Chương 89: Chuyện xưa của chàng
Đám người hầu dưới bếp dọn dẹp xong thú săn, mang đồ nướng ra sân để chủ tử tiện dùng.
Thạch Thanh và mấy người săn được kha khá, Bùi Chinh và Khương Nghiêu hai người ăn không hết bèn chọn những phần thích hợp để nướng, còn lại chia cho mọi người.
Ngày mai và những ngày sau họ không còn đến chùa Từ Quang nữa, nên không cần phải kiêng thịt.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Bùi Chinh lui hết người hầu chung quanh: “Các ngươi lui xuống đi, chỗ này không cần hầu hạ.”
Dưới ánh trăng thanh khiết, trước ánh mắt mong chờ của Khương Nghiêu, chàng phết mật ong rừng và gia vị lên đùi nai, đùi thỏ, rồi đặt lên giá than.
Tiếng mỡ kêu xèo xèo trong đêm tĩnh lặng nghe rất rõ, gió đêm thổi qua mang theo chút se lạnh.
Đợi thịt chín được bảy tám phần, Bùi Chinh phết thêm gia vị, để yên một lát rồi đặt lên thớt, dùng dao găm sắc bén thái thịt thành từng lát mỏng.
Chàng chăm chú, động tác thong thả, có thứ tự, rõ ràng là rất thuần thục.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người chàng, gương mặt nghiêng dưới ánh trăng lộ ra đường nét càng thêm sâu sắc, môi mỏng sống mũi cao, xương mày cao vút.
Đồng tử chăm chú phản chiếu ánh lửa, đen láy sáng ngời, lạnh lùng sâu thẳm, lại phảng phất chút ấm áp.
Khương Nghiêu thò đầu nhìn sang: “Sao chàng dùng dao nhanh gọn thế?”
Bùi Chinh khựng lại, tay rảnh đặt lên má nàng khẽ vuốt ra sau, dịu dàng dặn dò: “Cẩn thận tàn lửa.”
“Nói ra có khi nàng thấy buồn cười, hồi nhỏ chí hướng của ta là được như phụ thân và tổ phụ, trở thành tướng quân an bang định quốc, bảo vệ đất nước Đại Ung, nên đã luyện võ nhiều năm, cho tới khi…”
Chàng bỗng ngừng lại, giữa mày thoáng nét buồn man mác.
Khương Nghiêu lần đầu thấy vẻ mặt này của chàng, không khỏi truy hỏi: “Cho tới khi nào? Ta muốn nghe.”
Nàng không còn nhìn thịt nướng trên giá nữa, xoay người dựa vào vai chàng, mắt dán lên mặt chàng…
Ánh mắt nàng tránh không kịp, Bùi Chinh bất đắc dĩ nói tiếp: “Cho tới mười hai năm trước, phụ thân trận vong, tổ phụ bệnh nặng, nhà họ Bùi rộng lớn ở trong cảnh chao đảo, tưởng chừng như sắp đổ bất cứ lúc nào, ta mới ý thức được, Bùi gia không cần thêm một võ tướng nữa, Đại Ung cũng không cần thêm một Vũ An hầu nào khác.”
Đại Ung cần tướng sĩ trấn thủ biên cương, nhưng không cần tướng sĩ mà gia tộc nhiều đời được người ta tôn sùng.
Chàng thở dài một tiếng, chân mày hơi nhíu lại: “Vậy nên ta từ bỏ chí hướng làm tướng quân, quay sang chuyên tâm khoa cử, bước vào quan trường.”
Nhà họ Bùi phát tích từ võ quan, theo Thái Tổ nam chinh bắc chiến, tích lũy nên cơ nghiệp ngày nay, đến hôm nay người cầm quyền chỉ có thể theo văn, thì gia tộc mới hưng thịnh lâu dài, tránh bị thiên tử kiêng kỵ.
Sau khi nhìn rõ cục diện, Bùi Chinh một mình ngồi trong thư phòng suốt một đêm, hôm sau liền khóa hết mọi thứ liên quan đến quân ngũ vào kho, rồi lấy sách vở khoa cử ra học.
May là từ khi khai tâm năm ba tuổi, Bùi Chinh chưa từng lơ là bài vở, thêm trời sinh thông minh, khổ học hai năm, cuối cùng năm mười tám tuổi thi đỗ cao, không phụ lòng mong đợi.
Sau đó, tổ phụ chống bệnh tật vào cung xin phong cho chàng tập tước hầu, thánh thượng ân chuẩn, về phủ được ba ngày thì qua đời.
Giọng chàng nhạt nhẽo như nước, như đang kể chuyện nhà thường ngày, Khương Nghiêu nghe mà thấy khó chịu, lòng nặng trĩu.
Từ bỏ con đường mình đã đi rất lâu, chuyển sang một con đường khó khăn hơn, nỗi cay đắng trong đó người ngoài khó mà thấu, nàng cũng không thể cảm nhận được.
Chàng tính trầm mặc, vốn dĩ kín đáo, không phải người hay kể khổ, vậy nên chỉ mình chàng biết mình đã chịu bao nhiêu khổ trên đường.
Khương Nghiêu mím môi hỏi: “Vậy chàng có biết múa thương lộng kiếm không?”
Bùi Chinh: “Biết múa kiếm.”
Khương Nghiêu cầm tay chàng lên, duỗi ra, đầu ngón tay miết lên vết chai trong lòng bàn tay, bĩu môi lẩm bẩm: “Khó trách tay chàng nhiều chai thế, cào vào người đau điếng.”
Mắt Bùi Chinh thoáng áy náy: “Ta sẽ mài lại.”
“Không cần.” Khương Nghiêu lắc đầu.
Thực ra so với lần đầu nàng phàn nàn, chai tay chàng đã mờ đi nhiều, thấy rõ là ngày thường cố tình mài, nên nàng cố ý nói vậy, chỉ là không muốn bầu không khí quá nặng nề.
Khương Nghiêu không biết an ủi chàng thế nào, bèn bóp nhẹ lòng bàn tay chàng, hừ một tiếng: “Lỡ như mài hết chai, lần sau chàng múa kiếm lại nổi bọt nước mới thì sao? Chàng cố tình muốn ta xót xa cho chàng đúng không?”
Nói rồi nàng nắm tay đấm nhẹ lên vai chàng, giọng hùng hổ, vẻ mặt cũng hùng hổ.
Bùi Chinh sững người: “Ta không có ý đó…”
Chàng mở miệng định giải thích, Khương Nghiêu ngắt lời: “Thôi thôi, không muốn nghe chàng giải thích linh tinh đâu.”
Nàng khẽ hừ một tiếng, liếc thấy thịt nướng trước mặt, vội đẩy chàng: “Mau lật thịt đi, không lật là cháy hết đấy!”
Bùi Chinh đành thu lại lời muốn nói, quay sang tiếp tục chăm chú lật thịt trên giá, phết gia vị.
Ngón tay chàng thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, dù làm những việc không xứng với thân phận cũng đẹp mắt.
Chợt nhớ gì đó, Khương Nghiêu tò mò hỏi: “Nếu chàng vẫn theo quân ngũ, thì bây giờ ta có phải gọi chàng là Bùi tướng quân không?”
Bùi Chinh hỏi ngược: “Nàng thích nam nhân múa thương lộng kiếm à?”
Chàng đã sớm phát hiện, trong mấy cuốn tiểu thuyết vợ thích đọc thường có mấy tiểu tướng quân hăng hái, đại tướng quân uy phong lẫm lẫm, hoặc thư sinh mặt trắng tài tình, hình như chỉ thiếu mỗi chàng.
Khương Nghiêu chú ý hết vào miếng thịt nướng thơm phức, nghe vậy thuận miệng đáp: “Tiểu tướng quân hăng hái, ai mà chẳng thích?”
Bùi Chinh cụp mắt “ừm” một tiếng, đẩy đĩa thịt đã thái lát đến trước mặt nàng, nhạt nhẽo nhắc: “Thịt nướng xong rồi, không ăn là già đấy.”
Khương Nghiêu không động tay, rõ ràng là bộ dạng há miệng chờ sung.
Bùi Chinh cắt thịt thành miếng nhỏ, gắp một miếng đưa tới miệng nàng, không quên dặn dò: “Cẩn thận nóng.”
Khương Nghiêu há miệng ăn miếng thịt, mắt sáng rỡ.
Thấy nàng quên béng mất tiểu tướng quân hăng hái gì đó, Bùi Chinh yên tâm, lại hỏi: “Mùi vị thế nào?”
Khương Nghiêu gật đầu: “Ngon, ăn nữa.”
Nàng nheo mắt, như một con mèo con vừa ăn được món ngon.
Ngày thường nàng ít ăn đồ mỡ như vậy, ở Kim Lăng cũng không phải chưa từng ăn thịt nướng, nhưng mùi vị quả thực khác hẳn.
Bùi Chinh lại đút cho nàng một ngụm nước mơ muối thanh nhiệt, mắt thoáng ý cưng chiều.
Bây giờ chàng không còn sửa tư thế ngồi lệch lạc không ngay ngắn của nàng nữa, nàng có thể thoải mái trước mặt chàng là đã không coi chàng là người ngoài.
Có chàng ở đây, sẽ không để nàng ngã đâu.
Khương Nghiêu: “Sao chàng còn biết tay nghề nướng thịt?”
Bùi Chinh: “Ở Cam Châu học từ một lão sành ăn, chỉ cần nắm được lửa và pha mật gia vị là không khó.”
“Cam Châu? Chàng từng đến Cam Châu?” Nàng ngạc nhiên.
Bùi Chinh gật đầu: “Lần nhậm chức đầu tiên là ở Cam Châu.”
Rồi nghe nàng nói: “Vậy chàng có biết Nghê Thường Các ở Cam Châu không? Đó cũng là của ta!”
Giọng nàng đầy đắc ý và kiêu hãnh.
Bùi Chinh bật cười, khẽ gật đầu: “Đương nhiên, nghe nói tâm nguyện lớn nhất của nữ tử Cam Châu là được mặc y phục của Nghê Thường Các.”
Sợ đầy bụng và nóng trong, Khương Nghiêu ăn nửa no thì dừng, phần còn lại Bùi Chinh giải quyết.
Dưới ánh trăng, nàng chống má nhìn chàng.
Chàng bất đắc dĩ buông đũa, xoa đầu nàng.
Trong phòng, Bùi Minh Dung đang nằm trên giường bắt buộc tĩnh dưỡng, ngửi thấy mùi thịt nướng từ ngoài cửa sổ bay vào, bụng kêu ọc ọc.
Nàng gọi người hầu, biết mọi người đang ăn thịt nướng, mắt liền sáng rỡ.
Nha hoàn lộ vẻ khó xử: “Thưa tiểu thư, phu nhân nói, mấy ngày nay tiểu thư phải ở yên trong phòng làm bệnh nhân.”
Vậy nên bệnh nhân không được ăn thịt nướng, nàng cũng không được ăn.
Bùi Minh Dung: …
Nàng thở dài não nề, ôm chặt lấy mình cuộn tròn trên giường.
