Chương 93: Dân câu cá không biết điều
【Oa! Có hình ảnh rồi! Mấy anh câu ở trên, chị ma nữ bận quay cuồng, ở dưới treo mình lên.】
【Đây mà là ma nữ à! Rõ ràng là tiên nữ của tôi!】
【Tôi tưởng thể loại này chỉ có trong truyện tổng tài, nữ chính được cưng chiều nổi hứng đi câu cá, tổng tài ra lệnh quản gia người làm lặn xuống ao, lần lượt treo cá lên để dỗ dành.】
【Ủa? Cả ao cá này vì em mà bao?】
“Vậy người khác toàn cá béo, sao đến tôi lại là cá chết?!”
15 cân ca vô cùng bất phục!
Không có dân câu nào không để ý chuyện này.
“Vì treo cá béo cho người khác là để loan tin khu vực này câu được cá to, nhằm dụ đạo trưởng qua. Còn anh, dân câu các anh chẳng có câu nói nổi tiếng sao: cá chết cắn câu, thu cần bỏ đi? Tôi thuần túy là để dọa anh chạy thôi.”
“Sao cơ?!”
“Sao anh còn hỏi tại sao nữa?”
Từ Nhã Phàm nhìn anh ta không thể tin nổi.
“Anh tự nói đi, câu được con cá chết dọa người, hay thấy đạo trưởng ôm một cái đầu lâu bước ra dọa người?”
【Có lý! Chị ma nữ vừa đẹp vừa tốt bụng! Dân câu cá thật không biết điều!】
“Thôi được… vậy cô ở đây chỉ để chờ đạo trưởng đến thu xác cho cô? Người khác không được sao?”
15 cân ca hỏi tiếp.
“Người khác mà làm được thì tôi đã chẳng đợi lâu thế này. Anh cũng thấy rồi đấy, tôi chỉ còn mỗi cái đầu, tóc còn bị chém đứt, chẳng có quần áo gì để móc vào lưỡi câu. Xác suất câu mù trúng quá nhỏ.”
“Nhưng cô có thể hiện hình mà, sao không đến đồn công an? Hoặc nói thẳng với tôi?”
“Không đi được.”
Từ Nhã Phàm lắc đầu.
“Hồn thể tôi huyễn hóa ra, không thể rời xa đầu tôi quá 30 mét, tối đa là phạm vi 30 mét quanh đây, xa hơn là không đi nổi.”
Chẳng trách đại sư Khương bảo anh ta ra xa 30 mét, hóa ra đến cả chuyện này cũng nhìn ra sao?
15 cân ca liếc điện thoại, lòng tin với Khương Thanh Từ tăng thêm vài phần.
“Nói thẳng với các anh cũng không được.”
Gương mặt đầy ưu tư của Từ Nhã Phàm thoáng chút bất lực.
“Anh chỉ nghe nói ở đây có cá to, chưa nghe nói có ma nữ hay đàn bà điên à?”
“Không có.”
15 cân ca lắc đầu, “Hoàn toàn chưa nghe.”
Chưa nghe nói có ma, càng chưa nghe nói có đàn bà điên, hễ nghe được một trong hai, anh ta đã không tự tìm chết mà một mình đi câu đêm rồi.
Ồ…!
Anh ta chợt nhận ra, sao khu vực này ban ngày đông nghịt, không còn chỗ cắm dùi, đến tối lại chẳng còn ai câu đêm.
Hóa ra mấy người đó truyền tai nhau, chỉ mình anh ta không giành được chỗ nên không biết!
“Đạo trưởng, anh biết không?”
Anh hỏi đạo trưởng cuối cùng cũng móc được một lá bùa vàng từ trong túi.
“Tôi biết.”
“Vậy sao anh vẫn còn…”
Anh ta buột miệng định hỏi sao biết mà không đi, nhưng nghĩ lại, người ta có bản lĩnh, sợ gì. Kẻ đáng sợ là ma làm ác.
“Vậy anh, sao anh không nhắc tôi một câu?”
Anh nhỏ giọng phàn nàn.
“Định nhắc đấy, nhưng anh nhiệt tình chia mồi câu cho tôi, lại còn bảo muốn phá kỷ lục câu cá, nên tôi không nói. Dù sao có tôi ở đây, con ma này cũng không làm hại được anh.”
【Đúng thế! Đại sư đã nói là ma rồi, anh cũng có tin đâu? Cả lòng chỉ nghĩ đến 15 cân.】
【Phải đấy, mặt mũi nào mà giờ trách đạo trưởng không nhắc?】
【Đạo trưởng đẹp trai quá, đầy cảm giác an toàn.】
15 cân ca bị bình luận làm nóng mặt.
“Họ đồn thế nào? Có phải bảo ở đây có con ma nữ đủ kiểu nhờ người vớt xác cô ta không?”
“Không.”
Đạo trưởng nhìn cô ta với ánh mắt đầy ẩn ý.
“Bảo ở đây có một người đàn bà giả điên giả dại nhờ người vớt xác, thấy thì đừng để ý. Cô ta muốn dọa mọi người chạy hết để một mình hưởng lợi.”
Từ Nhã Phàm: “... Mấy người câu cá các anh suy luận đúng là giỏi thật đấy.”
Oan cho tôi lần đầu huyễn hóa ra thực thể, tìm người nhờ báo công an vớt xác, còn sợ dọa người, cố huyễn hóa ra dáng vẻ người thường, chuẩn bị tâm lý kỹ lưỡng, kết quả mấy người câu cá các anh đồn tôi như vậy sao?!
Chẳng trách người không giảm lại còn tăng.
Hại cô chẳng dám hiện thân nữa.
Thôi.
15 cân ca nghĩ, đổi lại là anh, anh cũng khó tin vậy.
“Sau đó tôi nghe mấy dân câu bàn tán, có người câu không được cá, nhưng vớt xác từng cụ một, tôi biết người này không đơn giản. Hoặc là cảnh sát đến kiếm chỉ tiêu, hoặc là người tu hành. Tôi đoán không sai.”
“Đúng vậy.”
Đạo trưởng cầm lá bùa vàng ngồi xuống đối diện cô, “Giờ nói cho tôi biết, sao cô có thể ngưng tụ thực thể, sao cái đầu biết nói? Và, phần dưới cổ của cô ở đâu?”
“Tôi cũng không biết.”
Nhắc đến chuyện này, mí mắt Từ Nhã Phàm cũng sụp xuống như đạo trưởng.
“Tôi chỉ nhớ tôi đi du lịch đến một ngôi làng rất hẻo lánh, thấy hai cô bé bị đuối nước bên sông, tôi nhảy xuống cứu, rồi tự mình chết đuối.”
“Tôi biết bơi, còn bơi khá giỏi, nhưng vùng nước đó rất kỳ lạ, nước sông màu đỏ, hứng lên tay lại thấy hồng, cực kỳ cực kỳ đẹp. Nhưng dưới nước như có xoáy hút tôi, trốn không thoát.”
“Có một điểm tôi nhớ rất rõ…”
Sắc mặt cô dần trở nên ngưng trọng và sợ hãi.
“Một thanh kiếm, một thanh kiếm cực kỳ sắc bén. Tôi bị hút xuống đáy sông, cố vùng vẫy, nhưng bị dòng nước cuốn trôi. Dưới đáy nước bất ngờ xuất hiện một thanh kiếm chém sắt như chém bùn. Cơ thể tôi chạm vào nó, ngay từ cổ, bị chém đứt làm đôi.”
“Kiếm?”
15 cân ca trợn tròn mắt, “Cô bảo, một thanh kiếm dưới nước, chỉ chạm nhẹ đã chém đứt đầu và thân cô?”
“Đúng.”
Từ Nhã Phàm gật đầu lia lịa, cố chứng minh mình không nói dối.
“Thật đấy! Là một thanh kiếm, chém tôi làm đôi ngay, tôi còn chẳng kịp cảm thấy đau, đầu đã theo dòng nước trôi đi, tận mắt thấy thân mình bị kẹt giữa kiếm và đá.”
“Đầu tôi cứ trôi theo dòng nước, trôi mãi, cho đến tận đây, bị vùi trong bùn cát không động đậy. Nói ra anh có thể không tin, từ đầu đến cuối, tôi không hề có cảm giác mình đã chết.”
“Ban đầu tôi vô tình huyễn hóa ra người, lên bờ nói chuyện với người ta, tôi còn tưởng mình chưa chết, những chuyện đó chỉ là một giấc mơ kỳ quái. Mãi đến khi tôi định rời đi, phát hiện mình không ra khỏi đây được, tôi mới xác định, à, thì ra mình đã chết thật rồi, giờ là một con ma.”
“Chuyện cái đầu biết nói, tôi vừa nãy bị anh xách lên mới phát hiện, dù sao một mình cái đầu ở dưới cũng chẳng có cơ hội mở miệng.”
【Trời ơi! Cảm giác ghê thật!】
【Tận mắt thấy đầu mình rời khỏi thân, nghĩ thôi đã rợn tóc gáy.】
【Dòng sông đỏ cũng kỳ lạ quá! Không phải là Vong Xuyên dưới địa ngục chứ?】
【Một thắc mắc, trên đời này thật sự có thanh kiếm chạm nhẹ là đầu rời thân sao?】
【Nghe miêu tả dòng nước dưới đáy khá mạnh, một thanh kiếm thật sự có thể đứng vững, đỡ nổi một người nặng mà không đổ, thậm chí chém đứt đầu người ta? Hơi khó tin.】
【Sao vẫn có người tìm logic trong phòng livestream của đại sư thế? Các bạn mới vào à?】
【Cũng không hẳn mới, nhưng đây đâu phải đại sư kể chuyện, lòng tin vô điều kiện của tôi chỉ dành cho đại sư thôi.】
【Đầu còn biết nói kìa, các bạn còn lăn tăn có thanh kiếm nào chém đầu dễ không, não các bạn cũng sắp giống dân câu cá rồi đấy.】
Họ mải mê nghe chuyện, chỉ có Tần Vọng ngồi bên cạnh quan sát tỉ mỉ Khương Thanh Từ, phát hiện ra biểu cảm vi diệu của cô khi nghe đến thanh kiếm: mắt cô hơi sáng lên.
