Chương 33: Uyên Ương Dại
Trần Lê Trân nhìn cánh cửa mở toang, trời lại đã tối, cô cảm thấy nơi này như một con quái vật đang há miệng chờ nuốt người, thật đáng sợ.
“Phải rồi, dưới đất đá vụn nhiều lắm. Nào, anh bật đèn pin, em nhìn chân cẩn thận, nắm áo sau lưng anh, đi theo anh là được.”
Triệu Minh Phát bật đèn pin, đi trước vào trong. Trần Lê Trân nắm vạt áo anh, từng bước theo sau.
“Cẩn thận, qua đây.” Triệu Minh Phát nắm tay cô kéo đến bên cạnh bếp lò đổ nát, rồi chiếu đèn vào cái hốc bếp đen ngòm: “Em xem, đây là hốc bếp.”
Trần Lê Trân ngồi xuống, quan sát kỹ hốc bếp: “Anh nói đồ giấu trong hốc bếp? Vậy chẳng phải bị lửa đốt mất rồi sao?”
“Biết đâu là thứ không sợ lửa thì sao?”
“Mặc kệ, đào ngay thôi.” Trần Lê Trân lấy từ trong ngực một cái xẻng nhỏ, định ra tay thì bị Triệu Minh Phát ngăn lại.
“Em định đào chỗ nào? Cái bếp này tuy đổ một nửa, nhưng không phải cái xẻng nhỏ của em đào nổi đâu.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
Triệu Minh Phát nghĩ một lát, xắn tay áo lên, rồi đưa đèn pin cho cô: “Em soi hốc bếp đi, anh lấy cái gì đó thọc thử trước, lỡ trong đó có rắn rết côn trùng thì không hay.”
“Vâng.”
Triệu Minh Phát tìm một cành cây, thọc vào hốc bếp, thấy không có gì chạy ra mới yên tâm thò tay vào.
“Này, anh cẩn thận đấy.” Trần Lê Trân theo bản năng nắm tay anh.
“Không sao, anh mò thử xem.” Triệu Minh Phát nghiêng người, tay mò mẫm quanh miệng hốc bếp. Bên trong khá phẳng, không có vẻ gì là giấu đồ.
“Sao rồi? Có mò thấy gì không?”
Giọng Trần Lê Trân có chút căng thẳng. Dù trong bóng tối không thấy rõ nét mặt, cô vẫn cảm nhận được chồng hình như không vui lắm.
Triệu Minh Phát không nói gì, tiếp tục mò khắp hốc bếp từ trước ra sau, rồi mới đứng thẳng dậy: “Không có. Bên trong đều phẳng, lẽ ra nếu giấu đồ thì ít nhiều cũng có chỗ lồi lõm.”
“Vậy…” Trần Lê Trân mím môi: “Hay là để lâu ngày nên mất dấu rồi?”
Triệu Minh Phát gật đầu: “Cũng có khả năng, nhưng chúng ta không thể đập cả cái bếp được, động tĩnh lớn quá.”
“Thế bỏ à?” Trần Lê Trân không cam tâm, giống như trước mắt có miếng thịt kho tàu, thấy được mà không ăn được, trong lòng khó chịu vô cùng.
“Bỏ thì không thể bỏ được, chúng ta nghĩ cách khác.”
Của cải chưa biết luôn làm người ta động lòng. Biết đâu có thật nhiều tiền? Bỏ lỡ thì thiệt lớn.
Trần Lê Trân đành đứng dậy, nhưng không biết có phải ngồi xổm lâu quá không, vừa đứng lên đã vấp phải thứ gì đó, người nghiêng đi, ngã nhào.
“A Trân, không sao chứ?” Triệu Minh Phát vội ngồi xuống đỡ cô: “Anh đã bảo ở đây nhiều đá, phải cẩn thận.”
Trần Lê Trân không nói gì, nhớ lại cảm giác vừa vấp phải, nghi ngờ: “Hình như em vừa đạp trúng cái gì đó?”
“Anh biết, đá nhỏ mà, ở đây đầy.”
“Không phải đá nhỏ, cảm giác như mọc dưới đất ấy, em…”
“Ôi, sao lại tìm cái chỗ này? Hoang vắng không nói, đến cái mái che cũng không có.” Lúc này, từ ngoài vọng vào giọng phụ nữ chê bai.
Trần Lê Trân và Triệu Minh Phát kinh hãi nhìn nhau, rồi rất ăn ý nép sát vào nửa bếp lò chưa đổ.
“Chính vì hoang vắng mới không ai phát hiện! Đi, theo tôi.” Giọng đàn ông vọng tới.
Trần Lê Trân thầm nghĩ, không phải gặp đồng đạo chứ? Cũng đến hốt của rơi?
“Chết tiệt, chỗ này nằm thế nào được, không cấn chết tôi à?” Giọng phụ nữ phàn nàn theo gió thoảng qua.
“Này, em đừng vội. Ban ngày anh đã tìm được chỗ tốt rồi. Lấy đất làm giường, lấy trời làm chăn, kích thích lắm!” Giọng đàn ông có chút đắc ý.
Triệu Minh Phát nghe đến đây cũng hiểu, là gặp uyên ương dại đi tình tự. Anh ngước nhìn nửa mái nhà còn lại trên đầu, thầm cầu mong đừng phải là chỗ họ đang đứng, không thì lát nữa ngượng chết.
Chẳng mấy chốc, động tĩnh của hai người đó truyền sang từ bên cạnh bếp, cách nhau chỉ một bức tường thấp cao ngang người.
“Ưm… anh còn nói không sai, chỗ này đúng là có hương vị riêng.” Giọng phụ nữ êm ái, khiến đàn ông càng hăng hái.
“Nói đi, tôi và chồng em, ai giỏi hơn?”
Người phụ nữ bị va chạm rên khẽ, rồi nén giọng cười: “Đương nhiên là anh rồi, không thì em đến cái chỗ quỷ quái này với anh à? Cả giường cũng không có.”
“Hề hề, không có giường anh cũng làm em thoải mái.” Người đàn ông vừa nói vừa hành động, tiếng rên khẽ vang vọng bên tai Triệu Minh Phát và Trần Lê Trân.
Trần Lê Trân không ngờ lại gặp chuyện ngượng ngùng thế này. Cô đang nằm trong lòng chồng, giờ càng cảm nhận rõ sự khác thường sau lưng, không thoải mái, khẽ nhích người.
“Đừng động.” Triệu Minh Phát ghé sát tai cô thì thầm.
Lần này Trần Lê Trân càng không dám động. Nhưng nghe màn hoạt kê bên cạnh, bầu không khí giữa hai người cũng tự nhiên nóng lên.
Triệu Minh Phát không kìm được, hôn lên môi Trần Lê Trân, rồi nhẹ nhàng xoay đầu cô, hôn say đắm. Ban đầu Trần Lê Trân hơi giãy, nhưng nhanh chóng bị bầu không khí cuốn theo, đáp lại.
“Ưm…” Trần Lê Trân sơ ý động mạnh, va phải cành cây bên cạnh, tiếng động khiến đôi uyên ương dại bên cạnh giật mình.
“Ai? Ai ở đó?” Giọng đàn ông vọng sang, khiến Triệu Minh Phát và Trần Lê Trân cứng đờ, không dám nhúc nhích.
“Anh nghe nhầm à?” Giọng phụ nữ lười nhác hỏi.
“Nhưng tôi nghe thấy tiếng vật gì rơi.”
“Cái nhà đổ nát này, rơi đồ không phải bình thường sao?”
“Hay tôi đa nghi?” Người đàn ông không chắc lắm, nhưng nghe động tĩnh hình như muốn đi về phía bếp.
Trần Lê Trân căng thẳng bám chặt tay Triệu Minh Phát, mắt dán chặt vào phía bên kia, nghĩ thầm lát nữa có phải xông ra luôn không?
“Meo…” Lúc này, tiếng mèo kêu vọng ra từ bên cạnh, rồi một con mèo nhẹ nhàng nhảy lên đống gạch vụn, cuối cùng phóng đi mất.
“Phù, chỉ là mèo hoang thôi, anh sợ gì chứ.” Người phụ nữ thở phào, loạt soạt chỉnh lại quần áo: “Thôi, hôm nay đến đây đi! Lần sau đổi chỗ, cấn chết tôi rồi.”
Người đàn ông thấy mèo chạy ra cũng yên tâm, vội dỗ dành: “Được được, đều nghe em. Hay đến nhà em?”
“Chết à, sân nhà em ở đầy người, anh muốn bị bắt quả tang à?”
“Hề hề, vậy mới kích thích chứ. Dù sao ban ngày họ cũng không có nhà…”
“Anh bớt đánh ý đồ xấu đi, em không dám liều đâu…”
Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài. Đến khi bên ngoài hoàn toàn im ắng, Trần Lê Trân mới rã rời ngồi bệt xuống: “Phù, hết hồn. Hai người này, đúng là…”
Định nói không biết xấu hổ, nhưng nghĩ đến lúc nãy chính mình cũng không kiềm chế được, nên không mặt mũi nào nói nữa.
