**Chương 88: Đơn Hàng Chính Thức Và... Thêm Món?**
Một ngày hôm ấy bận rộn cỡ nào nhỉ?
Suốt cả buổi trưa, sư phụ Lăng thậm chí còn chẳng kịp ăn cơm.
Từ sáng sớm mở cửa cho đến tối mịt, cô chỉ kịp uống vài ngụm nước lúc giữa ngày.
Thời gian còn lại cứ thế xoay vòng: xào nấu, thái đồ luộc, bổ sung xiên que vào nồi lẩu cay, đếm que, thu dọn khay ăn một lần, rồi lại bưng khay mới và nước chấm lên cho khách…
Giữa chừng, Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại bán hết veo, Lăng Thanh còn tranh thủ chút thời gian làm thêm hai mẻ nữa.
May mà tối hôm trước, cô đã tính đến chuyện hôm nay vừa phải xào nấu vừa phải bổ sung hàng, nên đã mua thêm một cái chảo sắt to trong cửa hàng hệ thống.
Giờ có thể dùng hai chảo cùng lúc.
Nếu không, chảo cũng không đủ mà dùng.
Một ngày làm việc điên cuồng, tinh thần tập trung cao độ. Khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ kinh doanh vang lên, ngoài sự mệt mỏi về thể xác, tinh thần Lăng Thanh lại trái ngược, cảm thấy vô cùng hưng phấn.
Đó là cảm giác sảng khoái khi hoàn thành xuất sắc một khối lượng công việc khổng lồ.
Giống như hồi còn đi học, gặp một ngày Chủ nhật đẹp trời, tám giờ sáng đã ngồi vào bàn học, đầu óc tỉnh táo, trạng thái tốt, lập tức nhập cuộc vào việc giải bài.
Rồi từ tám giờ sáng học một mạch cho đến khi trời tối, hoàn thành xong mười bộ đề toán, tỷ lệ làm đúng còn đều trên chín mươi phần trăm – cái cảm giác sảng khoái ấy.
“Ùng ục…”
Chỉ có cái bụng là có vẻ chịu không nổi.
Vừa hay giờ kinh doanh kết thúc, khách khứa rời khỏi quán, Lăng Thanh ra cửa lấy một bắp ngô luộc ăn.
Lót dạ tạm vậy.
Số khách hôm nay có thể nói là tăng gấp đôi.
Mỗi lần từ nhà bếp bước ra liếc nhìn cửa quán, Lăng Thanh đều thấy trước Hộp đổi vật phẩm lấy tiền có người xếp hàng.
Ghế dài không đủ chỗ ngồi, tầng một thì khỏi phải nói.
Những món như khoai tây nướng, khoai lang nướng còn có thể mua rồi tìm chỗ nào đó ăn tạm, còn lẩu xiên que cay với giá cả phải chăng không kém, mùi hương thơm lừng lại hấp dẫn, nên số khách chờ bàn rất đông.
Đã đến lúc mở rộng thêm diện tích tầng một rồi.
Lăng Thanh vừa ăn ngô vừa nghĩ, ánh mắt liếc thấy có người mặc đồng phục đen tiến lại gần.
À phải, sau giờ kinh doanh bình thường, còn phải tiếp đón khách đặt hàng nữa.
Cô tăng tốc, vài cái đã xong ngay bắp ngô trong tay.
Người đến chính là Y Phu Cách.
Ông ta còn dẫn theo không ít quan thủ thành.
Lăng Thanh liếc nhìn, những người mặc đồng phục đen trên tay đều xách… những túi lớn?
Y Phu Cách tự mình đẩy cửa bước vào, những người khác đứng lại bên ngoài cửa, chờ lệnh.
“Lăng lão bản. Chúng tôi mang xác sinh vật biến dị đến, chỉ cần bỏ vào cái hộp bên ngoài cửa là được phải không?”
Vị thành quan hỏi.
“Được.” Lăng Thanh hơi tò mò, hỏi thêm một câu: “Ngài mang loại sinh vật biến dị nào đến vậy?”
Đồ do chính quyền mang đến, chắc sẽ khác với sản phẩm từ Nông Trại bên kia chứ?
“Đa số là ếch biến dị, cá nhện đầm lầy, lau sậy biến dị và rắn biến dị, còn loại tạp nham thì không nói rõ được, chủng loại rất nhiều.”
Ếch biến dị? Là loài ếch có thể ăn được sao?
Cái tên cá nhện nghe lạ tai, không biết là thứ gì.
“Vâng.” Lăng Thanh gật đầu.
Nguyên liệu có thể dùng sẽ được hệ thống tự động sắp xếp vào không gian lưu trữ của Hộp đổi vật phẩm lấy tiền, và xuất hiện trong mục [Tài sản] trên bảng điều khiển hệ thống của cô.
Đến lúc đó có gì, nhìn là biết ngay.
“Đây là tài liệu Lăng lão bản yêu cầu.”
Y Phu Cách đưa cho Lăng Thanh một tập hồ sơ.
Lăng Thanh đón lấy, lật xem qua loa.
“【Ngoài Tường Thành phía bắc】.
Trong khu vực an toàn: Tọa độ X380cY290 Sinh vật biến dị Thanh Thụ Cấp F Phương thức tấn công (đã biết): Đâm xuyên bằng cành, quất (Vị trí ước chừng: Cách Tường Bắc sáu kilômét về phía bắc, ba kilômét về phía tây).
Tọa độ X-120Y75 Nghi ngờ sinh vật biến dị lai giữa Cỏ Liềm và Hoa Bụng Nghi ngờ cấp E Phương thức tấn công: Chưa rõ (Vị trí ước chừng: Cách Tường Bắc chín kilômét về phía bắc, sáu kilômét về phía tây).
Tọa độ…
Ngoài khu vực an toàn: …
【Ngoài Tường Thành phía tây】…
【Ngoài Tường Thành phía đông】…”
Ghi chép quả thực khá chi tiết.
Đúng thứ cô muốn chính là loại này.
Muốn nguyên liệu gì, à không, muốn xác con quái dị nào, có thể dựa vào vị trí rồi phóng xe điện thẳng tới mà 'xử'.
Tọa độ chắc là loại dữ liệu nào đó quân đội dùng, trong tài liệu không giải thích.
Nhưng phía sau đều có ghi chú cẩn thận vị trí ước chừng.
Tài liệu về phía bắc và phía đông Tường Thành là chi tiết nhất, phía tây thì ít hơn, còn phía nam thì không có.
“Tài liệu này là do người của chúng tôi tổng kết sau mỗi nửa tháng tuần tra khu vực an toàn. Phía bắc và phía đông Tường Thành vì một số lý do nên tần suất cập nhật khá nhanh, còn phía tây thì vẫn là dữ liệu từ mười hai ngày trước.”
Y Phu Cách giải thích: “Còn về phía nam Tường Thành… Hiện tại chúng tôi không thể nắm được tài liệu bên ngoài đó.”
“Tôi hiểu, thế là đủ rồi.” Lăng Thanh cất tập hồ sơ đi.
Y Phu Cách có vẻ như đã có suy đoán về nguồn thực phẩm của Nhà Hàng Trung Hoa, nói: “Xin mạo muội nhắc nhở một câu, bên ngoài Tường Nam rất nguy hiểm. Nếu ngài muốn đi, phía chúng tôi có thể cung cấp sự trợ giúp trong khả năng.”
“Không sao, không cần đâu.” Lăng Thanh đáp.
Có hệ thống trợ giúp, không có chuyện đối phó được hay không, chỉ có muốn hay không mà thôi.
Hiện giờ cô cần là dẫn đường tìm vị trí nguyên liệu, chứ không phải trợ lực.
Thấy Lăng lão bản nói vậy, Y Phu Cách cũng khéo léo không hỏi tiếp về chủ đề này nữa.
Mà chuyển sang nói: “Vậy yêu cầu của ngài, chúng tôi hẳn là đã hoàn thành tất cả rồi chứ?”
“Cách tuyên truyền của quý vị rất hiệu quả, cảm ơn.” Lăng Thanh gật đầu: “Nhưng đơn hàng của các vị có lẽ phải đợi một lúc, lẩu xiên que cay vừa mới cho vào nồi, Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại cũng phải làm mới.”
Cô vỗ vỗ tay, chuẩn bị xông thẳng trở lại nhà bếp.
“Không thành vấn đề.” Y Phu Cách gật đầu: “Vậy chúng tôi sẽ đổi xác sinh vật biến dị trước.”
Ông ta nhìn cầu thang trong quán, hỏi: “Có lẽ… tôi có thể… tùy ý đi xem một chút được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Lăng Thanh để lại câu nói đó, rồi bước vào hậu trường.
Bốn mươi suất Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại, ít nhất phải làm ba mẻ.
Thôi thì dùng hai cái chảo cùng làm vậy.
Bắc chảo lên bếp, đổ dầu, cho hành, gừng, tỏi, ớt khô vào, thịt ba chỉ cũng cho vào đảo đều, khi lửa vừa tầm thì cho rau vào, đảo qua rồi đổ nước.
Các bước làm Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại, Lăng Thanh đã thuộc làu.
Bún khoai lang sắp hết, Lăng Thanh thuận tay lại mua thêm kha khá từ cửa hàng hệ thống.
Hai chảo đều đã cho nguyên liệu vào, cô đậy vung lại.
Đúng lúc này, Tài Tài thò đầu từ cửa nhà bếp: “Boss, Tài Tài muốn hỏi bây giờ còn có thể cho khách gọi món không ạ?”
Hả?
Lăng Thanh ngẩng đầu, thấy Y Phu Cách đứng cách Tài Tài không xa, lịch sự không bước vào bếp.
Nhưng trên mặt lại mang vẻ mong đợi.
“Vị khách vừa lên lầu hai kia muốn gọi thêm món.”
“Thành quan đại nhân muốn gì?”
“Có thể mỗi món đều lấy một ít được không?”
“…”
Lăng Thanh nhìn hai cái chảo sắt đã bắt đầu hầm, hơi đắn đo.
Cô tối nay còn nhiều việc lắm.
Mở rộng nhà hàng, còn phải cầm bản dẫn đường ra ngoài 'săn' nguyên liệu.
Đồ luộc còn lại khá nhiều, đặc biệt là thịt luộc.
Nhưng, nếu gọi nhiều suất đồ xào thì tốn thời gian, cô còn phải làm Món Thịt Hầm Rau Cổ Đại nữa.
Suy nghĩ một lát, cô đau lòng gật đầu: “Được, nhưng đồ luộc chỉ cung cấp được số tồn kho hiện có, đồ xào cộng lại giới hạn mười suất.”
“Không thành vấn đề.”
Chà.
Tiền đưa đến tận mặt mà không kiếm thì thật là vô lý.
