Chương 64: Lão cổ hủ kể chuyện cười
Trở về Trừng Quan viện, người trên lưng im lặng lạ thường.
Bùi Chinh nghiêng đầu liếc nhìn, đối diện với một gương mặt đang ngủ say, Khương Nghiêu nằm gục trên lưng chàng ngủ mất rồi.
Giữa chân mày hiện lên chút bất đắc dĩ nhàn nhạt, chàng cõng nàng vào phòng, cẩn thận đặt nàng lên trường kỷ.
Trừng Quan viện không có nha hoàn hầu hạ thân cận, vì thế Bùi Chinh đành phải tự tay tháo trâm cài trên đầu nàng, cởi ngoại bào và giày thêu, đắp cho nàng tấm chăn mỏng.
Chàng lặng lẽ ngồi bên cạnh, mắt rủ xuống, ánh nhìn dừng trên gương mặt nàng, nhuốm vẻ dịu dàng.
Khương Nghiêu ngủ rất say, hai mắt khép chặt, hàng mi dài rậm rạp đổ bóng nhàn nhạt, má phấn ửng hồng, môi hơi cong, một dáng vẻ an tĩnh không chút phòng bị.
Ngoan ngoãn đến khó tin, đúng là khác hẳn lúc tỉnh.
Bùi Chinh giơ tay, chạm vào lớp thịt mềm trên má nàng, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt.
Đầu ngón tay cọ xát gây ngứa ngáy, Khương Nghiêu không chịu nổi, cau mày muốn tránh, kết quả ngửa đầu, nửa khuôn mặt áp vào lòng bàn tay chàng.
Lòng bàn tay chạm vào cảm giác mềm mại trơn mịn khiến người ta yêu thích không rời, không biết bao lâu sau Bùi Chinh luyến tiếc rút tay ra, đứng dậy bước ra nội thất, phân phó Thạch Toàn: “Sai người sắp xếp lại giường thêm lần nữa.”
Thạch Toàn ngập ngừng: “Hửm, xin hỏi Hầu gia có yêu cầu gì?”
Bùi Chinh nghiêm mặt: “Mềm hơn, thoải mái hơn.”
Mềm hơn? Thoải mái hơn?
Thạch Toàn nhất thời mơ hồ, dù sao chủ nhân nhà mình trước nay thích ngủ giường cứng, vì thế giường bàn ghế đều dùng loại đàn hương cứng nhất.
Cho dù là người xương mềm cũng có thể ngủ thành xương cứng.
Bùi Chinh liếc hắn, nói gọn: “Mấy hôm nay phu nhân ngủ ở đây.”
Thạch Toàn bừng tỉnh, hóa ra là vì phu nhân, vội vàng đi thỉnh giáo nha hoàn ở Tuế An cư.
Đã liên quan đến phu nhân, vậy theo thói quen của phu nhân là chuẩn không sai.
.....
Khương Nghiêu giấc ngủ này chỉ ngủ được nửa canh giờ, sau khi tỉnh dậy bên ngoài trời vẫn còn sớm.
Nhận thấy đồ trang trí xung quanh xa lạ, nàng ngẩn ra, rồi hiểu đây là phòng của ai.
Bùi Chinh từ ngoài đi vào, đến trước mặt nàng ngồi xuống: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”
“Khó chịu.” Khương Nghiêu trở mình, thần sắc uể oải nói.
Nghe vậy Bùi Chinh hơi sững, lập tức phản ứng lại vì sao nàng khó chịu, không khỏi nhíu mày: “Gọi lang trung đến xem?”
Khương Nghiêu khẽ cười lắc đầu: “Chỉ hơi khó chịu thôi, không nghiêm trọng, gọi lang trung đến cũng vô ích.”
So với những cô gái khác mỗi kỳ kinh nguyệt đau đến chết đi sống lại, triệu chứng của Khương Nghiêu xem như nhẹ, chỉ là bụng đầy hơi, lưng mỏi, không có đau đớn.
Việc này vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của Bùi Chinh, chàng nhìn sắc mặt tái nhợt yếu ớt của nàng, mày nhíu chặt, lướt qua một tia lo lắng.
“Ta có thể làm gì cho nàng?” Chàng nắm lấy hai tay nàng, thần sắc nghiêm túc.
Giọng điệu trịnh trọng khiến Khương Nghiêu bật cười, nàng đảo mắt nói: “Chàng kể chuyện cười cho ta nghe đi, biết đâu ta tâm trạng tốt thì sẽ không khó chịu nữa.”
Chuyện cười?
Nếp nhăn giữa mày Bùi Chinh hằn sâu, thần tình ngưng trọng.
Chàng mở miệng định từ chối, nhưng cúi đầu đối diện với ánh mắt sáng ngời tràn đầy mong đợi của nàng, Bùi Chinh trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi mở miệng:
“... Có một người bán bánh, giọng yếu ớt không hơi sức, người qua đường hỏi nguyên do, hắn nói ‘ta đói rồi’, người qua đường hỏi ‘đã đói sao không ăn bánh?’ Người bán bánh nói ‘bánh hỏng rồi’.”
“Chuyện cười này thế nào?”
Chàng rủ mắt nhìn nàng, đáy mắt lộ ra vài phần mong chờ.
Khương Nghiêu mặt vô cảm: “Không buồn cười.”
Bùi Chinh cứng đờ, lại thấy nàng phụt cười, giãn mày vui vẻ cười nói: “Nhưng chàng nghiêm túc, vắt óc kể chuyện cười trông rất buồn cười.”
“......”
Khương Nghiêu che miệng cười cong mắt, bắt lão cổ hủ này kể chuyện cười quả thực làm khó chàng rồi.
Không cẩn thận cười quá trớn, nàng cuộn tròn người ôm bụng, mặt nhỏ nhăn nhó: “Buồn cười quá, đau bụng.”
Bùi Chinh thở dài u uất: “Nghịch ngợm.”
Đúng lúc hạ nhân mang lên trà gừng đường đỏ nóng hổi, chàng bưng lên ra hiệu Khương Nghiêu uống: “Bổ khí dưỡng huyết, khu hàn ấm bụng, uống xong sẽ không khó chịu nữa.”
Khương Nghiêu liếc nhìn hai lần, rồi lắc đầu: “Không ngon, không muốn uống.”
Nàng ghét mùi gừng, nhất là trong cái tiết trời nóng bức tháng sáu này, có cảm giác uống xong ngày mai nàng sẽ bị nóng trong không nói được.
Bùi Chinh trầm giọng: “Thuốc đắng dã tật, có lợi cho thân thể nàng.”
Khương Nghiêu không thích nghe những lời này, nàng trở mình, vung tay đánh đổ chén trong tay chàng.
‘Choang’ một tiếng, chén sứ rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Cả hai đều sững sờ.
Chất lỏng màu nâu sậm bắn tung tóe trên mặt đất, Bùi Chinh hơi nhíu mày, gọi hạ nhân đến dọn dẹp sạch sẽ, quay người ngồi lại bên giường.
Chàng lấy khăn tay, cầm tay nàng lau chùi tỉ mỉ, giữa chân mày bình tĩnh lạ thường.
Khương Nghiêu tựa vào gối mềm, đôi mắt đẹp nhìn chòng chọc vào chàng, chợt kéo tay áo chàng: “Chàng không giận sao?”
Bùi Chinh ngước mắt liếc nàng, giọng nói ôn hòa: “Nàng người khó chịu, ta giận nàng làm gì?”
Nàng nổi nóng, còn hơn là buồn bực không vui.
Làm chồng, chàng nên bao dung vợ.
Huống chi chàng lớn hơn vợ nhiều, chỉ nhỏ hơn cậu nàng có tám tuổi thôi.
Trên mặt Khương Nghiêu hiện lên một tia áy náy: “Vừa rồi ta không cố ý, xin lỗi.”
Vuốt ve mái tóc nàng, Bùi Chinh gật đầu: “Ta hiểu, không cần xin lỗi, là ta cân nhắc không chu toàn.”
“Đã không muốn uống trà gừng, vậy uống chút cháo nóng được không? Dù sao cũng không thể để bụng đói.”
Khương Nghiêu không ý kiến.
Trong lúc Bùi Chinh đi phân phó hạ nhân, Khương Nghiêu xuống giường đến trước bàn, bị tượng gỗ nhỏ trên bàn thu hút.
Nàng ngạc nhiên: “Đây là khắc ta? Chàng còn biết chạm khắc gỗ?”
Tượng gỗ nhỏ trên bàn chống nạnh, ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo đắc ý, rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của Khương Nghiêu, chỉ là chưa hoàn thành nên hơi thô sơ.
Bùi Chinh đi rồi quay lại, ừ một tiếng: “Nhàn rỗi vô sự, giết thời gian thôi.”
Từ nhỏ chàng đã biết trách nhiệm trên vai, vì thế võ công công khóa một ngày không dám lơ là, lão Hầu gia nhà họ Bùi lo lắng phản tác dụng, bèn cho phép chàng lúc rảnh rỗi khắc vài thứ lặt vặt.
Mà Bùi Chinh chơi chạm khắc, cũng vì nó có thể mài giũa tâm tính, cần đặc biệt chuyên tâm, tỉ mỉ, kiên nhẫn, mới có thể đem một khối ngọc hoặc một cành cây khô chạm trổ thành khí.
Khương Nghiêu sờ ngón cái và hổ khẩu của chàng, bĩu môi: “Khó trách tay chàng nhiều chai đến thế.”
“Vậy chàng phải khắc ta đẹp một chút, không thì ta không lấy đâu.”
Nàng giơ tượng gỗ nhỏ lên kề bên má, giọng nói kiều diễm.
Bùi Chinh không nói gì, ngồi xuống, tiện tay ôm nàng vào lòng, lại cầm dao khắc: “Vậy nàng nhìn ta khắc, không vừa ý thì nàng nói.”
Dựa vào lòng chàng, Khương Nghiêu hứng thú nhìn chàng khắc từng đường.
Khẽ ngước mắt, dưới ánh nến vàng vọt, đường nét bên mặt chàng kiên nghị rõ ràng, toát ra một vẻ xa cách, đôi mắt sâu thẳm lại đặc biệt chuyên chú nghiêm túc.
Khương Nghiêu hít thở hơi ngưng lại.
Cho đến tối, nàng tự nhiên ở lại Trừng Quan viện, Khương Nghiêu đôi mắt hoa đào nheo lại: “Chàng cố ý muốn giữ ta lại đây phải không?”
Bùi Chinh thần sắc bình thản ung dung: “Xây bể tắm còn vài ngày, không phải nàng chê ồn ào sao?”
Khương Nghiêu hừ lạnh: “Nhưng chỗ chàng quá lạnh lẽo đơn điệu, ta không thích.”
“Vậy phiền phu nhân thay ta cải tạo vậy.”
Bùi Chinh thuận thế nói, mặt không đổi sắc.
