Chương 54: Cô Dâu Ma Đến
Nghe giọng hơi chán ghét của Thích Linh, anh ta sợ chọc giận cô thì không ai giúp mình, vội vàng dùng tay áo lau sạch nước mắt.
Anh ta nghẹn ngào: "Đại sư Thích, chị nói tôi phải làm thế nào?"
Thích Linh nói: "Anh đi tìm chủ tiệm vàng mã, bảo họ làm một con búp bê giấy theo khuôn mặt anh, viết ngày tháng năm sinh lên đó. Khi cô ta đến đón anh, hãy để con búp bê thay anh đi, anh sẽ không sao."
Anh ta mừng đến phát khóc: "Được được được, tôi đi ngay đây."
Nói xong, anh ta mở cửa lao ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của bạn cùng phòng.
Cho đến khi xuống tới cửa tầng một, thấy cửa đóng chặt, anh ta mới nhận ra mình không thể ra ngoài được – đã mười giờ tối, ký túc xá đóng cửa rồi.
Anh ta nhìn Thích Linh với vẻ muốn khóc không được: "Đại sư Thích, vậy... còn cách nào khác không?"
Thích Linh cũng bất lực trước vận xui của anh ta, đúng là hơi đen thật.
Cô nói: "Thôi, anh về phòng đi, đợi cô ta đến. Đáng lẽ tôi muốn dùng cách tốt cho cả hai, nhưng giờ xem ra không được rồi."
Chu Húc thất thần về phòng, đóng sầm cửa lại.
Vừa thấy anh ta, bạn cùng phòng Lưu Kiệt liền trêu: "Đại sư gọi mày ra làm gì thế? Nhìn mày mất hồn mất vía thế kia, không phải hết cứu rồi chứ?"
Chưa kịp để Chu Húc trả lời, ngoài cửa bỗng vang lên "cốc cốc cốc"
"cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa.
Sắc mặt Chu Húc lập tức tái nhợt, anh ta tưởng thứ đó đến.
Cho đến khi giọng Lưu Kiệt từ trên giường vọng xuống: "Mở cửa đi, mày đứng đực ra đấy làm gì? Ngốc à?"
Thấy anh ta không nói gì, Lưu Kiệt sợ người ngoài sốt ruột, vội chạy xuống giường, xỏ dép ra mở cửa.
Chu Húc lao tới chặn trước mặt cậu ta, mặt đầy hoảng sợ: "Không... không được mở, ngoài cửa không phải người đâu!"
Lưu Kiệt khó chịu đẩy anh ta ra: "Thần kinh à? Không phải người thì là ma chắc? Tao thấy mày không bình thường rồi."
Nói xong, mặc kệ Chu Húc ngăn cản, cậu ta mở toang cửa.
Tim Chu Húc như nhảy lên tận cổ, sợ nhìn thấy cảnh tượng không hay.
Nhưng rồi anh ta thấy người ngoài cửa, không phải ma, mà là bạn học bên cạnh, đến đưa đồ cho Lưu Kiệt.
Chu Húc thở phào, nhưng vẫn bực mình liếc cậu ta: "Mày gõ cửa sao không nói gì? Làm tao sợ chết khiếp."
Bạn học cười hề hề: "Chu Húc, mày nhát quá vậy? Tao đã nói trước với Lưu Kiệt là tao đến mà."
Cậu ta liếc vào trong phòng, thấy cảnh tượng bừa bộn thì không nhịn được kêu lên: "Chết mất, Chu Húc, mày đúng là heo! Cái giường chắc thế mà mày cũng nằm sập được à?"
"Ít nói nhảm đi, cút mau!"
"Ừ, nhưng tối nay mày ngủ đâu?" Giờ cũng không gọi người sửa được.
Chu Húc thản nhiên nói: "Tối nay Trương Binh không về, tao tạm ngủ giường nó."
Nói xong, anh ta không thèm để ý đến cậu ta nữa, một mình ngồi xuống ghế, hít thở sâu liên tục, cố gắng trấn tĩnh thần kinh đang căng thẳng.
Một lúc lâu sau, khi cậu bạn kia đi rồi, Chu Húc mới nhìn vào phòng livestream: "Đại sư Thích, lúc nào nữ quỷ đó sẽ tới?"
Môi Thích Linh khẽ mở: "Bây giờ."
"Cốc cốc cốc"
"Cốc cốc cốc"
"Cốc cốc cốc"
"Cốc cốc cốc"
Cùng lúc Thích Linh nói, tiếng gõ cửa đều đặn vang lên bốn tiếng.
Lưu Kiệt chưa kịp lên giường, nghe tiếng gõ cửa không thấy gì lạ, tưởng là cậu bạn lúc nãy, liền quay người mở cửa. Một luồng khí lạnh thấu xương ập tới.
Cậu ta rùng mình: "Sao tự nhiên lạnh thế này? Chắc mai trời chuyển rét."
Rồi không thèm nhìn ra ngoài, cậu ta nói: "Sao mày lại quay lại? Còn quên gì à?"
Đợi mãi không thấy trả lời, ngước lên nhìn suýt nữa thì hết hồn.
Cậu ta ngã bệt xuống đất, theo phản xạ hỏi Chu Húc: "Chết mất, tao hoa mắt à?"
Sao hành lang bên ngoài bỗng nhiên tối om om, treo đầy đèn lồng đỏ, như thể lạc vào thế giới khác.
Mà sao tự nhiên lại có một cái kiệu đỏ ngoài đó? Cạnh kiệu còn hai con búp bê giấy nữ, mắt chúng vừa quái dị vừa linh động, đang nhìn chằm chằm vào Lưu Kiệt.
Thấy cửa mở, trên gương mặt trắng bệch của chúng hiện ra nụ cười âm u, cả hai cùng cúi chào về phía Chu Húc.
Khi thấy anh ta không mặc lễ phục, gương mặt tái nhợt của chúng nhăn lại, trông càng đáng sợ: "Sao ngài không mặc lễ phục mà tiểu thư chuẩn bị?"
Chu Húc không nói gì, chỉ run lẩy bẩy.
Thấy anh ta không trả lời, hai con búp bê cũng không bận tâm, giọng khàn khàn, âm u, vọng thẳng vào tai mọi người: "Cậu... chủ... lại đây đi, hôm nay là ngày vui của cậu và tiểu thư đấy, tiểu thư đã tự mình đến đón, cậu còn không mau lại đây?"
Khoảnh khắc nhìn thấy cái kiệu, Chu Húc đã sợ đến không nói nên lời, anh ta như cảm thấy xuyên qua rèm kiệu, có con mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Thấy anh ta vẫn im lặng, con búp bê như càng tức giận, nó cứng nhắc nói: "Nếu cậu chủ không chịu qua, tôi đành phải tự vào mời thôi."
Nghe câu này, Chu Húc cuối cùng cũng lấy lại được chút tỉnh táo.
"Rầm!"
Không biết sức đâu ra, anh ta chạy một mạch tới cửa, đóng sầm lại.
Rồi lo lắng nhìn vào livestream: "Đại sư Thích, giờ phải làm sao?"
Đúng lúc đó, trong không khí thoảng qua một mùi hương lạ, kèm theo cái lạnh thấu xương, như muốn đóng băng hai người tại chỗ.
"A a a a!!!!"
Chu Húc và Lưu Kiệt đồng loạt hét lên chói tai.
Rồi cả hai co rúm người, ôm chặt lấy nhau, như thể chỉ có vậy mới có chút an toàn.
"Ha ha ha ha... Ông xã, anh thật nhẫn tâm, sao lại đóng cửa không cho em vào? Em buồn lắm đây!"
Một người phụ nữ xinh đẹp, đầu đội khăn đỏ, mặc áo cưới đỏ, lơ lửng giữa không trung, như hồn ma bỗng nhiên hiện ra trước mặt hai người.
Cô ta đầy vẻ oán hận, đôi mắt chỉ còn lòng trắng nhìn chằm chằm vào Chu Húc.
Chu Húc nuốt nước bọt: "Cô... cô vào bằng cách nào?"
Nữ quỷ không trả lời, mà bay thẳng tới bên tai Chu Húc, thổi nhẹ.
Chu Húc càng thấy lạnh hơn, cả người run rẩy, cứng đờ, không dám động đậy.
"Ông xã, anh không ngoan rồi, anh đã nhận sính lễ của em thì phải cưới em chứ, sao có thể nuốt lời? Em sẽ giận đấy."
Chu Húc quỳ sụp xuống, không dám nhìn cô ta, chỉ liên tục dập đầu: "Chị ơi, xin chị tha cho em đi, chị thích em ở điểm nào? Em sửa được không? Hay chị thích mặt em?"
Nữ quỷ không nói gì, nhưng hơi lạnh toát ra càng nặng hơn.
Thấy cô ta im lặng, Chu Húc tưởng mình nói trúng, liền chỉ vào Lưu Kiệt bên cạnh: "Chị nhìn này, bạn cùng phòng em đẹp trai hơn em nhiều, chị dẫn anh ấy đi đi. Chị đẹp thế này, anh ấy thích mẫu người như chị lắm."
"Đúng rồi, anh ấy từng nói, chỉ cần cưới được một cô gái xinh đẹp, có làm ma cũng cam lòng. Chắc chắn anh ấy sẵn lòng."
Càng nghĩ, Chu Húc càng thấy khả thi, mình thật tốt bụng, còn giúp bạn cùng phòng thực hiện ước mơ.
[666, gặp mày, bạn cùng phòng mày đúng là xui tám đời]
[Bạn cùng phòng: người trong phòng ngồi, cô dâu trên trời rơi]
[Phì, biết xấu hổ không, ghê tởm chết đi được, phí cái mặt đẹp trai]
[Có mày đúng là phúc của bạn cùng phòng]
[Tao hỏi mày, tiền nhặt được mày có chia cho bạn cùng phòng không? Mà còn dám nói ra câu đó]
[Đại sư Thích, đừng giúp hắn nữa, loại người này đạo đức có vấn đề, nhặt được tiền không giao cho công an thì thôi, còn muốn hại bạn cùng phòng, đúng là mất hết lương tâm]
