Chương 90: Phòng bệnh đặc biệt.
Lời vừa dứt, lão quỷ đã gương mặt đầy phẫn hận, lao thẳng về phía tôi.
Tôi cười lạnh một tiếng, bình thản nhắm mắt chờ chết.
Một đổi hai, dù sao lão tử cũng không thiệt!
Cõi nhân gian này, tao cũng chán ngấy cmnr rồi!
Ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một luồng hơi nóng phả vào mặt.
Nhưng kỳ lạ là, trên người tôi lại chẳng có chút cảm giác đau đớn nào.
Tôi mở mắt nhìn ra, lão quỷ lúc nãy đã biến mất không còn dấu vết.
Thân hình nhỏ bé của Viên Sùng Hoán, tay cầm một khẩu súng ngắn, xuất hiện ở cửa phòng.
Ánh mắt hắn nhìn tôi vô cùng lạnh lùng, "Sao cô lại ra tay sớm vậy! Lại để hắn ta chạy thoát rồi!"
Lúc nãy đập vào tường, tôi vô tình cắn phải lưỡi.
Giờ hắn chất vấn, tôi lại đau đến mức không nói nên lời, chỉ có thể lắc đầu lia lịa với hắn.
Đúng lúc này, Viên Sùng Hoán đột nhiên cảnh giác, liếc nhìn về phía quầy y tá, rồi quay người bỏ đi.
Tôi nhịn đau bò dậy từ dưới đất, vừa vặn đối mặt với một nhóm người vừa bước vào cửa.
Một y tá trong số đó hoảng sợ chỉ thẳng vào tôi, "Là cô ta! Mười mấy người bị giết trong bệnh viện thời gian qua, nhất định là do cô ta làm!"
Viên cảnh sát thường phục đang tuần tra liếc nhìn thi thể Trương Bằng trên sàn, vừa rút điện thoại ra gọi, vừa lắc đầu thản nhiên, "Mấy vụ trước chắc không phải cô ta, thủ pháp không giống. Nhưng mà... cái xác trên sàn này, tuyệt đối có liên quan đến cô ta."
Một nữ y tá cao lớn lực lưỡng đang cầm cây điện, nghe vậy chẳng nói chẳng rằng, vung cây điện đâm thẳng một phát vào người tôi.
Trong chớp mắt, dòng điện lan khắp toàn thân, tôi cảm thấy cơ thể mình trải qua một nỗi thống khổ khó tả.
Giây tiếp theo, cả người tôi đã nặng trịch ngã vật xuống đất.
......
Lần nữa mở mắt ra, tôi phát hiện tứ chi của mình đã bị xích sắt cố định vào bốn góc giường.
Mà môi trường lúc này, cũng không phải là căn phòng bệnh ban đầu nữa.
Nơi này dường như quanh năm không có ánh mặt trời, chỉ dựa vào một ngọn đèn nhỏ vàng vọt trên trần để chiếu sáng.
Căn phòng rất cũ nát, bốc lên mùi ẩm mốc mục rữa.
Mặt bàn gỗ lồi lõm, trên đó còn có người dùng thứ chất lỏng không rõ là gì, viết một chữ "TỬ" thật to, nhưng giờ đã khô cứng, chữ "TỬ" hiện lên màu đen đỏ, như máu người...
Còn trên bức tường vốn phải trắng tinh, lại có những dòng chữ kỳ quái, như thể có người dùng ngón tay, chấm vào thứ sơn màu vàng nào đó viết lên.
Tôi gắng gượng dí sát đầu vào ngửi, trên đó thình lình tỏa ra một mùi hôi thối.
Rõ ràng, đây không phải sơn màu vàng gì cả, mà là... cứt.
Cả người tôi lập tức bỗng dưng nổi cơn thịnh nộ, điên cuồng giật tay giật chân, cố gắng giãy giụa thoát khỏi dây xích.
"Cứu tôi với..."
Giọng nói yếu ớt như muỗi của tôi vừa cất lên, chính tôi cũng ngây người một lúc.
Mãi lâu sau mới phản ứng lại, trước đó tôi vô tình đã cắn phải lưỡi mình.
Bên cạnh dường như cũng có người ở.
Người đó nghe thấy động tĩnh bên phòng tôi, đột nhiên bắt đầu chửi rủa điên cuồng không dấu hiệu báo trước, "Thả tao ra! Tao không có bệnh! Tao sẽ giết hết bọn mày! Giết hết! Lũ tham quan! Sâu mọt!"
Tôi chợt nhận ra, nơi này, hẳn là phòng bệnh đặc biệt của Bệnh viện Tâm thần Minh.
Bởi vì trong phòng không có cửa sổ, chỉ có bốn bức tường, nên tôi đoán, có lẽ là được cải tạo từ tầng hầm.
Những người ở đây, đại khái đều là những bệnh nhân tâm thần cực kỳ nghiêm trọng.
Loại mà thả ra ngoài sẽ gây nguy hại cho xã hội.
Trọng bệnh trong số những trọng bệnh.
Thật bi thảm, giờ đây tôi cũng đã trở thành một thành viên trong số họ.
Ở đây, tôi không cảm nhận được sự trôi qua của thời gian.
Là ban ngày, hay là ban đêm, tôi cũng không xác định rõ.
