Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Livestream Bói Toán: Vừa Mở Phòng Đã Phán Chết Đỉnh Lưu! - Khương Thanh Từ > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73: Vẽ mắt cho người giấy

 

Cứu con gái tôi: [Quả nhiên suy nghĩ của tôi không sai, trước tiên gọi điện, loại bỏ tất cả các cửa hàng có người bắt máy, rồi tra trên bản đồ những tiệm mới đóng cửa gần đây, thế là dễ tìm hơn nhiều. Cũng may trời thương con gái tôi, hai lần là tìm được chỗ, lại gần bệnh viện chúng tôi đang ở. Tìm được đại sư, con gái tôi có cứu rồi.]

 

[Chết tiệt! Chị không sao chứ! Chị thực sự tìm tới đó rồi hả!]

 

[Trời ơi, đại sư vất vả lắm mới trấn áp được mấy con người giấy không quậy phá nữa, chị đừng có gây rối nữa được không hả chị! Có mệnh hệ nào thì ai chịu!]

 

[Đại sư từng nói đừng cố tìm cô ấy, nếu không cô ấy sẽ không livestream nữa, chị có ý gì vậy? Còn đăng cả hướng dẫn tìm đại sư, tưởng người khác không nghĩ ra, chỉ mình chị thông minh hả?]

 

Cứu con gái tôi: [Đúng là không nên trông mong gì lòng tốt của người trên mạng. Tôi vì con gái tôi không sợ chết, còn các người chỉ muốn xem náo nhiệt.]

 

[Không phải, chị à chị nói cho có lý đi. Đại sư đã nói rõ là đừng tới hiện trường, cũng nói rõ là hiện trường có nguy hiểm. Đại sư tin chúng ta mới livestream cho chúng ta xem. Sau này nếu ai cũng như chị, không tuân thủ quy tắc, thấy gần là tới tìm đại sư, bị thương thì tính ai? Chết thì tính ai? Liên lụy đại sư thì tính ai? Đại sư không livestream được nữa, chị đền được cho chúng tôi hả? Chị đền nổi cho những người đáng lẽ được đại sư giúp đỡ nhưng vì chị gây rối mà lỡ mất cơ hội sao?]

 

[Đúng đấy, sau này nếu toàn người như chị, đại sư đi đâu cũng kéo theo một đám vây xem livestream, thì công việc của đại sư còn tiếp tục thế nào được?]

 

[Tẩy chay fan cuồng!!]

 

[Còn lên giọng bảo chúng tôi không có lòng tốt. Lòng tốt của chị là tự tin tự lập chỉ lo cho mình hả?]

 

[Thôi, đừng cãi nữa! Tới hiện trường thật rồi hả? Mở livestream xem nào.]

 

[Đúng đúng, mở livestream xem tình hình thế nào. Không phải kiếm tiền cứu con sao? Mở livestream, tôi cho chị quà.]

 

Cứu con gái tôi: [Thật không ạ? Tôi mở livestream được không?]

 

[Đừng mở! Không nói đại sư, người ta chủ tiệm có cho phép chị vô tiệm người ta mở livestream không? Chị lộ mặt ra, sau này chủ tiệm còn buôn bán thế nào?]

 

[Giả vờ gì chứ, tới hiện trường rồi còn sợ mở livestream hả?]

 

[Đúng đấy! Nhân tiện cho chúng tôi xem hiện trường có thật hay không.]r

 

[Đúng, bất ngờ một phát, thật hay diễn, hễ lộ ra là biết ngay.]

 

[Nhớ quay cận mặt người giấy, tôi xem thử thứ này có tà môn thật không.]

 

[Sao chưa mở vậy? Tôi thấy trang cá nhân của chị cũng có lịch sử livestream, chắc biết mở chứ?]

 

Cứu con gái tôi: [Được, tôi mở livestream cho các bạn.]

 

[Trời ơi tôi phục chị luôn! Phòng livestream của đại sư có quản trị viên không? Mau đuổi chị ấy ra!]

 

[Không biết mấy người cứ không cho mở có ý gì, đừng nói là com chứ, sợ lộ sự thật hả?]

 

[Xàm! Đại sư không cần giả tạo! Chúng tôi có đạo đức, biết tôn trọng người khác!]

 

[Đừng giả vờ nữa, tôi không tin các người không tò mò không muốn xem.]

 

Cứu con gái tôi: [Livestream mở rồi, nick của tôi là Cứu con gái tôi.]

 

Cứu con gái tôi nhìn dòng người ùa vào phòng livestream, hơn nghìn người trong nháy mắt, không kìm được niềm vui điên cuồng.

 

Đặc biệt là khi từng hiệu ứng quà tặng đổ xuống.

 

[Giữ lời, tặng quà cho chị rồi, giờ mở cửa vào đi.]

 

Cứu con gái tôi: "Tôi, tôi hơi sợ..."

 

[Sợ? Bây giờ mới nói sợ? Chị bảo vì con gái không sợ chết cơ mà?]

 

[Giọng đàn ông? Trong tiểu sử chị viết là mẹ đơn thân thế hệ 9x với con gái bị bệnh bạch cầu mà?]

 

[Trong video cũng là mẹ mà? Anh là ai?]

 

[Kẻ lừa đảo câu like kiếm tiền?]

 

Cứu con gái tôi: [Không phải không phải, tôi là bố của đứa bé. Dù ly hôn rồi nhưng tôi cũng rất yêu con gái tôi, luôn gom góp tiền tìm cách để con sống.]

 

[Tôi mặc kệ anh là ai, chỉ cần cho tôi xem thứ tôi muốn xem, tôi tiếp tục tặng quà, không thì tôi báo cáo khóa nick! Nhanh lên!]

 

Cứu con gái tôi: "Vâng vâng, tôi vào ngay đây. Mấy anh đừng quên tặng quà cho tôi nhé."

 

Nói xong hắn không động đậy, cứ đợi mấy ông anh không quan tâm tiền chỉ muốn xem náo nhiệt tặng đủ quà, hắn mới nịnh nọt cảm ơn rồi đi mở cửa.

 

Nhưng cánh cửa, đẩy không được.

 

"Khóa rồi, tôi không vào được."

 

Hắn nói.

 

"Tôi có cần gõ cửa không?"

 

[Anh ngu hả? Gõ cửa chẳng kinh động người bên trong à? Còn livestream cái gì?]

 

[Đây chẳng phải có sân sao? Xem có trèo tường vô được không.]

 

Cứu con gái tôi: "Tôi tìm thử."

 

Hắn đi một vòng quanh sân, quả nhiên phát hiện một bức tường không cao lắm.

 

Cứu con gái tôi: "Tìm được tường rồi, mấy ông chủ tặng chút quà giúp tôi trèo vô."

 

Màn hình bình luận vừa chửi vừa tặng, tới khi con số vừa lòng, Cứu con gái tôi cuối cùng bắt đầu hành động.

 

Hắn không nhanh nhẹn, thử hai lần mới bám được nóc tường, đạp chân trèo lên.

 

Và khi đôi chân cuối cùng cũng leo lên nóc tường, vô tình nhìn xuống dưới, một khuôn mặt giấy trắng bệch đang đối diện với ánh mắt hắn.

 

Một con người giấy đứng yên ngay sát tường, ngước đầu nhìn lên.

 

Một tiếng "a" nhỏ, kèm theo một tiếng "bịch" trầm đục.

 

[Chết tiệt? Sao thế?]

 

[Mẹ nó anh xin nhiều quà vậy mà trèo tường cũng không biết hả?]

 

"Người, người giấy. Có người giấy..."

 

Cứu con gái tôi lúc này mới biết sợ.

 

Hắn ngày ngày câu like đủ kiểu trên phòng livestream Douyin, Khương Thanh Từ hôm nay hắn mới gặp lần đầu, không biết cô có bản lĩnh thật.

 

Hắn chỉ nghĩ cô cũng giống hắn, đều diễn kịch, lừa tiền.

 

Trong phòng livestream cứ ôm tâm lý đó, nên thấy người giấy cũng không thấy đáng sợ lắm, cho là giả.

 

Vừa rồi bất ngờ đối diện với một khuôn mặt sống động như thật, không kêu lên tại trận đã là sợ kinh động thứ bên trong giết chết hắn.

 

[Chuyện nhỏ! Ai chả biết có người giấy? Bảo anh vào xem chính là người giấy!]

 

[Đừng có diễn nữa, muốn quà thì nói thẳng.]

 

"Tôi, tôi thực sự sợ..."

 

[Sợ cái mẹ gì! Đại sư đã khống chế người giấy rồi, anh sợ cái đách gì!]

 

[Nhanh lên đừng lề mề!]

 

Mấy hiệu ứng rocket lóe sáng trên màn hình.

 

[Có đi không? Không đi tôi đi, dù sao tôi cũng ở gần.]

 

Kích tướng đúng là có tác dụng, Cứu con gái tôi thấy có người giành việc, nghĩ lại cho là diễn tốt nhất, không diễn thì người giấy vừa nãy cũng đã bị khống chế, sợ gì.

 

Không gì đáng sợ hơn không có tiền.

 

"Được! Tôi đi!"

 

Hắn lấy can đảm trèo tường lần nữa.

 

[Cho tôi xem kỹ người giấy đi.]

 

[Lại gần chút, tôi thấy người giấy này hơi quen.]

 

[Tôi tặng năm cái rocket, anh lấy trộm một con người giấy ra cho tôi.]

 

[Anh lấy người giấy làm gì? Không sợ xui à?]

 

[Tặng bạn gái cũ, không phải nó thích trai trắng sao, chiều theo sở thích.]

 

[Anh soi thử xem, trên người giấy có dây cước nào buộc không.]

 

Cứu con gái tôi trốn trong sân, cầm điện thoại lén lút chiếu, từ đầu còn run sợ sợ người giấy đột nhiên động đậy, đến bị một quà một hành động làm mờ mắt, càng lúc càng lớn gan.

 

[Anh xé một con người giấy ra cho tôi xem, bên trong có máy móc dây dợ gì không.]

 

Năm cái rocket tặng xuống, Cứu con gái tôi tay không xé luôn.

 

"Không có gì hết ông chủ, bên trong trống rỗng."

 

Xác nhận không khí đã đủ: [Nghe nói người giấy không được vẽ mắt, mọi người nói có thật không?]

 

Cho tới khi có người đặt ra câu hỏi này.

 

[Đừng có tự tìm chết! Đây không phải chuyện đùa đâu.]

 

[Sợ gì, xé đã xé rồi, còn sợ vẽ mắt hả?]

 

[Đừng làm! Vẽ mắt người giấy, Diêm Vương mời. Anh còn muốn mạng không?]

 

[Đừng nghe nó, một đám chống mê tín dị đoan thử rồi có sao đâu.]

 

[Mấy người đó làm giống cái này sao? Vừa nãy người giấy còn nổi loạn, mọi người không thấy à?]

 

[Đi thử đi, tôi tặng thêm năm cái rocket cho anh.]

 

Cứu con gái tôi: "Cái, cái này cũng không có đồ để vẽ."

 

Xác nhận không khí đã đủ: [Máu chứ sao, trong phim đều dùng máu, chỉ có máu mới có tác dụng.]

 

Cứu con gái tôi: "Không được không được, cái này không được đâu mấy ông chủ."

 

[Mười cái rocket.]

 

Cứu con gái tôi: "Tôi thực sự không dám đâu ông chủ, tôi cũng không biết vẽ."

 

[Mười cái Carnival.]

 

[Chết tiệt! Ông chủ hào phóng!]

 

Xác nhận không khí đã đủ: [Anh có làm được không? Không được thì để tôi!]

 

[Ông chủ đợi tôi! Tôi lên đường đây!]

 

Cứu con gái tôi: "Tôi làm! Tôi làm! Ông lớn cứ tặng! Tôi vẽ ngay!"

 

Nói xong hắn trực tiếp cắn tay mình trước ống kính.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích