Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Vừa Thức Tỉnh, Ta Triệu Hồi Cả Quân Đoàn Thép > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69 có bản audio.

Chương 69: Thiên Thần Hạ Phàm

 

Cổng Bắc mở toang.

 

Một chiếc xe bọc thép màu xanh lao ra từ trong khuôn viên trường, trên nóc xe còn buộc một cái loa lớn, đang phát cuồng bài "Dân tộc phong"". Phía sau nó, đàn zombie dày đặc như trời rộng, tràn ngập khắp nơi.

 

Cảnh tượng đó, giống như một bầy chó điên đuổi theo một cục thịt biết chạy.

 

"Ô... ối mẹ ơi..." Cô gái tóc ngắn há to miệng, "Cái xe đó... đang dắt zombie đi dạo à?"

 

"Dắt zombie đi dạo?" Người bên cạnh dụi mắt, "Tôi đói đến nỗi sinh ảo giác rồi sao?"

 

"Nếu cậu đói sinh ảo giác, thì cũng phải là thịt kho tàu chứ, đâu ra xe bọc thép dắt zombie đi dạo?"

 

"Thế cậu bảo đây là cái gì?"

 

"Tôi..."

 

Chưa dứt lời, một cô gái khác bỗng chỉ tay về phía cổng Bắc, giọng biến dạng:

 

"Mọi người nhìn kìa! Đằng kia! Mau nhìn!"

 

Mấy người nhìn theo hướng tay cô chỉ.

 

Bên ngoài cổng Bắc, một hàng những cỗ máy thép đen kịt xếp thẳng tắp, họng pháo trên nóc xe ngóc cao lên, đen ngòm, dưới ánh nắng lấp lánh ánh sáng lạnh. Bên cạnh chiến xa, đầy những người lính mặc quân phục ngụy trang sao trời, chĩa súng, đứng bất động.

 

Ánh nắng chiếu lên người họ, phủ một lớp ánh sáng vàng.

 

Mấy cô gái hoàn toàn sững sờ.

 

"K... kia là..."

 

"Quân đội?"

 

"Là quân đội! Là quân đội!"

 

"Trời ơi! Thật sự là quân đội!"

 

Một cô gái kích động nắm chặt cánh tay người bên cạnh, móng tay gần như bấm vào thịt: "Cậu thấy không! Đó là xe tăng! Đó là đại bác! Đó là bộ đội!"

 

Người bên cạnh bị cô ta bấm đến nhăn mặt, nhưng chẳng màng đến đau, chỉ ngây ra nhìn ra ngoài.

 

"Không phải ảo giác chứ? Không phải ảo giác do đói chứ?"

 

"Không phải! Chắc chắn không phải! Tôi cũng thấy mà!"

 

"Tôi cũng thấy!"

 

"Tôi cũng thấy!"

 

Mấy cô gái kích động ôm nhau, vừa khóc vừa cười.

 

"Tuyệt quá! Quân đội đến rồi!"

 

"Chúng ta có cứu rồi!"

 

"Tôi biết mà! Tôi biết đất nước sẽ không bỏ rơi chúng ta!"

 

"Hu hu hu... nửa tháng rồi... nguyên nửa tháng trời..."

 

...

 

Bên ngoài cổng Bắc.

 

Một chiếc xe chiến đấu bộ binh gầm rú lao ra khỏi cổng trường, phía sau là đàn zombie dày đặc.

 

Giang Thần đứng bên cạnh một chiếc xe chiến đấu bộ binh, nhìn về làn sóng đen kia, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

 

Hắn xoay cổ một cái, phát ra tiếng răng rắc.

 

Tao chờ tụi bây lâu rồi.

 

Hắn chầm chậm giơ tay lên.

 

"Toàn quân nghe lệnh..."

 

Tất cả họng súng ngóc lên.

 

Tất cả nòng pháo nhắm thẳng.

 

Tất cả ngón tay đặt lên cò.

 

"Khai hỏa."

 

Ầm!!!

 

Phát đạn pháo 100mm đầu tiên nổ tung trong đám zombie.

 

Tiếp theo là phát thứ hai, thứ ba, thứ tư...

 

Pháo của mười bốn xe chiến đấu bộ binh cùng gầm lên, đạn pháo như mưa trút xuống đám zombie.

 

Ánh lửa cháy sáng liên hồi, zombie ngã rạp từng mảng, từng mảng bị nổ tung, từng mảng biến mất trong biển lửa.

 

Đùng đùng đùng đùng đùng——!!!

 

Mười mấy khẩu súng máy hạng đội cùng gào thét, đạn như mưa xối xả.

 

Những con zombie xông lên đầu tiên lập tức bị bắn thủng như tổ ong, những con phía sau vừa ló đầu đã bị hạ ngay.

 

Đùng đùng đùng đùng đùng——!!!

 

Súng máy hạng nặng 171 và 89 tham chiến, đạn 12,7mm như cắt cỏ thu hoạch mạng sống.

 

Một con zombie nổ tung, mười con zombie nổ tung, trăm con zombie nổ tung.

 

Tổ súng cối phía sau bắn nhanh liên tiếp, hết phát này đến phát khác, xé nát những con zombie xa hơn thành mảnh vụn.

 

Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng nổ, rung trời chuyển đất.

 

Ánh lửa, khói thuốc, thịt máu, che kín bầu trời.

 

Những con zombie bị nhốt suốt nửa tháng, ngay khi lao ra khỏi cổng trường, đã đón nhận ngày tận thế của chúng.

 

Hết con này đến con khác.

 

Trăm này tiếp trăm khác.

 

Ngàn này tiếp ngàn khác.

 

Từng mảng ngã xuống, từng mảng chết đi.

 

Giang Thần đứng bên cạnh xe chiến đấu, nhìn cảnh tàn sát này, mặt không chút biểu cảm.

 

Hơn một vạn con zombie.

 

Hôm nay, tất cả đều phải chết ở đây.

 

Cùng lúc đó.

 

Ký túc xá nam sinh.

 

Tầng bốn, một phòng nào đó.

 

Mười mấy nam sinh chen chúc bên cửa sổ, trợn to mắt nhìn cảnh tượng chấn động bên ngoài cổng Bắc.

 

Pháo kích ầm ầm, súng nổ vang trời, zombie ngã rạp từng mảng.

 

Những con quái vật khiến chúng khiếp sợ suốt nửa tháng qua, giờ đây bị thu hoạch như cắt lúa.

 

"Đánh! Đánh chết chúng! Đánh chết lũ súc sinh này!" Một thằng đầu cắt tóc ngắn đập mạnh vào bệ cửa sổ, mắt đỏ hoe, "Đ m chúng mày! Để chúng mày cắn người! Hôm nay quả báo đến rồi nhé!"

 

Bên cạnh, một thằng béo kích động đến nỗi cả thân thịt run lên:

 

"Sướng cái lồn mẹ! Tụi bây thấy phát pháo đó không, nổ tung bao nhiêu? Ít nhất vài chục con!"

 

"Cả trăm con cũng hơn! Cả mảng đó mất hút!"

 

"Còn súng máy kìa! Đùng đùng đùng đùng — zombie ngã rạp! Không biết còn tưởng đang quay phim..."

 

"Chà chà... hỏa lực này, mạnh vãi!"

 

Một thằng cao gầy đẩy kính, cảm thán: "Quả nhiên, lũ súc sinh này có lợi hại thế nào, cũng chỉ là sinh vật carbon, trước chân lý, trước đại bác chính nghĩa, đều là cặn bã hết!"

 

"Chân lý?" Thằng béo liếc nó, "Mày gọi cái này là chân lý à?"

 

"Chân lý là tầm bắn của đại bác!" Thằng cao gầy ngẩng đầu, "Chưa nghe à? Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại bác!"

 

"Thôi thôi, đừng văn vở nữa, mau xem!"

 

Mọi người lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Trên chiến trường, zombie ngã rạp từng mảng, xác chết chất càng ngày càng cao, máu chảy thành sông.

 

Những người lính mặc quân phục ngụy trang sao trời, tay chĩa súng, đứng vững bên cạnh chiến xa, bắn tỉa chính xác.

 

Đúng lúc này, một nam sinh đeo kính bỗng biến sắc.

 

Nó nheo mắt, nhìn chằm chằm về một hướng phía sau Giang Thần và những người kia.

 

"Đó là gì?"

 

Người bên cạnh nhìn theo hướng mắt nó.

 

Phía sau sườn chiến trường, bất ngờ tràn ra mấy chục con zombie từ đâu đó, lao về phía Giang Thần và những người kia.

 

Những người lính đều đang tập trung đối phó với đám zombie phía trước, không để ý phía sau sườn.

 

Thằng đeo kính co đồng tử, lao tới bên cửa sổ, dùng hết sức gào lên:

 

"Các chú bộ đội cẩn thận!!!"

 

"Phía sau mấy chú!!!"

 

Tiếng nó xé ruột xé gan, nhưng trên chiến trường chỉ như tiếng muỗi kêu.

 

Thế nhưng Giang Thần nghe thấy.

 

Hắn quay đầu, liếc nhìn mấy chục con zombie từ phía sau sườn xông tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

 

Chỉ có từng ấy thôi sao?

 

Hắn cầm máy bộ đàm:

 

"Các đơn vị tiếp tục khai hỏa, phía sau để tao xử."

 

Hắn đặt máy bộ đàm xuống, xách lên khẩu súng máy đa năng MG42 kế bên.

 

"Tiểu đội Giao Long, theo tao."

 

"Rõ!"

 

"Rõ, Nguyên thủ!"

 

...

 

Mười hai bóng người đồng thời nhảy lên từ trận địa, theo Giang Thần nghênh đón phía sau.

 

Giang Thần bưng MG42, sải bước đi đầu.

 

Bộ chiến phục đen ôm lấy thân hình cao ráo, ánh nắng chiếu lên người hắn, sau lưng kéo ra một cái bóng dài.

 

Mười hai đội viên Giao Long theo sát phía sau, súng trường cầm trong tay, bước chân đều tăm tắp, sát khí đằng đằng.

 

Cảnh tượng đó, như một dòng thác đen, lao về phía mấy chục con zombie.

 

Trong ký túc xá nam sinh, tất cả mọi người đều nhìn ngây người.

 

"Chết mất..." Thằng đầu cắt tóc ngắn lẩm bẩm, "Đ m, đẹp trai vãi!"

 

"Nhìn thằng dẫn đầu kìa, hình như là chỉ huy của họ?"

 

"Trẻ thế? Nhìn cũng chỉ mới ngoài hai mươi thôi!"

 

"Trung đội trưởng? Đại đội trưởng? Dù là gì, cũng quá ngầu!"

 

"Cậu nhìn tư thế bưng súng của ảnh kìa, vững như núi!"

 

"Còn mười hai người phía sau, nhìn là biết tinh nhuệ! Lính đặc chủng hả?"

 

"Xàm! Tiểu đội Giao Long! Chưa nghe à?"

 

"Tiểu đội Giao Long? Đó là đơn vị đặc nhiệm của nước mình?"

 

"Đúng! Loại tinh nhuệ nhất!"

 

"Chà chà... thằng trẻ đó, mà chỉ huy được Tiểu đội Giao Long?"

 

Mấy người nhìn nhau, mắt đầy kinh ngạc.

 

"Đừng xàm! Mau xem! Sắp giao chiến rồi!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi