Chương 39: Muốn lật ngược thế cờ
Kha Vân Dao và Mã Ca La duy trì khoảng cách vừa phải, không xa không gần, đủ thời gian để né đạn năng lượng bắn tới.
Lý Hựu tức đến nỗi ngực phập phồng.
Được! Hai đứa này hắn không đánh lại, nhưng đánh người khác thì sao?
Hắn quay đầu tìm bóng dáng người khác, mới phát hiện xung quanh hắn và chỉ huy đã trống rỗng.
Lính chiến đấu trong đội đều bị dụ đi hết rồi.
Hắn ngẩn ra một lúc.
Chỉ huy nhìn Lý Hựu cứ ngó nghiêng không biết đang làm gì, cũng sắp tức chết, hắn sắp chịu hết nổi rồi, thằng này rốt cuộc đang làm gì vậy?
“Tôi sắp không chịu nổi nữa…” Giọng chỉ huy khàn đặc vang lên.
Lý Hựu ngẩn ra một giây, trong lòng chửi thề, mẹ kiếp, sao vô dụng thế?
Hắn vội vàng né sang một bên.
Vừa cử động, lớp màng chắn tinh thần vốn bảo vệ trước mặt hắn bắt đầu rạn nứt từng chút, rồi vỡ tan.
Kha Vân Dao và Mã Ca La hỏa lực không ngừng, chỉ huy đã không còn sức né tránh, trực tiếp bị đánh loại!
Lý Hựu cũng chẳng khá hơn, đạn pháo của Kha Vân Dao và Mã Ca La bay sượt qua người, làm nửa cánh tay hắn bị thương.
“A——”
Người đâu?
Rốt cuộc mấy tên đó chạy đi đâu?
Không biết hắn là cơ giáp sư cao quý sao?
Sao không ở lại bảo vệ hắn?
Lý Hựu dâng lên một bụng oán khí.
Chỉ huy mất rồi, Lý Hựu giờ chỉ có thể dựa vào bản thân né tránh, chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác.
Kha Vân Dao và Mã Ca La định thừa thắng xông lên, Lý Hựu căn bản không né được, cuối cùng dưới sự hợp kích của hai người, vẫn bị đánh loại.
Lý Hựu lúc này mặt đen như đít nồi.
Bên kia, Nghiêm Chu và đồng đội đánh năm chọi năm, dù vậy cũng không quá vất vả, xác định đối thủ của mình xong là xông thẳng lên, đánh tới tấp!
Kha Vân Dao và Mã Ca La bay qua xem, cũng ổn, vẫn xoay sở được, chưa cần họ lên.
Mã Ca La vốn nghĩ Đoàn Dương và Giang Thiên có thể sẽ vất vả hơn, nhưng nhìn một cái, thôi được, hai người này man thiệt, đập chém chẳng theo bài bản gì, đánh cho đối phương kêu trời không thấu.
Xì——
Mã Ca La từng nghi ngờ hai người này nhất định đăng ký nhầm ngành, hai đứa man như vậy mà lại không phải hệ Chiến đấu, hơi tiếc, không biết họ có muốn chuyển ngành không?
Mã Ca La ôm súng ống đứng mơ màng, Kha Vân Dao kéo hắn một cái: “Đi thôi, chúng ta canh gác cho họ!”
“Rõ! Tới ngay!” Mã Ca La đáp.
Hai người tách ra, mỗi người canh một bên.
“Đội trưởng! Đội trưởng!” Mã Ca La gọi Vahi.
Vahi trả lời trong nhóm: “Tạm thời không sao! Hai người canh một nam một bắc!”
Kha Vân Dao: “Rõ!”
Mã Ca La: “Rõ!”
…
Tin tức bên này lại khai chiến từ lâu đã thu hút sự chú ý của các đội khác.
Nhưng lúc này, dù biết, họ cũng chưa có tâm trí xen vào.
Lâm Kiệt dẫn đội đuổi kịp đội Cố Thiên Lâm, biết chạy không thoát, nên hai bên đánh nhau.
Nhưng tốc độ của Lâm Kiệt vẫn chưa đủ nhanh, phía sau lại có thêm quân truy đuổi, là liên minh giữa đội thứ 5 Ailina và đội thứ 8.
Vốn định bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng, nhưng giờ ve sầu chưa chết, hai con chim sẻ đã tới, bọ ngựa và ve sầu cũng không đánh nữa, quay ra đánh với hai con chim sẻ.
Lâm Kiệt đối đầu với đội Ailina, nhưng khi nhìn thấy Ailina, hắn chợt nảy ra một ý.
“Tôi có ý này, muốn bàn với đội cô, cô thấy…” Lâm Kiệt rút ra chút tập trung, gọi với sang Ailina.
Chỉ huy đội Ailina quen biết Lâm Kiệt, hắn thấy ánh mắt Lâm Kiệt nhìn Ailina, đầu óc xoay chuyển, lóe lên một tia sáng, bắt kịp suy nghĩ của Lâm Kiệt.
Chỉ huy nhìn Lâm Kiệt, Lâm Kiệt nhìn lại, đúng vậy, chính là cậu nghĩ thế đấy!
Đội Ailina thiếu lính chiến đấu mạnh, đội Lâm Kiệt thiếu vũ khí cấp cao, nếu kết hợp cả hai, biết đâu còn có thể lật ngược thế cờ?
Lâm Kiệt cười: “Thế nào? Cô có hứng thú không?”
Chỉ huy đội Ailina rất động lòng, nhưng đồng minh của họ không vui!
Chỉ huy đội thứ 8 hét lớn: “Hồ Khắc, các người muốn hủy ước sao? Đừng quên chúng ta mới là đồng minh!”
Hồ Khắc, tức chỉ huy đội Ailina, lập tức nuốt lại lời sắp buột ra.
Phải rồi! Họ còn có đồng minh!
Lâm Kiệt không muốn bỏ cuộc, lại thuyết phục: “Mọi người đều là người thông minh, người thông minh nên hợp tác với người thông minh mới phải! Người thông minh cũng nên biết hợp tác với ai mới có đường ra, cô nói đúng không?”
Hồ Khắc không thể không thừa nhận, hắn càng động lòng hơn!
Chỉ huy đội thứ 8 không chịu buông tha: “Hồ Khắc, đừng ngây thơ nữa! Cậu hợp tác với họ, dù thật sự hạ được đội đứng nhất thì sao? Cậu có chắc họ sẽ không quay ngoắt tấn công các cậu không?”
Hồ Khắc lại khựng lại, không thể không nói, lời này cũng có lý.
Đầu óc hắn xoay vòng vòng, hợp tác với Lâm Kiệt, ngoài việc cung cấp vũ khí ra, hình như họ chẳng có tác dụng mấy.
Mà vũ khí, thứ này chỉ cần khóa tinh thần với người khác, đối phương không giải trừ thì căn bản không lấy lại được, như vậy, họ rất dễ bị đối phương đá văng.
Nghĩ tới đó, ánh mắt hắn trở nên sắc bén.
Hồ Khắc hiểu ra, hướng về Lâm Kiệt cười một cách miễn cưỡng: “Cảm ơn lời mời của chỉ huy Lâm, nhưng tôi nghĩ rồi, vẫn phải giữ lời hứa, nên chuyện liên minh thôi vậy!”
Nụ cười của Lâm Kiệt cứng lại, trong lòng có chút bất mãn.
Chỉ huy đội thứ 8 cười.
Ailina khó hiểu nhìn Hồ Khắc, cô vừa nãy có thể khẳng định Lâm Kiệt đưa ra lời mời là vì cô, sao lại từ chối rồi?
Đội họ dù có vũ khí tăng phúc, chiến lực cũng không mạnh hơn mấy đội xếp trên, giờ có đội mạnh hơn muốn hợp tác, sao lại từ chối?
“Hồ Khắc?”
Hồ Khắc nhìn Ailina: “Nghe tôi!”
Trong mắt Ailina lóe lên một tia bất mãn.
Sự không vui trong lòng Lâm Kiệt, sau khi thấy cảnh này, tiêu tan không ít.
Chậc, không hợp nhau à!
Đáy mắt hắn lóe lên một tia u ám.
Liên minh này, tốt nhất đừng có quá nhiều người cầm đầu, chỉ cần một người ra lệnh là tốt nhất!
Vậy nên…
Lâm Kiệt áp sát hai lính chiến đấu trong đội, nhỏ giọng nói: “Giết chỉ huy đối phương cho tôi!”
“Rõ!” Hai lính chiến đấu tuy không hiểu mệnh lệnh của chỉ huy để làm gì, nhưng không ảnh hưởng đến việc tuân lệnh.
Hai người lập tức xông tới tấn công Hồ Khắc.
Hồ Khắc trợn to mắt, vội vàng kết màng chắn tinh thần trước mặt.
Ailina bị cách ly, lách người né sang một bên, Lâm Kiệt mắt sáng lên, lợi dụng các tư thế né tránh, tiến về phía cô.
Ailina có chút hoảng hốt, nhưng Lâm Kiệt không ra tay với cô, chỉ ghé sát tai cô nói nhỏ: “Chúng ta hợp tác thế nào?”
……
