Chương 88: Thất lễ rồi.
Gần như ngay lập tức, tôi nhận ra mình đã cử động được, thật kỳ diệu.
Tôi lau vội nước mắt, bật dậy ngồi phắt, với tay túm lấy chăn kéo lên đắp lên chân, "Bác sĩ Lý... cảm ơn! Ơ, không đúng rồi, anh không phải đi công tác xa rồi sao?"
Lý Quan Kỳ mặt lạnh như tiền "Ừm" một tiếng, "Nghe nói bệnh viện dạo này liên tục xảy ra chuyện, tôi về xem tình hình."
Tôi cúi mắt, chăm chú nhìn vào đôi giày đen trên chân anh ta, "Hóa ra anh thực sự là một đạo sĩ!"
Lý Quan Kỳ nhướng mày nhìn tôi, "Sao, trước đây cậu cũng nghe ai nói rồi à?"
Tôi lắc đầu, im thin thít.
Lý Quan Kỳ mỉm cười, vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.
Anh ta rút từ trong túi ra hai tấm bùa vàng, dán lên hai bên đầu giường của tôi, "Trên người kẻ vừa rồi có một lão quỷ rất lợi hại, có lẽ là tội phạm bị truy nã của địa phủ."
"Nhưng cậu không cần lo, tôi sẽ tìm cách liên lạc với âm sai, để họ xử lý càng sớm càng tốt."
Tôi không hiểu hỏi một câu, "Anh không phải là đạo sĩ sao? Tại sao anh không trực tiếp thu phục hắn đi?"
Lý Quan Kỳ vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, "Bởi vì không có ai trả tiền."
...
Thất lễ rồi.
Xét cho cùng, đạo sĩ cũng phải kiếm cơm mà.
Câu trả lời này khiến tôi nhất thời hơi bối rối, nên im luôn không nói nữa.
Sau khi Lý Quan Kỳ rời đi, tôi hoàn toàn không tài nào chợp mắt được, dựa vào đầu giường tính toán kỹ lại mọi chuyện, mới bắt đầu thấy sợ hãi muộn màng.
Run lên bần bật như cầy sấy cả hồi lâu, tôi chợt nghĩ ra một vấn đề.
Trương Bằng... không phải đã bị xử rồi sao?
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến lạnh người, ngoài cửa là tiếng bước chân đi tuần qua lại của những người mặc thường phục.
Vì dạo này bệnh viện canh gác nghiêm ngặt, tôi vẫn chưa có cơ hội nào, chui ra khỏi song sắt để đi tìm Lăng Chí Kiên.
Nhưng lời Viên Sùng Hoán nói hôm đó, cứ loanh quanh mãi trong lòng tôi.
Tôi càng lúc càng khó ngủ, đành trèo xuống giường ra ban công, tập một bài thể dục buổi sáng của học sinh cấp hai.
Vươn vai duỗi chân một hồi, người cũng hơi thấm mồ hôi.
Nhìn vào cánh cửa sổ đang mở của phòng bệnh bên cạnh, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ.
...
Vì cửa sổ hai phòng bệnh cách nhau rất gần, tôi bám vào mép cửa sổ, nhấc chân bước một phát là đã sang được phòng bệnh nơi Lăng Chí Kiên đang ở.
Thế nhưng, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt, khiến tôi không bao giờ quên được.
Lăng Chí Kiên nằm ngã vật trong vũng máu, giữa hai chân là một lỗ đen đẫm máu.
Mắt cậu ấy mở to, nắm đấm siết chặt.
Tôi đứng bên cửa sổ chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, đôi chân run rẩy tiến lại gần cậu ấy.
Đặt ngón tay dưới mũi Lăng Chí Kiên để thử.
Tôi đã đến quá muộn.
Cậu ấy chết rồi.
Nước mắt tôi trong khoảnh khắc trào ra, điều tôi lo sợ nhất từ trước đến nay rốt cuộc vẫn xảy ra.
Trương Bằng hắn đã hại chết Lăng Chí Kiên!
Viên Sùng Hoán trước đây từng nói, lão quỷ trên người Trương Bằng sau khi hại người sẽ hút mất hồn phách của họ.
Vì vậy, Lăng Chí Kiên có lẽ ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có, đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà, trái tim đau nhói từng hồi.
Lăng Chí Kiên là người bạn đầu tiên trong cuộc đời tôi mà!
Cậu ấy cũng là vì tôi, mới đến chỗ này...
Trong phút chốc mơ hồ, bên tai tôi dường như văng vẳng lời cậu ấy từng nói với tôi.
"Thế nào? Tớ giỏi chứ? Có muốn xem xét kết bạn với tớ không?"
"Cà tím, cậu đừng có sốt ruột, tớ đi tìm người ngay đây!"
"Cậu này ngủ khỏe thật đấy! Biết cậu nợ tớ bao nhiêu ân tình không? Tớ ở đây hầu hạ cậu cả một đêm thêm nửa buổi sáng đấy!"
"Đến lúc nào rồi mà cậu còn đùa dai thế! Không biết mình suýt chết à?"
