này, trong lòng tớ không thể không chấn động.
“Anh biết tên tôi?”
