Chương 88: Hoàng Tuyền Không Cô Đơn
Phía Tây, chín giờ sáng.
Cao Thành đứng trên một chiến xa bộ binh, giơ ống nhòm lên, lông mày nhíu chặt.
Phía trước là một khu dân cư cũ kỹ, những tòa nhà sáu tầng san sát nhau, lớp sơn tường bong tróc, cửa sổ vỡ nát, trông như những tấm bia mộ im lặng.
Giữa các tòa nhà là những con hẻm nhỏ, chất đầy đồ đạc bỏ đi.
Phía trước khu dân cư là một con phố thương mại, hai bên san sát cửa hiệu: tiệm quần áo, quán cơm nhỏ, tạp hóa, sửa chữa điện thoại di động, những tấm biển hiệu treo xiêu vẹo, kẽo kẹt trong gió.
Xa hơn nữa là một quảng trường nhỏ, xung quanh vẫn còn vài zombie dạng ông bà già la cà.
Còn đối diện quảng trường là vài dãy nhà học, trên tường viết dòng chữ "Trường Tiểu Học Số 3 Khu Phố Cổ Phụng Thiên".
Hình ảnh từ drone truyền về hiện ra trước mắt anh.
Trong những tòa nhà, trong hẻm, trong cửa hiệu, trên quảng trường, trong trường học, chỗ nào cũng đầy zombie.
Chúng chen chúc trong bóng tối, co rúm trong góc, lang thang vô định giữa đống đổ nát.
Nơi này không giống một con phố, mà trông như một mê cung.
Nếu liều lĩnh tiến vào, khả năng cao là vào rồi không ra được.
Thành Tài nhảy xuống từ chiến xa bộ binh phía sau, chạy đến bên Cao Thành, nheo mắt nhìn về phía trước: "Đại đội trưởng, chỗ này khó đánh đấy. Nhà quá dày, hẻm quá hẹp, chiến xa bộ binh không vào được. Nếu chúng ta chui vào, zombie từ bốn phương tám hướng ùa ra, trước sau trái phải đều có, chạy không thoát."
Hứa Tam Đa cũng chạy lên, tay cầm súng, đứng thẳng, mặt ngây ngô nói: "Đại đội trưởng, em... em thấy Thành Tài nói đúng. Chỗ này, cố lao vào chắc chắn không được. Chúng ta phải nghĩ cách dụ chúng ra ngoài mà tiêu diệt."
Ngũ Lục Nhất khoanh tay đứng sau cùng, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Đơn giản, câu cá."
Cao Thành quay đầu nhìn hắn.
Ngũ Lục Nhất khểnh môi: "Dụ lũ tạp nhoạng đó ra, dẫn ra chỗ trống, rồi đánh."
Khoé miệng Cao Thành hơi nhếch lên, nhảy xuống khỏi chiến xa, cầm máy bộ đàm: "Tổ drone, qua đây."
Hai phút sau, ba chiếc drone sáu cánh bay lên từ phía sau đội hình.
Mỗi chiếc bên dưới treo một loa di động.
Cao Thành nhìn ba cái loa, im lặng hai giây:
"Nội dung thu âm, tự các cậu nghĩ."
"Chỉ cần dụ được lũ zombie ra, thế nào cũng được."
Một chiến sĩ trẻ giơ tay: "Đại đội trưởng, để em!"
An ta hắng giọng, nhấn nút ghi âm.
"Chào các cụ các ông, các bác các cô, các anh các chị, các em các cháu..." giọng hắn vừa to vừa vang, còn pha chút chất kể chuyện, "Đi qua đừng bỏ lỡ! Quân Niết Bàn miễn phí tiễn các vị lên đường! Vé một chiều Hoàng Tuyền, mỗi người một vé, không cần xếp hàng, không cần tranh mua, ai đến trước được trước! Hết hàng là thôi! Khuyến mãi đặc biệt hôm nay: mua một tặng một, tới một cặp tặng một đôi! Bao đón bao tiễn, đảm bảo để quý vị thoải mái, yên tâm, vững tâm mà đi nốt quãng đường cuối! Cơ hội không chờ đợi, đã qua là mất! Xuất phát ngay bây giờ, lên đường ngay bây giờ! Chết sớm siêu sinh sớm, đi sớm đầu thai sớm! Kiếp sau đầu thai vào nhà tử tế, đừng làm trâu ngựa nữa!"
Lính bên cạnh nhịn cười, vai run lên bần bật.
Thành Tài cười đến nỗi mắt híp thành một đường, Hứa Tam Đa cũng toe toét.
Ngũ Lục Nhất giật giật khoé miệng, không nói.
Cao Thành mặt không cảm xúc nghe xong, im lặng hai giây:
"... Được, thả."
Ba chiếc drone đồng loạt bay lên, hướng đến khu phố cổ.
Âm thanh từ loa vang vọng trong đống đổ nát...
"Đi qua đừng bỏ lỡ!"
"Chết sớm siêu sinh sớm, đi sớm đầu thai sớm!"
"Bao đón bao tiễn, đảm bảo quý vị thoải mái đi hết quãng đường cuối!"
Những con zombie trốn trong bóng tối đồng loạt ngước đầu lên.
Con zombie đầu tiên lao ra từ con hẻm.
Con thứ hai xuyên thủng cửa kính từ cửa tiệm lao ra.
Con thứ ba nhảy từ cửa sổ khu dân cư xuống.
Con thứ tư, thứ năm, thứ mười, thứ một trăm...
Chúng từ bốn phương tám hướng tràn ra, ngước đầu đuổi theo ba chiếc drone, như một đám chó điên bị dắt đi.
Drone bay phía trước không nhanh không chậm, loa vẫn phát điệp khúc "Chết sớm siêu sinh sớm", dẫn lũ zombie xuyên qua phố thương mại, qua quảng trường nhỏ, tràn về phía vòng vây đã định sẵn.
Cao Thành đứng trên chiến xa bộ binh, mắt dán vào hình ảnh drone truyền về, nhìn dòng thủy triều đen đang tràn lại.
Anh giơ tay: "Súng máy hạng nặng vào vị trí."
Mười khẩu súng máy hạng nặng đã được bố trí sẵn ở hai bên vòng vây trong bóng tối, nòng súng chĩa vào khoảng đất trống, xạ thủ ngồi sau súng, ngón tay đặt trên nút bóp cò, phụ tay bên cạnh xếp những thùng đạn ngay ngắn.
"Súng máy cơ động vào vị trí." Mười hai khẩu súng máy cơ động rải rác giữa các súng máy hạng nặng, hỏa lực bắn chéo bao phủ toàn bộ khoảng đất trống.
Xạ thủ nửa ngồi, báng súng kê vai, mắt nhìn chằm chằm phía trước.
"Súng cối vào vị trí." Phía sau, mười hai khẩu súng cối đồng loạt ngóc nòng, pháo thủ quỳ một gối, hai tay ôm đạn, sẵn sàng thả.
Cao Thành nhìn dòng thủy triều đen đang đến gần, từ từ giơ tay lên, rồi đột ngột hạ xuống.
"Bắn!"
Mười khẩu súng máy hạng nặng đồng loạt gầm rú.
Đùng đùng đùng đùng đùng—!
Đạn 12,7 mm như cơn bão thép quét vào đám zombie.
Hàng zombie phía trước lập tức bị xé thành mảnh vụn.
Hàng thứ hai ngay sau đó ngã xuống, hàng thứ ba, thứ tư.
Đạn xuyên qua con này, trúng con thứ hai phía sau.
Xuyên qua con thứ hai, trúng con thứ ba.
Xuyên qua con thứ ba, trúng con thứ tư.
Một băng đạn, một đường thẳng, xuyên bốn con.
Lũ zombie ngoài chịu chết ra chẳng làm gì được.
Đồng thời.
Mười hai khẩu súng máy cơ động nhập cuộc.
Rát rát rát rát rát—!
Đạn đạo dày đặc hơn, nhịp nhanh hơn.
Những con zombie vòng từ bên hông, vừa ló đầu đã bị bắn thủng như tổ ong.
Trước sau trái phải, bốn phương tám hướng, không góc chết, không khoảng trống, không đường sống.
Phía sau, tổ súng cối bắt đầu bắn nhanh.
Phụt phụt phụt—!
Đạn cối nối tiếp nhau bay ra, chính xác rơi vào chỗ đám zombie đông nhất.
Ầm ầm ầm—!
Lửa nổ sáng rực một vùng, thịt vụn, tay chân, xương gãy bay lên không trung, như một trận mưa máu.
Xác chết bị hất tung, từng đống thịt rơi xuống, từng làn sương máu lan tỏa.
Ba chiếc drone vẫn lượn trên đầu đám zombie, loa vẫn phát vòng lặp, âm thanh đã chập chờn, rè rè vì nhiễu: "Chết sớm... rè rè... siêu sinh sớm... rè rè... lại đây... xem nè..."
Zombie ngước đầu đuổi theo âm thanh, rồi bị đạn bắn vụn, bị pháo nổ tung, bị súng máy hạng nặng xé thành từng mảnh.
Hứa Tam Đa tay cầm súng trường, ngồi sau một chiếc xe tải bỏ hoang, từng phát từng phát bắn tỉa, mỗi phát đều chính xác vào đầu một con zombie.
Thành Tài ở bên cạnh, cũng bắn tỉa, nhưng nhịp nhanh hơn, như đang thi với ai đó.
Ngũ Lục Nhất ôm súng máy hạng nặng đứng trước nhất, nòng súng phun ra ngọn lửa dài nửa mét, mặt toàn máu, cười như một thằng điên: "Tới đi! Tới đi! Tao tiễn chúng mày lên đường!"
Cao Thành đứng trên chiến xa, nhìn cảnh tàn sát này, mặt vô cảm.
Anh cầm máy bộ đàm, giọng lạnh nhạt: "Các anh em pháo binh, tọa độ xxx, xxx... Bắn cho bọn này hai phát, khẳng định trận địa."
"Rõ."
Trong Pháo Đài Niết Bàn.
Hai khẩu PLZ-05 Pháo tự hành đồng loạt khai hỏa.
Ầm ầm—!
Hai tiếng nổ lớn, hai quả đạn pháo 155mm vượt qua đầu họ, chính xác rơi vào phía sau đám zombie.
Đùng đoàng đoàng—!
Hai quả cầu lửa khổng lồ đồng loạt nổ tung, sóng xung kích quét sạch mọi thứ, lửa bốc cao đến trời, khói mù che khuất mặt trời.
Những con zombie chưa kịp vào vòng vây, bốc hơi tức thì.
Cao Thành bỏ ống nhòm xuống, khoé miệng hơi nhếch:
"Được rồi, thu dọn."
...
