Chương 28: Mảnh giấy trong khung ảnh
Mấy hôm Triệu Minh Phát đi vắng, lòng Trần Lê Trân cứ nặng trĩu, chẳng yên tâm. Cô vò quần áo mà tâm hồn treo ngược cành cây.
Hà Ny thấy Trần Lê Trân như vậy, khẽ thở dài: “Lê Trân, yên tâm đi, thằng Minh Phát nhà em tinh lắm, em cứ lo vẩn vơ.”
“Chị Đại Ny ơi, em không biết đi xe khách tỉnh ngoài nguy hiểm thế đâu, biết thế em đã không để anh ấy đi.”
“Chậc chậc, nghe em nói kìa, để mẹ chồng em nghe được, lại trách em không ngăn cản đấy.” Hà Ny nói nhỏ.
“Ơ, em…”
“Thôi, chị biết mà, hai vợ chồng son, chắc chắn không giấu em được. Giờ người ta đi rồi, em lo cũng vô ích. Đúng lúc kiếm việc gì làm, ông cậu chị bảo trạm thu mua phế liệu gần đây có mấy món mới, em có muốn đi dạo với chị không? Dù sao cũng rảnh.”
Trần Lê Trân nghĩ cũng phải, ở nhà nghĩ vẩn vơ thà ra ngoài còn hơn. Cô gật đầu, phơi quần áo xong liền theo Hà Ny đến trạm phế liệu.
Hà Ny quen cửa quen nẻo đẩy cổng trạm, gọi với vào: “Cậu ơi, cháu đến rồi! Mấy món mới cậu nói để chỗ nào đấy ạ?”
“À, Đại Ny hả, kìa, trong cùng ấy, xem có gì dùng được không.” Một ông già ở góc đối diện ngẩng đầu lên nhìn rồi nói.
“Lại đây em.” Hà Ny dẫn Trần Lê Trân vào sâu bên trong.
“Chị Đại Ny, mấy thứ này ở đâu ra thế?” Toàn báo, sách vở, vài cái bàn ghế gãy chân tay.
“Ở đâu à? Hồi trước toàn đồ tịch thu nhà người ta, giờ ít hơn, có đồ người ta bán phế liệu, tất nhiên cũng có từ trạm cấp trên chuyển xuống.”
“Ồ, ra thế!”
“Em xem này, mấy tờ báo này còn tốt, mang về dán cửa sổ được. Còn cái vò này, muối dưa thì tuyệt.” Hà Ny lựa chọn được một mớ.
Trần Lê Trân chẳng thấy gì nổi bật, ngoại trừ một cái hộp gỗ nhỏ, nghĩ có thể đựng tiền, liền cầm lên xem.
Hà Ny cũng tò mò lại gần nhìn, cười: “Cái này đựng đồ cũng tiện đấy.”
“Phải không ạ, em cũng thấy thế.”
Trần Lê Trân nói xong, cầm hộp gỗ, mắt lướt qua một cái khung ảnh, lại là ảnh đen trắng. Người trong ảnh mắt mở to, nhìn thẳng vào cô, làm cô giật mình: “Ối, cái gì thế?”
Hà Ny cũng nhìn theo tay Trần Lê Trân, thản nhiên nói: “Khung ảnh mà. Chắc lại đứa con bất hiếu nào không có tiền bán đồ, tiện thể vứt luôn di ảnh bố mẹ vào đây. Mà đã có điều kiện chụp ảnh, chắc nhà cũng khá giả.”
Trần Lê Trân vỗ ngực, bị người trong ảnh nhìn chằm chằm bất ngờ, lòng cũng hơi lo. Nhưng cô vẫn cố chịu, lật tấm ảnh lại. Vừa mới sờ tay vào đã thấy cảm giác là lạ, hình như trong khung có giấu thứ gì.
Cô liếc nhìn Hà Ny, thấy chị không để ý, liền nhanh tay bóp thử, lần này chắc chắn bên trong có đồ.
“Lê Trân, chị qua bên kia xem, cái bàn kia trông còn được, nếu ổn chị định mang về cho thằng nhỏ viết bài.” Bỗng Hà Ny ngẩng lên nói.
“Vâng vâng, chị Đại Ny cứ đi, em cũng lục lọi xem có gì cần không.” Trần Lê Trân nói xong lại vỗ ngực, hú hồn, tưởng bị phát hiện!
Rồi cô lại ngước nhìn chị Đại Ny, thấy chị đang xem xét cái bàn cách đó không xa, còn ông cậu thì nằm trên ghế ở góc nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thấy không ai để ý, Trần Lê Trân mới mân mê khung ảnh, phát hiện chính giữa khung đúng là cao hơn xung quanh một chút, không sờ kỹ không thấy.
Cô nhìn quanh, thấy một cái que sắt nhỏ, liền dùng đầu nhọn cạy quanh khung. Chẳng mấy chốc khung ảnh lỏng ra, tách thành ba phần: ảnh, khung và tấm bìa.
Trần Lê Trân nhẹ nhàng nhấc tấm bìa và ảnh lên, quả nhiên thấy bên trong có một mảnh giấy gấp đôi. Cô chưa kịp xem, vội nhét vào túi trong áo, rồi nhanh chóng lắp lại khung ảnh.
“Lê Trân, chưa chọn xong à?” Hà Ny cất giọng to gọi với sang.
Trần Lê Trân vội đứng dậy: “Dạ xong rồi, chị Đại Ny, em lấy cái hộp gỗ này thôi.”
Hà Ny gật đầu, gọi với vào góc: “Cậu ơi, cháu lấy mấy tờ báo, cái vò, với cái bàn này. Cậu tính giúp cháu. À, bạn cháu lấy cái hộp gỗ nhỏ.”
Ông già liếc qua, xua tay: “Báo, vò với hộp gỗ tặng cháu luôn. Còn cái bàn to này thì phải trả năm hào.”
“Được ạ, nè cậu. Tối cháu bảo Đông Phúc đến chuyển.” Nói xong Hà Ny kéo Trần Lê Trân đi.
“Chị Đại Ny, em không trả tiền, có ổn không?”
“Có gì mà ổn không ổn, cuối cùng cũng chỉ làm củi đốt. Nếu không phải cái bàn hơi to, cậu chị cũng chẳng lấy năm hào đâu. Mấy năm trước ở trạm phế liệu còn kiếm được đồ tốt, bàn ghế, quần áo giày dép còn mới tinh. Nhà chị nhiều đồ cũng nhặt ở đây đấy! Nhưng mấy năm nay ít rồi, cùng lắm nhặt được tờ báo, bàn ghế hỏng, chán lắm.”
Nghe vậy, Trần Lê Trân tò mò hỏi: “Chị Đại Ny, em nghe người ta bảo có người nhặt được đồ cổ ở trạm phế liệu, thật hay giả thế?”
Hà Ny nhìn vẻ mặt tò mò của Trần Lê Trân, bật cười: “Ơi em gái, em dễ bị lừa thế! Đương nhiên là giả rồi.”
“Ủa, em nghe họ kể như thật ấy!”
Hà Ny kiên nhẫn giải thích: “Em nghĩ mà xem, đồ cổ thường bị tịch thu từ nhà tư sản. Người đi tịch thu có thể không biết đồ cổ đáng giá sao? Kể cả Hồng vệ binh không biết gì tịch thu, thì khi đồ về trạm, cũng phải qua sàng lọc mới đem ra, đâu dễ hốt được món hời.”
Trần Lê Trân gật gù, nghĩ cũng có lý, ai lại ngu ngốc chứ.
Về đến nhà, Trần Lê Trân lập tức chui vào phòng, khóa cửa, lấy mảnh giấy trong túi áo ra. Trên giấy viết mấy chữ rõ mồn một: “Số 32 đường Tiểu Khang, Hỏa Thổ.”
“Có nghĩa là gì nhỉ?” Trần Lê Trân lẩm bẩm, “Hay là phải tìm đến chỗ này, rồi sao nữa?” Cô nghĩ mãi không ra.
“Thôi, đợi Minh Phát về rồi tính.” Cô lau sạch cái hộp gỗ vừa lấy, đếm tiền còn lại, bỏ cùng mảnh giấy vào hộp, rồi giấu trong tủ quần áo.
