Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hôn Nhân Hợp Đồng > Chương 31

Chương 31

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 31 có bản audio.

Chương 31: Thẩm Oản mách lẻo

 

Chuyện Thẩm Hà mời Lý Tông Minh ăn cơm ở khách sạn Thượng Hải, hôm sau đã truyền đến tai Thẩm Chính Nguyên.

 

Người mách lẻo là Thẩm Oản.

 

Sáng sớm, nàng ta đã chui vào thư phòng của Thẩm Chính Nguyên, tay bưng một bát canh ngân nhĩ, nụ cười ngọt như bánh hoa quế vừa ra lò.

 

“Cha, tối qua cha không về ăn cơm, con sợ cha đói nên sai phòng bếp hầm cho cha đấy ạ.”

 

Thẩm Chính Nguyên nhận lấy bát canh, nhìn nàng ta một cái. Bình thường Thẩm Oản ít khi đến thư phòng, hôm nay lại ân cần như vậy, chắc chắn có chuyện.

 

“Nói đi, có chuyện gì?”

 

Thẩm Oản ngồi xuống đối diện, nụ cười trên mặt thu lại, thay bằng vẻ mặt lo lắng.

 

“Cha, có chuyện con không biết có nên nói hay không. Nói ra thì sợ cha nghĩ con lắm chuyện, không nói thì lại sợ cha không biết.”

 

Thẩm Chính Nguyên múc một thìa canh ngân nhĩ đưa lên miệng: “Nói.”

 

“Là chuyện của chị con.” Thẩm Oản hạ giọng, như đang nói một bí mật không thể để lộ: “Tối qua, có người thấy chị con ở khách sạn Thượng Hải ăn cơm với hai người đàn ông.”

 

Thẩm Oản đảo mắt, lại thêm mắm thêm muối: “Chị con là con gái chưa chồng, ra ngoài ăn cơm riêng với đàn ông, truyền ra ngoài thì nghe chẳng hay ho gì. Con cũng chỉ vì nghĩ cho thanh danh của nhà họ Thẩm nên mới đến nói với cha.”

 

Nói xong, nàng ta chờ Thẩm Chính Nguyên nổi giận.

 

Thẩm Chính Nguyên đặt thìa xuống, hơi cau mày.

 

“Ăn cơm với đàn ông? Đàn ông nào?”

 

Thẩm Oản lắc đầu: “Con không biết. Chỉ biết một người mặc âu phục, còn một người mặc trường bào đen, trông có vẻ không phải dạng vừa.”

 

Thẩm Chính Nguyên cau mày chặt hơn. Ông nghĩ ngợi một lát, rồi phất tay bảo Thẩm Oản về trước.

 

“Ta biết rồi, con gọi nó đến thư phòng.”

 

Thẩm Oản mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt không lộ ra, ngoan ngoãn lui ra.

 

Ra khỏi cửa thư phòng, khóe miệng nàng ta mới nhếch lên.

 

Thẩm Hà, xem lần này ngươi xoay xở thế nào.

 

Nửa giờ sau, Thẩm Hà được gọi đến thư phòng.

 

Nàng vừa từ ngoài về chưa bao lâu, chưa kịp thay đồ, vẫn mặc chiếc sườn xám màu xanh lam đậm, mặt không son phấn, tóc búi gọn gàng, trông sạch sẽ, dứt khoát.

 

Thẩm Chính Nguyên ngồi sau bàn sách, vẻ mặt không được vui.

 

“Tối qua con đến khách sạn Thượng Hải à?”

 

Thẩm Hà đứng trước bàn sách, không nhanh không chậm: “Vâng.”

 

“Với ai?”

 

“Lý Tông Minh, Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải.”

 

Vẻ mặt Thẩm Chính Nguyên thay đổi.

 

Thẩm Hà nói tiếp: “Cậu con ở Thiên Tân với Lý hội trưởng là chỗ quen biết cũ. Trước khi con về Thượng Hải, cậu đã dặn con phải đến thăm Lý hội trưởng. Tối qua là con mời Lý hội trưởng ăn cơm, để cảm ơn ông ấy đã giới thiệu mấy vị tiền bối trong giới thương mại cho con trong bữa tiệc của nhà họ Triệu.”

 

Sắc mặt Thẩm Chính Nguyên từ u ám chuyển sang ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên chuyển thành một vẻ mặt mà Thẩm Hà không đọc được, có phần bất ngờ, có phần hài lòng, lại có phần áy náy.

 

“Lý hội trưởng… chủ động giới thiệu cho con à?”

 

“Vâng.” Giọng Thẩm Hà rất bình thản: “Lý hội trưởng nói, cậu con là bạn cũ của ông ấy, mấy năm nay ông ấy ở Thượng Hải còn nợ cậu con một ân tình, chỗ nào giúp được con thì nhất định sẽ giúp.”

 

Thẩm Chính Nguyên im lặng vài giây.

 

Ông đương nhiên biết Lý Tông Minh là ai. Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải, một nhân vật có tên tuổi trong giới thương mại Thượng Hải. Loại người đó, ông Thẩm Chính Nguyên muốn mời ăn cơm, người ta còn chưa chắc nể mặt. Vậy mà con gái ông, mới về Thượng Hải chưa đến một tháng, đã nhờ được Lý Tông Minh giúp giới thiệu các nhân vật lớn trong giới thương mại.

 

Trước đây ông đã xem thường đứa con gái này.

 

“Lý hội trưởng là người có địa vị, con kết giao được là chuyện tốt.” Giọng Thẩm Chính Nguyên đã hòa hoãn hơn nhiều, khác hẳn lúc nãy: “Hai người ăn gì? Ở nhà hàng nào? Lần sau nếu có bữa nào như vậy, báo với cha một tiếng, cha sẽ đưa tiền cho con, đừng để người ta nghĩ nhà họ Thẩm chúng ta keo kiệt.”

 

Thẩm Hà nhìn ông một cái, không nói “tiền của con đủ dùng”, chỉ gật đầu.

 

Thẩm Chính Nguyên bưng bát canh ngân nhĩ còn dở lên uống một ngụm, rồi đặt xuống.

 

“Con em con nói tối qua con ăn cơm riêng với hai người đàn ông, cha còn tưởng…”

 

“Tưởng gì?” Giọng Thẩm Hà không lớn, nhưng hơi lạnh.

 

Thẩm Chính Nguyên nói được nửa câu thì nuốt lại.

 

Ông vốn định nói “tưởng con hư hỏng”, nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Hà, bỗng thấy câu đó không nói nên lời. Huống hồ, ăn cơm với Lý Tông Minh thì gọi là “xã giao”, chứ không phải “hư hỏng”. Con bé Thẩm Oản đó, chắc chắn là thêm mắm thêm muối rồi.

 

“Không có gì.” Thẩm Chính Nguyên phất tay: “Thôi, con về đi. Lần sau gặp Lý hội trưởng, nhớ thay cha hỏi thăm ông ấy.”

 

Thẩm Hà quay người định đi.

 

“Khoan đã.” Thẩm Chính Nguyên lại gọi nàng.

 

Thẩm Hà quay đầu lại.

 

Thẩm Chính Nguyên nhìn nàng, môi mấp máy, như muốn nói gì đó. Cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Con ở ngoài có chuyện gì thì nhớ nói với cha. Dù sao, cha vẫn là cha của con.”

 

Thẩm Hà nhìn ông hai giây, không đáp, kéo cửa bước ra ngoài.

 

Thẩm Oản đang đợi ở hành lang bên ngoài thư phòng, thấy Thẩm Hà đi ra, trên mặt nở một nụ cười đắc ý.

 

“Chị, cha không mắng chị chứ? Em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi, sợ chị chịu thiệt ở ngoài…”

 

Thẩm Hà dừng bước, nhìn nàng ta một cái.

 

Ánh mắt đó không dữ dằn, không lạnh lùng, thậm chí còn thoáng chút ý cười. Nhưng Thẩm Oản bị ánh mắt đó nhìn mà thấy cả người không được tự nhiên.

 

“Muội à, lần sau muốn mách lẻo thì điều tra rõ người ta trước đã.” Giọng Thẩm Hà rất nhẹ: “Tối qua chị mời là Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải. Nếu muội thấy ăn cơm với Lý hội trưởng là mất mặt, thì lần sau muội đi nói với cha, bảo từ nay nhà họ Thẩm cắt đứt mọi quan hệ với Hội Thương mại đi.”

 

Sắc mặt Thẩm Oản lập tức trắng bệch.

 

Lý Tông Minh? Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải?

 

Nàng ta há miệng định nói gì đó, nhưng Thẩm Hà không cho nàng ta cơ hội, quay người bỏ đi.

 

Thẩm Oản đứng trên hành lang, nhìn bóng Thẩm Hà khuất sau cánh cửa hình trăng, chiếc khăn tay trong tay bị vò thành một cục.

 

Sao lại thế này?

 

Rõ ràng nàng ta nói là “ăn cơm với đàn ông”, sao đến miệng cha lại thành “kết giao với hội trưởng Hội Thương mại” chứ?

 

Nàng ta tức giận đẩy cửa bước vào thư phòng.

 

“Cha, chị con, tối qua chị con đúng là ăn cơm với đàn ông mà! Con không lừa cha đâu!”

 

Thẩm Chính Nguyên đang đọc báo, nghe tiếng Thẩm Oản thì đặt tờ báo xuống, nhìn nàng ta một cái.

 

“Người đó tên là Lý Tông Minh, Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải.” Giọng Thẩm Chính Nguyên không nặng, nhưng mang một vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Con có biết Phó hội trưởng Hội Thương mại Thượng Hải là người thế nào không? Loại người đó, cha con muốn mời ăn cơm còn chưa chắc mời được. Chị con mời được, đó là bản lĩnh của nó. Từ nay con bớt nói xấu sau lưng người khác đi.”

 

Mắt Thẩm Oản đỏ hoe.

 

“Không phải… con thật sự tưởng…”

 

“Thôi.” Thẩm Chính Nguyên cắt lời, cầm lại tờ báo: “Đi làm bài tập đi. Hôm qua thầy dạy tiếng Pháp còn nói con dạo này lười học đấy.”

 

Thẩm Oản cắn môi, quay người chạy ra ngoài.

 

Nàng ta chạy về phòng mình, đóng cửa lại, nằm vật xuống giường khóc.

 

Tại sao?

 

Tại sao lần nào muốn gây khó dễ cho Thẩm Hà, cuối cùng người xui xẻo lại là nàng ta?

 

Chuyện nhà họ Triệu cũng vậy, chuyện mách lẻo cũng thế.

 

Rốt cuộc Thẩm Hà có bản lĩnh gì? Tại sao Triệu Chính coi trọng nàng ta, Lý hội trưởng cũng coi trọng nàng ta, ngay cả cha cũng bắt đầu nói đỡ cho nàng ta?

 

Thẩm Oản khóc một lúc, ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe như quả đào.

 

Nàng ta nhìn mình trong gương, bỗng thấy khuôn mặt đó xa lạ đến đáng sợ.

 

Thẩm Hà, ngươi cứ chờ đấy.

 

Ta sẽ không để ngươi đắc ý mãi đâu.

 

Ngoài cửa sổ, gió thu thổi qua cành lựu, những chiếc lá cuối cùng cũng rụng nốt.

 

Xuân Lan đang thu dọn quần áo bên cạnh, khẽ nói: “Tiểu thư, Thẩm Oản vừa khóc chạy ra ngoài. Mấy người hầu ở hành lang đều nhìn thấy.”

 

Thẩm Hà không đáp.

 

Mách lẻo không thành lại còn tự rước lấy nhục, Thẩm Oản không phải lần đầu, cũng sẽ không phải lần cuối.

 

Nhưng nàng sẽ không phí thời gian vào Thẩm Oản. Hai mẹ con nhà đó, có một mình Liễu Mạn Vinh là đủ rồi. Thẩm Oản chỉ là con dao trong tay Chu Như mà thôi. Con dao thì không đáng sợ, đáng sợ là bàn tay cầm dao.

 

Thẩm Hà lấy sổ sách ra, mở đến trang ghi năm Dân Quốc thứ mười sáu.

 

Cửa hàng vải thu chín trăm đồng bạc, còn dư một trăm.

 

Giả.

 

Nàng phải tìm ra con số thật.

 

Thẩm Hà gấp sổ lại, cất vào rương, khóa chặt.

 

Chìa khóa đeo lại lên cổ, áp vào da thịt, mát lạnh.

 

Liễu Mạn Vinh, con gái ngươi ra trận thay ngươi, còn ngươi thì đứng sau xem kịch.

 

Không sao.

 

Cứ từ từ mà tính.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi