Chương 7: Chơi Đủ Chưa
Trong phòng ngủ phảng phất hương đàn, La thị ôm ngực, tức đến nỗi không ngủ được.
Bà không thể tin nổi mình lại bị một cô bé mười tám tuổi dọa choáng.
Đối phương còn là con dâu bà, nói ra thật mất mặt.
La thị lạnh mặt: “Tưởng con bé xuất thân tiểu môn tiểu hộ, là đứa an phận nhát gan, ai ngờ tính khí lớn như vậy, nói cũng không được!”
Chỉ muốn lập chút quy củ, gõ vài câu, kết quả bị nó đối đáp đến nghẹn họng.
“Nó có chút nào ra dáng kế thất không? Mới gả vào ngày đầu, chân còn chưa đứng vững đã kiêu ngạo như vậy, về sau còn ra thể thống gì?”
La thị càng nghĩ càng đau đầu.
Khương Nghiêu dù sao cũng là chủ tử, Châu mama không tiện bàn luận, chỉ đành dịu giọng an ủi La thị: “Phu nhân tiêu khí đi, Đại nãi nãi tuổi còn nhỏ, ngày tháng còn dài, quy củ từ từ dạy cũng được.”
Dù trong lòng bà biết, e rằng quy củ này khó mà dạy nổi.
“Chỉ khổ cho Minh Xu.” Nhắc đến hôn sự của đại nhi tử, La thị nghẹn ngào, mắt đầy áy náy: “Người trước là bệnh tật ốm yếu, giờ lại đến một đứa mang bệnh, mạng khổ thay con ta.”
Châu mama: “Phu nhân rộng lòng, Đại nãi nãi nhìn mặt hồng hào, thân thể nhất định rất khỏe mạnh, chỉ là ngủ nhiều hơn người thường thôi.”
Cái gì mà chứng ngủ nhiều, La thị đương nhiên không tin hết, bà đoán đó là cái cớ để Khương Nghiêu lười biếng, nhưng đại nhi tử không ý kiến, bà nói được gì? Cái nhà này rốt cuộc là do đại nhi tử làm chủ.
Thực ra La thị cũng không cần các con dâu mỗi sáng tối đến thỉnh an, nhưng thái độ của Khương Nghiêu khiến bà rất không thích.
Con dâu thứ hai và thứ ba, đứa nào chẳng nâng niu kính trọng bà? Sao chỉ mình Khương Nghiêu là ngoại lệ?
La thị không nhịn được thở dài: “Minh Xu vốn thích yên tĩnh, giữ quy củ, kết quả cưới một đứa kiêu căng vô kỷ luật, thật khó cho nó.”
Châu mama lại không nghĩ vậy.
Một tĩnh một động, trai tài gái sắc, với tư cách người ngoài cuộc, bà thấy hai người rất xứng.
“Phu nhân thử nghĩ theo hướng khác, Đại nãi nãi đẹp như vậy, sinh con nhất định sẽ khôi ngô.” Châu mama cười nói.
La thị nghĩ cũng đúng, uất khí trong lòng dần tan bớt.
Cùng lúc đó, La Phù Cù nhìn mình trong gương, một trận chán nản.
Cô ta trang điểm cả buổi chiều, sao vẫn không đẹp?
Sao Khương Nghiêu mũi ra mũi, mắt ra mắt, chỗ nào cũng đẹp, không tìm ra một chỗ xấu?
Còn cô ta, bôi phấn Ngọc Dung cũng không che được khuyết điểm, mắt cũng không quyến rũ sáng ngời như Khương Nghiêu?
Cô ta lẩm bẩm, Bùi nhị gia Bùi Minh Học xách lồng chim bước vào, nghe thấy thì cười.
Anh ta chép miệng: “Em cũng nói người ta đẹp, tô điểm chút là càng đẹp thêm, em có bôi thế nào cũng vô dụng.”
Vốn đã bực mình, La Phù Cù liếc xéo chồng: “Chỉ có anh có mồm à?”
Ánh mắt cô ta chú ý đến chiếc lồng chim tinh xảo trên tay anh, càng thêm tức: “Nếu anh dùng tâm tư này vào công khóa, đã sớm bảng vàng đề danh, em đâu cần nhìn sắc mặt người khác?”
Ngay cả đứa con thứ xuất cũng không bằng, người ta ít nhất còn có chức quan.
“Bảng vàng đề danh đâu dễ vậy?”
Bùi Minh Học không để bụng, vẫn đùa với con chim quý của mình.
La Phù Cù hít sâu một hơi: “Anh mới hai lăm, người ta năm mươi mới đỗ, anh không thể học nghị lực của người ta sao?”
Bùi Minh Học hự một tiếng: “Người ta hai lăm đã chết rồi, em muốn anh học theo?”
Nói xong tự mình cũng bật cười, khuôn mặt trắng nõn tuấn tú cười lên môi hồng răng trắng, như gió xuân ấm áp, đúng là một mỹ nam tử.
La Phù Cù lại càng thêm chán: “Suốt ngày cười đùa chẳng biết khoe với ai, Diễm nhi sắp bị anh dạy hư rồi!”
Cô ta ngày trước bị gương mặt này của Bùi Minh Học lừa, tưởng anh ta đúng như tên gọi là một công tử tài hoa, ai ngờ gả xong mới biết là một tên ăn chơi bất học!
Ngay cả mấy câu thơ tình tỏ tình đều là nhờ người viết hộ!
“Cho em xem đó.”
Bùi Minh Học dí sát mặt vào cô ta, vỗ ngực cười hì hì: “Yên tâm đi, anh đời này thi cử vô vọng rồi, nhưng con trai chúng ta nhất định được!”
La Phù Cù trợn mắt trắng dã, phì một tiếng: “Vô dụng!”
-
Chiều tà, mặt trời lặn phía tây, ráng chiều rực rỡ, đỏ rực cả chân trời.
Tuế An Cư, Bùi Chinh bước vào chính đường liền ngửi thấy từng trận hương thơm, vừa như mùi thuốc, vừa như mùi hương, phả vào mặt.
Vòng qua bình phong, một mảng tuyết trắng lọt vào mắt, trắng đến chói, Bùi Chinh khựng lại bước chân.
Trên giường, Khương Nghiêu nằm sấp trên chăn uyên ương đỏ thẫm, áo trong lỏng lẻo rủ xuống eo, để lộ một mảng da thịt trắng muốt.
Bên cạnh hai nha hoàn, một người ôm lọ thuốc bôi lên người nàng, một người xòe lòng bàn tay ấn lên eo nhẹ nhàng xoa bóp, miệng không ngừng hỏi lực đạo thế nào.
Còn Khương Nghiêu, vừa lật quyển thoại bản, vừa đưa tay nhặt trái nho từ đĩa bỏ vào miệng, thỉnh thoảng đáp lại vài tiếng, một bộ dáng hưởng thụ vô cùng.
Ba người chăm chú, nhất thời đều không để ý Bùi Chinh xuất hiện, cho đến khi tiếng ho khan trầm thấp vang lên.
Tử Sam và Lục Phỉ vội đứng dậy hành lễ, Khương Nghiêu quay đầu nhìn lại, không có ý đứng dậy.
Bùi Chinh bước tới, ánh mắt rời khỏi eo nàng, rơi vào lọ sứ trên tay Tử Sam, nhàn nhạt hỏi: “Đang làm gì?”
Tử Sam: “Phu nhân người mỏi, nô tỳ đang bôi thuốc.”
Bùi Chinh phất tay, bảo các nàng lui.
Hai người rời đi, Khương Nghiêu bỏ quyển thoại bản xuống, tay chống cằm sáng bóng, thong thả hỏi: “Hầu gia đuổi các nàng đi, ai bôi thuốc cho thiếp?”
Bùi Chinh không đáp, chỉ nói: “Chớ để lạnh.”
Chàng ngồi xuống mép giường, tiện tay kéo áo rủ xuống muốn che đậy chút, nhưng động tác chợt khựng lại.
Để ý những vết hồng trên làn da trắng, cùng dấu tay rõ ràng trên eo, chàng mím môi, hơi do dự: “Đây… là tối qua để lại?”
Khương Nghiêu nhướng mày, “Ừ hửm” một tiếng, như thể: không thì sao?
Nghe vậy, mắt Bùi Chinh thoáng qua một tia áy náy: “Xin lỗi.”
“Lần sau ta sẽ chú ý.”
Đêm qua kinh nghiệm còn lạ, không khống chế được lực, nghĩ sau này sẽ không thế nữa.
Huống hồ chàng không phải loại tiểu tử chỉ biết xông bừa.
Bùi Chinh đối với khả năng tự kiềm chế của mình, luôn có lòng tin.
Khương Nghiêu liếc chàng: “Hầu gia tốt nhất là vậy.”
Nàng hờn dỗi nhẹ, ánh mắt lưu chuyển, tựa như cái móc câu động lòng người.
Bùi Chinh cụp mắt, yết hầu khẽ động khó nhận ra.
Chàng đưa tay lấy lọ thuốc mỡ, mắt không nhìn ngang, kéo áo mỏng của nàng xuống, xúc một cục bôi lên dấu tay bên hông Khương Nghiêu, rồi xòe lòng bàn tay, học động tác của nha hoàn nhẹ nhàng xoa bóp lên đó.
Nhưng lòng bàn tay vừa chạm vào da, Khương Nghiêu đã hít một hơi: “Chàng làm đau thiếp!”
“Tay chàng mọc dao à?”
Nghe vậy Bùi Chinh sững sờ, nhìn tay mình: “Không phải dao, là chai.”
Khương Nghiêu cầm tay chàng xem kỹ, lòng bàn tay rộng quả nhiên có một lớp chai mỏng, khó trách cọ vào da nàng đau như vậy, như dao cắt.
“Chàng không phải văn quan sao? Sao tay nhiều chai thế?”
Chưa kịp để Bùi Chinh giải thích, nàng lại thốt lên: “Nhưng tay chàng to thật.”
Không chỉ lòng bàn tay rộng dày, ngón tay còn thon dài, đốt xương rõ ràng, nếu không nhìn chai ở đầu ngón tay và lòng bàn tay, thì đúng là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.
Nhưng có lớp chai mỏng này, cũng không làm giảm vẻ đẹp của đôi tay, trái lại càng thêm cảm giác sức mạnh của năm tháng mài giũa.
Khương Nghiêu không nhịn được nghịch một hồi, lúc bẻ từng ngón tay chàng vuốt ve, lúc nắm tay để chàng bọc lấy tay mình, lúc xòe năm ngón đan vào nhau… cho đến khi lòng bàn tay Bùi Chinh càng lúc càng nóng.
“Chơi đủ chưa?”
