Chương 39: Đại ca tuyệt đối không phải loại người đó
Khương Nghiêu chẳng buồn dài dòng với Bùi Minh Hiên nữa, sai Thạch Thanh quẳng người lên xe ngựa, rồi liếc mắt ra hiệu cho Lục Phỉ.
Chủ tớ tâm đầu ý hợp, Lục Phỉ hiểu ngay, đợi Khương Nghiêu vào trong xe rồi đứng giữa phố nói với mọi người:
- Chư vị, ngựa điên đã trừ, tai họa kết thúc. Tình thế cấp bách phải dùng sạp hàng của mọi người là bất đắc dĩ, tổn thất này gia chủ tôi nguyện đền gấp đôi, bao gồm cả tiền thuốc cho người bị thương.
Phố xá hỗn loạn sau khi được Thạch Thanh và mấy người hợp sức ngăn cản biến cố này dần trở lại yên bình, những người buôn bán, kẻ qua đường bị hoảng sợ cũng trấn tĩnh lại.
Lúc này nghe Lục Phỉ nói, đám đông xôn xao bàn tán, có người hỏi:
- Cô nương nói thật chứ?
Lục Phỉ gật đầu:
- Đương nhiên là thật.
Nghe vậy mọi người mắt sáng lên, người nào người nấy hỏi:
- Chẳng hay gia chủ của cô nương ở đâu? Chúng tôi đến đâu để lấy bồi thường?
- Có phải ai cũng được đền không? Một rổ trái cây của tôi bị lật đổ giẫm nát, cũng được đền chứ?
- Cả xe bò của tôi nữa...
Lục Phỉ cao giọng đáp:
- Vừa rồi tôi đã nói, tất cả đều được. Chỉ cần là người bị hại trong vụ này, các vị cứ đến Vũ An Hầu phủ ở phố Vĩnh Hưng, trình bày rõ nguyên do và sau khi xác thực sẽ có người trả bạc. Trong vòng ba ngày, quá hạn không chờ, mong mọi người truyền nhau.
Nói vậy cũng là để ngăn kẻ xấu lợi dụng, cố tình ăn vạ.
Quả nhiên vừa nghe đến Hầu phủ, mọi người sinh lòng e sợ, nhất là còn phải xác thực, lập tức khiến những kẻ định nhân cơ hội trục lợi chùn bước, bỏ ý định.
Chỉ sợ tiền của người giàu chưa lừa được, lỡ bị vạch trần thì ăn đòn rồi bỏ ngục, mất nhiều hơn được.
Nhưng một số người buôn bán và kẻ qua đường thực sự bị ảnh hưởng thì tính đến lúc đó sẽ thử, biết đâu thật sự nhận được tiền đền gấp đôi?
Thấy ý đã truyền đạt, cũng có người thu xếp, Khương Nghiêu không nán lại nữa, sai xa phu đánh xe về phủ.
Chẳng mấy chốc, xác ngựa điên được mang đi, vết máu trên đá xanh được lau sạch, con phố vốn náo loạn lại trở nên nhộn nhịp, người qua lại tấp nập.
Trên tửu lâu gần phố, qua ô cửa sổ, một thiếu nữ trẻ mặc y phục lộng lẫy thu trọn cảnh này vào mắt.
- Đó là nữ quyến nhà ai? - Nàng khẽ hỏi.
Người phụ nữ bên cạnh cười đáp:
- Đó là tân phu nhân của Vũ An Hầu.
Thiếu nữ khẽ nhướng đôi mắt phượng, ngạc nhiên hỏi:
- Chính là cô ta, khiến Loan Hoa lần đầu ăn quả đắng?
Người phụ nữ mỉm cười gật đầu.
Thiếu nữ trầm ngâm một lát, quay đầu dặn dò:
- Đi, viết thêm một thiếp mời gửi đến tay Phu nhân Bùi này, lấy danh nghĩa bổn cung.
...
Trên đường về phủ, bị trói sau xe, phải chịu gió lạnh suốt đường, Bùi Minh Hiên cuối cùng cũng tỉnh táo, đoán ra thân phận của Khương Nghiêu.
- Cô chính là vợ mới cưới của đại ca ta? Tân đại tẩu của ta? - Hắn đầy vẻ không tin.
Khương Nghiêu liếc nhạt hắn, giọng u uất:
- Cô? Cô thế nào? Nếu không biết nói, ta không ngại cho ngươi câm miệng.
Bị nàng nhìn mà rùng mình, Bùi Minh Hiên nuốt nước bọt:
- Ngươi, ngươi dám? Ta là tứ thiếu gia nhà họ Bùi, đệ ruột của đại ca ta. Nếu ngươi dám làm hại ta, sau này đừng hòng sống yên ở nhà ta!
Hắn nghển cổ, giọng vịt đực chói tai làm Khương Nghiêu nhức óc, nàng trực tiếp sai:
- Tử Sam.
Tử Sam gật đầu, đi tìm đồ nhét miệng.
- Ngươi, các ngươi muốn làm gì? - Thấy vậy Bùi Minh Hiên run sợ, tưởng chúng định rút dao, hoảng đến nỗi theo bản năng lùi lại, - Thạch Thanh cứu ta - ưm ưm ưm.
Chưa nói hết câu, miệng đã bị nhét đầy.
Là một cái bánh bao thịt to bằng nắm tay, Tử Sam tiện tay mua, vừa đủ bịt miệng hắn, lại không quá mạo phạm vị thiếu gia này.
Nhưng mùi thịt thơm phức kích thích con sâu trong bụng Bùi Minh Hiên, hắn và ba chớp ba bủa đã gặm sạch bánh bao.
Ăn xong hắn liếm môi, còn thòm thèm:
- Bánh bao thơm quá, mua ở đâu vậy? Còn không? Ta đã một ngày chưa ăn gì, sắp chết đói rồi...
Để kịp vào kinh trước khi trời tối, hắn mượn ngựa mới ở trạm dịch ngoại ô, suốt đường không nghỉ ngơi, nói gì đến ăn uống.
Nghe vậy, Khương Nghiêu khẽ cười.
Tiếng cười rõ ràng truyền đến tai Bùi Minh Hiên, hắn không hiểu:
- Ngươi cười gì?
Khương Nghiêu nhếch môi:
- Đúng là thịt cầy chó, có đi không về.
Bùi Minh Hiên ngẩn ra, hiểu ra rồi gầm lên:
- Ngươi mắng ta là chó?
Xưa nay chưa ai dám nói hắn như vậy, hắn tức đỏ mắt.
Khương Nghiêu mặc kệ hắn, bảo Tử Sam đưa nốt mấy cái bánh bao còn lại cho hắn.
Cũng tốt, ăn no rồi về chịu trận, đến lúc đó muốn ngất cũng không có cớ.
Bánh bao đưa tới, Bùi Minh Hiên không muốn nhận, nhưng cái bụng chẳng chịu thua, sôi òng ọc không ngớt, hắn đành biến bi phẫn thành thực dục.
Ăn no xong, Bùi Minh Hiên yên tĩnh lại, không nhịn được hỏi:
- Cô thật sự là tân đại tẩu của ta? Chẳng giống chút nào.
Khương Nghiêu liếc hắn, giọng thong thả:
- Chỗ nào không giống?
Bùi Minh Hiên đôi mắt phượng lên xuống đánh giá nàng, rồi nói:
- Mặt quá sắc sảo, nhìn chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, có vẻ rất biết gây chuyện, không phải kiểu đại ca ta thích.
Nói xong hắn chồm cằm, như con gà trống kiêu hãnh:
- Đại ca ta là người nghiêm túc nhất, giữ khuôn phép, không biết phong tình, một lòng vì việc công. Dù cô là tiên nữ cũng vô dụng, cho nên mấy ngày nay sống với đại ca ta chẳng dễ chịu gì nhỉ?
Đại ca hắn nói hay là không gần nữ sắc, thanh tâm quả dục, nói khó nghe là như cục đá trong hố xí, dù có đẹp đến mấy cũng không khiến hắn động lòng.
Cho nên hắn chắc mẩm Khương Nghiêu và đại ca hắn ngày thường chỉ duy trì quan hệ vợ chồng trên danh nghĩa.
Khương Nghiêu bất động thanh sắc:
- Muốn nói gì thì nói thẳng, khỏi phải vòng vo tam quốc.
- Hừm, ta muốn nói... - Bùi Minh Hiên đảo mắt, rồi đầy lý lẽ nói: - Nếu lát nữa về cô không nhắc đến chuyện vừa rồi, ta sẽ công nhận cô là đại tẩu, mà còn kể hết sở thích của đại ca cho cô, thế nào?
Người nhà thế nào hắn vẫn rõ. Người phụ nữ này xa xôi đến nhà họ, chắc hẳn sống chẳng dễ chịu? Hắn thừa cơ bán cho nàng một ân huệ.
Đương nhiên hắn cũng không hẳn vì mình.
Thì ra là đánh ý này, Khương Nghiêu ngước mắt liếc hắn, giọng khinh miệt:
- Sự công nhận của ngươi chẳng có ý nghĩa gì với ta. Còn sở thích của đại ca ngươi...
Nàng cười, vẻ lười biếng:
- Nếu ta muốn biết, trực tiếp hỏi hắn là được, hắn sẽ tự nói với ta.
Bùi Minh Hiên cười nhạt:
- Cô cứ khoác lác đi, đại ca ta tuyệt đối không phải loại người đó.
Dứt lời, xe ngựa đến Bùi phủ, gã sai vặt ở cửa chạy ra:
- Phu nhân về rồi... Tứ, tứ thiếu gia?
Tưởng mình hoa mắt, gã dụi mắt, xác nhận người bị trói sau xe chính là Bùi Minh Hiên, kinh ngạc:
- Sao thế này? Sao ngài lại thảm thương vậy?
Bùi Minh Hiên im miệng không nói.
Khương Nghiêu nhàn nhạt sai:
- Áp hắn ra tiền sảnh, rồi báo tin cho Hầu gia.
