Chương 7: Chiến Giáp Thép - Chiến Tinh
Trên bầu trời đêm rực rỡ, hai chiếc chiến đấu cơ tàng hình thế hệ thứ 5 gắn thiết bị quang điện tử kiểu mới đang gào thét bay qua.
Cánh máy bay xé toạc màn mây, để lại những vệt khói mờ nhạt.
“Chiến Long 1, chưa phát hiện mục tiêu, đề nghị mở rộng phạm vi tìm kiếm.”
Giọng phi công vang lên qua radio, bình tĩnh nhưng pha chút bối rối.
“Chỉ huy nhận được, tiếp tục tiến về phía tây, giữ nguyên độ cao.”
Phản hồi từ trung tâm chỉ huy mặt đất ngắn gọn và nghiêm túc.
Chiến đấu cơ điều chỉnh hướng bay, radar trên thân hoạt động hết công suất nhưng vẫn không bắt được bất kỳ tín hiệu bất thường nào.
Cùng lúc đó, trong một căn cứ quân sự ở phía nam Tung Của, màn hình lớn đang nhấp nháy những biểu đồ sóng radar phức tạp.
Kỹ thuật viên chăm chú theo dõi dòng dữ liệu, lông mày nhíu chặt.
“Hệ thống cảnh báo hồng ngoại trên vệ tinh không phát hiện tín hiệu nhiệt.”
Một sĩ quan báo cáo khẽ, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím.
“Mạng lưới radar lượng tử cũng không có phản ứng.”
Người khác bổ sung, giọng đầy vẻ khó tin.
Phòng chỉ huy chìm vào im lặng ngắn ngủi, không khí như đặc quánh lại.
“Gọi hệ thống phân tích thông minh, quét toàn bộ không phận, so sánh dữ liệu!”
Chỉ huy trưởng đập bàn đánh rầm, giọng như sấm: “Tôi không tin nó có thể biến mất không dấu vết!”
Tuy nhiên, “vật thể bay không xác định” mà họ đang theo dõi lúc này đang lơ lửng ở độ cao vạn mét, như một bóng ma tàng hình.
Trần Tinh mặc bộ chiến giáp thép, nhìn xuống những chiến đấu cơ bên dưới qua màn hình ba chiều, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Bàn Cổ, trạng thái chiến giáp thế nào?”
Giọng anh vang vọng trong mũ bảo hiểm, pha chút phấn khích.
【Tất cả hệ thống hoạt động bình thường, ông chủ.】
Phản hồi của Bàn Cổ lạnh lùng và chính xác: 【Lớp phủ tàng hình đạt hiệu suất 100%, hệ thống thu hồi nhiệt năng hoạt động ổn định.】
Trần Tinh khẽ nắm tay, cảm nhận những rung động nhỏ truyền từ bộ giáp.
Bộ giáp này là tâm huyết ba tháng của anh, toàn thân được phủ lớp phủ tàng hình cấp nano.
Có thể tự động điều chỉnh ngụy trang quang học theo môi trường, thậm chí gần như thu hồi toàn bộ nhiệt từ ngọn lửa đẩy ở chân.
Điểm duy nhất còn thiếu sót là sóng xung kích khi vượt tốc độ âm thanh – chính điểm này đã làm lộ sự hiện diện của anh.
“Có vẻ lần sau phải bay xa hơn rồi mới vượt tốc độ âm thanh.” Anh lẩm bẩm, ánh mắt thoáng tinh nghịch.
Bên dưới, hai chiến đấu cơ vẫn đang lượn vòng tìm kiếm, thiết bị quang điện tử dưới cánh như đôi mắt diều hâu, cố gắng bắt lấy bất kỳ manh mối nào.
Trần Tinh không bận tâm đến họ nữa, chuyển sự chú ý sang bài kiểm tra tiếp theo.
“Khởi động bài kiểm tra độ cao tối đa.” Anh ra lệnh, giọng kiên định.
【Cảnh báo: Môi trường trên cao có nguy cơ đóng băng và thiếu oxy.】 Bàn Cổ nhắc nhở.
“Đừng lo, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.” Trần Tinh cười khẽ, ánh mắt nhìn về phía bình dưỡng khí gắn ngoài.
Đó là nguồn dự trữ oxy nén đặc biệt của anh, đủ dùng cho nhiều giờ liên tục.
Động cơ đẩy ở chân giáp phun ra luồng hạt màu xanh lam nhạt.
Cơ thể Trần Tinh chùng xuống, sau đó phóng thẳng lên trời như tên lửa!
Áp suất giảm đột ngột, nhiệt độ tụt nhanh, dữ liệu trên mũ bảo hiểm hiển thị môi trường bên ngoài đã xuống tới âm 60 độ C.
Nhưng hệ thống điều hòa nhiệt độ bên trong giáp vẫn hoạt động ổn định, Trần Tinh thậm chí còn cảm nhận được chút hơi ấm.
“Tiếp tục bay lên!” Anh hét lên phấn khích, tim đập nhanh.
Chỉ số độ cao nhảy loạn: 15.000 mét, 20.000 mét, 25.000 mét…
Khi vượt qua 30.000 mét, chiến giáp cuối cùng đã đạt đến giới hạn.
【Đã đạt độ cao tối đa theo thiết kế, ông chủ.】 Bàn Cổ báo cáo.
Trần Tinh hít một hơi thật sâu, nhìn ra vũ trụ đen kịt qua cửa sổ.
Những vì sao lấp lánh như kim cương khảm trên bầu trời đêm, đường cong của Trái Đất xa xa hiện ra mờ ảo, đẹp đến nghẹt thở.
“Tráng lệ quá…” Anh lẩm bẩm, quên cả thở.
Một lúc sau, anh lấy lại tinh thần, bắt đầu kiểm tra tính năng bay ở độ cao lớn.
Chiến giáp hơi nghiêng về phía trước, công suất động cơ đẩy tăng lên 100%.
Đáng kinh ngạc là trong bầu khí quyển loãng, lực cản gần như không đáng kể, tốc độ của chiến giáp lập tức tăng vọt lên Mach 20!
“Cảm giác này… đã quá đã!” Trần Tinh cười lớn, giọng vang vọng trong mũ bảo hiểm.
Nhưng ngay sau đó, một lực quán tính mạnh ập đến, tầm nhìn của anh bắt đầu tối sầm lại.
【Cảnh báo: Quá tải quán tính đã đạt đến giới hạn chịu đựng của cơ thể con người.】 Giọng Bàn Cổ đột nhiên nghiêm trọng.
Trần Tinh nghiến răng, nhanh chóng giảm tốc độ, rồi hít thở sâu vài lần mới lấy lại bình tĩnh.
“Có vẻ phải lắp thêm hệ thống chống quá tải.” Anh xoa thái dương, cười khổ.
Dữ liệu kiểm tra đã đủ, anh quyết định quay về.
Chiến giáp đổi hướng, bắt đầu hạ độ cao từ từ.
Xuyên qua tầng mây, Trần Tinh cố tình tránh đường tuần tra của chiến đấu cơ, chọn một đường bay kín đáo.
Anh hạ thấp độ cao, bay sát mặt đất qua những khu rừng núi, lớp ngụy trang trên giáp hòa lẫn hoàn hảo với màn đêm.
Ngọn cây lướt qua dưới chân, tiếng gió rít bên tai, cảm giác tự do bay lượn này khiến máu anh sôi sục.
“Cứ như đang mơ vậy…” Anh khẽ thốt lên, tim vẫn chưa hết đập loạn.
Nửa giờ sau, Trần Tinh hạ cánh xuống sân sau nhà mình một cách lặng lẽ.
Chiến giáp tiếp đất vững vàng, động cơ đẩy ở chân tắt, không gợn lên một hạt bụi.
Anh nhấn nút mở khóa trên ngực, lớp giáp mở ra từng lớp như cánh hoa.
Không khí trong lành ùa đến, Trần Tinh hít một hơi thật sâu, trên trán vẫn còn những giọt mồ hôi mịn.
“Phù——” Anh thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Giọng Bàn Cổ vang lên từ bên trong giáp: 【Tất cả các bài kiểm tra đã hoàn thành, ông chủ. Dữ liệu hiệu suất đã được ghi lại.】
“Làm tốt lắm! Từ nay gọi mày là Chiến Tinh!” Trần Tinh vỗ vào vỏ giáp, ánh mắt đầy tự hào.
Nguồn năng lượng của bộ giáp thép này là một thiết bị năng lượng nhiệt hạch lạnh hình cầu siêu nhỏ đường kính 12 cm đặt ở ngực, có thể cung cấp công suất 3GW.
Sức mạnh mạnh mẽ giúp giáp có lực đấm và nâng một tay lên tới 5 tấn.
Đồng thời, thấu kính điện từ của pháo xung ở lòng bàn tay có thể nén chùm hạt và bắn ra chùm sáng đường kính 5cm.
Mật độ năng lượng đạt 250.000 jun/cm², tức khoảng 5 triệu jun, uy lực gấp 10 lần vũ khí laser hiện tại!
“Bàn Cổ, liệt kê thông số hiệu suất của bộ chiến giáp thép này.”
Trần Tinh ngắm nghía tác phẩm của mình, nói với Bàn Cổ.
【Được, dưới đây là thông số hiệu suất của chiến giáp thép:
Tên: Chiến giáp thép (Chiến Tinh)
Người phát triển: Trần Tinh;
Hệ thống năng lượng: Thiết bị năng lượng nhiệt hạch lạnh siêu nhỏ thế hệ đầu tiên (hình cầu đường kính 12cm, công suất 3GW);
Chất liệu giáp: Hợp kim titan đặc biệt tự chế loại A (tăng cường nhẹ và chịu nhiệt);
Sơn: Đen vàng + lớp phủ tàng hình ngụy trang thế hệ đầu;
Hệ thống đẩy: Động cơ đẩy ở cổ tay/chân, có thể bay siêu thanh (tốc độ tối đa khoảng Mach 6.5);
Hệ thống phòng thủ: Lớp giáp composite tăng cường, có thể chịu được đạn xuyên giáp, rocket, nhiệt độ cao và đóng băng;
Hệ thống vũ khí: Pháo xung lòng bàn tay (mỗi phát bắn chùm hạt đường kính 5cm, uy lực 5 triệu jun);
Hệ thống vận hành: Hệ thống thông minh Bàn Cổ;
Độ cao bay: Tối đa 30.000 mét so với mực nước biển;
Tăng cường sức mạnh: Có thể nâng vật nặng khoảng 5-10 tấn;
Chức năng đặc biệt: Có thể chiến đấu thông minh độc lập không người lái;
Thời lượng hoạt động: Thời gian chiến đấu/bay liên tục khoảng 1~12 giờ (tùy thuộc vào mức tiêu thụ năng lượng, quá nhiệt cần làm mát).】
Trần Tinh nhìn các thông số hiệu suất do Bàn Cổ liệt kê, hài lòng gật đầu.
“Về phòng nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn nhiều kế hoạch.” Anh vươn vai, quay người đi vào nhà.
Phía sau, chiến giáp thép dưới sự điều khiển của Bàn Cổ trở về phòng thí nghiệm đứng lặng im, như đang âm thầm tuyên bố sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới.
