Chương 26: Chiếc váy này đẹp quá
Nghe xong lời Quý Sơ nói, Văn Văn cuối cùng cũng hiểu vì sao streamer bảo cô đến ga thì mua vé về luôn. Nhưng đã đến đây rồi, đám người này dám tính kế cô thì phải trả giá.
Trương Hán bên ngoài đã bị gọi đi phụ giúp, Văn Văn kéo tấm rèm làm từ ga trải giường cũ lại, che đi những ánh nhìn từ bên ngoài. Sau đó cô nâng cằm Trương Huệ Tâm lên, nhìn kỹ một hồi rồi hơi chê bai nói:
- Huệ Tâm, mặt chị sao mà da không đều thế này?
Trương Huệ Tâm vốn đã mất bình tĩnh vì bị Trương Hán và đám kia bàn tán, giờ nghe Văn Văn nói thế thì cuống lên:
- Văn Văn, có đồ trang điểm nào che được không?
Văn Văn lắc đầu: - Không được, phấn nền dày quá trông như người giả.
Trương Huệ Tâm sốt ruột: - Thế thì làm sao?
Văn Văn cười, lấy từ vali ra một lọ thuốc toàn chữ Anh, đổ ra một viên trắng:
- Đây là thuốc cải thiện da ngắn hạn, phụ nữ Hải Thị đều dùng, chị uống không?
- Uống! - Trương Huệ Tâm giật lấy viên thuốc, uống với nước trên bàn.
【Trời ạ, Văn Văn lấy ra là thuốc ngủ đấy, còn là hàng ngoại, bắt nạt Trương Huệ Tâm không biết tiếng Anh à, ha ha ha ha ha ha.】
【Cười chết mất, Văn Văn đúng là cao thủ hạ thuốc ngủ!】
Văn Văn vì bốn năm đại học quá vất vả, sau khi tốt nghiệp ngủ không ngon, không có thuốc ngủ thì không ngủ được. Lần này mang thuốc về định dùng để trợ ngủ, ai ngờ lại dùng vào chuyện này.
Có lẽ do tác dụng tâm lý, uống thuốc xong Trương Huệ Tâm soi gương qua lại, hỏi: - Văn Văn, có thấy mặt chị đỡ hơn chút nào không?
- Đỡ hơn rồi, giờ mình chọn kiểu trang điểm nhé!
Nói xong, Văn Văn lấy iPad ra, chọn vài kiểu cô từng làm cho Trương Huệ Tâm tham khảo.
Những kiểu trang điểm tinh xảo khiến Trương Huệ Tâm trầm trồ không thôi, lật đến kiểu nào cũng thích.
Sau nửa tiếng đắn đo, cuối cùng chị ta chốt được một kiểu. Nhưng chưa kịp mong chờ, Văn Văn đã nói thẳng:
- Bộ này tổng cộng 4000 tệ. Coi như chị em bạn học cũ, em giảm 30%, còn 2800 tệ.
Trương Huệ Tâm nghe xậy, đứng phắt dậy: - Văn Văn, em có ý gì? Mẹ em bảo em làm miễn phí mà, sao lại đòi tiền?
Văn Văn ôm iPad trước ngực, giọng cũng cứng lại: - Ở Hải Thị, em làm một lần trang điểm là 1500 tệ, cô dâu cả ngày là 8000 tệ. Em đã giảm một nửa, lại còn giảm thêm 30% nữa, tiền xe đi về em tự bỏ. Nếu không phải vì chị lấy anh họ em, em nghĩ em về à?
- Nếu chị không muốn, thì tìm người khác đi. Em nhớ ở thị trấn mình trang điểm cô dâu một lần có 1000 tệ, chị tìm họ đi, vẫn còn kịp.
Thấy thái độ Văn Văn thay đổi, Trương Huệ Tâm lập tức xìu xuống:
- Thì... thì... mấy người ở thị trấn sao bằng tay nghề của em được. Ừm... chị không có tiền mặt, để sau trả được không?
Văn Văn cười khẩy: - Chỗ em không cho nợ.
Trương Huệ Tâm ấp úng: - Vậy để chị gọi điện cho anh họ em bàn một chút.
Văn Văn cười lạnh trong bụng. Gọi điện cho anh họ bàn gì, rõ ràng là muốn bố mẹ cô đang ở nhà anh họ giúp việc gây áp lực.
Đúng như dự đoán, sau khi anh họ nghe máy, anh ta chất vấn một hồi, rồi tức giận chỉ trích Văn Văn, sau đó đưa điện thoại cho mẹ ruột Văn Văn là Tôn Quyên Tú đang phụ bếp.
- Con bé này sao không biết điều gì thế? Một nhà cả, con động tay một chút có sao, đòi tiền gì? Nếu làm lỡ lễ đón dâu của anh con, xem mẹ có đánh chết con không!
Điện thoại để loa ngoài, em trai Văn Văn là Chu Gia Bảo đứng cạnh Tôn Quyên Tú cũng chêm vào:
- Chị, anh họ cưới, chị giúp một tay có sao, keo kiệt thế?
Nghe giọng Chu Gia Bảo, Văn Văn lập tức nở nụ cười: - Chu Gia Bảo, trước em gửi chị link giày thể thao phải không? Nếu chị nhớ không nhầm, đôi giày đó đúng 2800 tệ nhỉ. Em hào phóng thế, hay là tiền mua giày mới của em dùng để trừ tiền trang điểm này nhé?
Nghe vậy, Chu Gia Bảo như con vịt bị bóp cổ, không nói nên lời.
【Ha ha ha ha, im lặng rồi, im lặng rồi!】
【Giờ tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt như ăn phải cứt của Chu Gia Bảo rồi.】
【Chắc chắn bây giờ cậu ta và anh họ đang nhìn nhau ngơ ngác.】
Mấy phút sau, Chu Gia Bảo nuốt nước bọt, nói lấp lửng: - Vậy cứ theo quy tắc của chị đi. Sư phụ em bảo, phá quy tắc của người làm nghề là tổ sư phạt đấy!
【Ha ha ha ha, thấy liên quan đến lợi ích của mình thì không nói được chữ keo kiệt nữa à.】
【Đúng là lấy lòng người khác mà, chậc chậc.】
Anh họ Văn Văn là Phùng Hổ còn muốn nói với Tôn Quyên Tú vài câu, nhưng Tôn Quyên Tú đã góp 800 tệ tiền mừng trong đám cưới này, đâu chịu mất thêm 2800, cười trừ rồi chạy đi phụ người khác.
Phùng Hổ đành chịu, chuyển cho Văn Văn 2800 tệ qua WeChat.
Trương Huệ Tâm tức nghiến răng. Số tiền này bây giờ là của Phùng Hổ, nhưng khi về nhà thì thành của chị ta, giờ lại đưa cho Văn Văn, đau lòng quá.
- Giờ bắt đầu được chưa?
Nhận tiền xong, Văn Văn đối xử với Trương Huệ Tâm như thượng đế. Cô lấy đủ loại lọ lọ chai chai và cọ nhỏ, dùng tay nghề điêu luyện nhất để trang điểm cho Trương Huệ Tâm.
Cọ nhỏ lướt nhẹ trên mặt, cộng thêm tác dụng của thuốc ngủ, Trương Huệ Tâm cảm thấy mí mắt ngày càng nặng.
Một tiếng sau, Trương Huệ Tâm đã ngủ gục trên ghế.
- Huệ Tâm, tỉnh dậy!
- Hử? - Trương Huệ Tâm đưa tay định dụi mắt, may mà Văn Văn kịp ngăn lại.
Nhìn thấy mình trong gương như đã đổi khuôn mặt, Trương Huệ Tâm sững sờ một lúc, tinh thần cũng tỉnh táo hơn.
- Chà, Văn Văn, tay nghề của em đúng là học ở thành phố lớn mà.
【Ai bảo thời cổ đại không có thuật dịch dung!】
【Đây đâu phải trang điểm, đây là đổi đầu!】
【Không biết nên mượn tay Văn Văn hay gửi đầu mình qua.】
Nhìn Trương Huệ Tâm đã rơi vào bẫy mà vẫn không biết, Văn Văn chỉ cười đỡ chị ta dậy: - Xong rồi, mau mặc áo cưới vào đi, một tiếng nữa anh họ đến đón dâu đấy.
- Ừ, được!
Trương Huệ Tâm đi lấy bộ áo cưới thuê, Văn Văn lại mở vali, thu dọn đống lọ lọ chai chai trên bàn.
Có lẽ muốn xem trong vali Văn Văn còn đồ gì hay, Trương Huệ Tâm rướn cổ nhìn sang, rồi thấy trong vali có một chiếc váy màu trà rất đẹp.
Chiếc váy này Văn Văn mặc khi đi dự đám cưới bạn ở Hải Thị. Tuy đám cưới họ hàng ở quê có thể không cần trang trọng thế, nhưng cô vẫn mang về phòng hờ.
Chưa kịp đóng vali, Trương Huệ Tâm đã vội kéo tay cô hỏi: - Văn Văn, chiếc váy này đẹp quá, cho chị thử được không? Chị chưa mặc đồ của thành phố lớn bao giờ.
Nụ cười trên môi Văn Văn càng rạng rỡ: - Được chứ, chị muốn mặc thì mặc đi!
