Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Lão Mở Phòng Livestream, Cảnh Sát Ngày Nào Cũng Gõ Cửa - Thích Linh > Chương 78

Chương 78

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80: Nữ quỷ bi thương

 

Thấy mọi người tò mò, sau khi được nữ quỷ đồng ý, cô chậm rãi kể lại.

 

“Trước hết, tôi phải minh oan cho nữ quỷ, cô ấy không phải kẻ thứ ba, cũng không phải người đàn bà cố tình quyến rũ thầy giáo dù biết ông ta có vợ như mọi người nghĩ.”

 

“Cứ kể từ đầu về cuộc đời nữ quỷ vậy! Nữ quỷ tên Nhược Lan, nếu không chết thì năm nay đã 24 tuổi. Cô ấy xuất thân gia đình tốt, ngoại hình xinh đẹp, từ nhỏ là bảo bối trong nhà, tính tình đơn thuần thiện lương, chưa từng thấy qua mặt trái của con người.”

 

“Cũng chưa từng yêu đương, chính vì thế cô ấy rất tin tưởng và mơ mộng về tình yêu đại học trong sáng.”

 

“Cũng vào lúc đó, một nam giáo viên xuất hiện trước mắt cô. Hàng ngày anh ta quan tâm hỏi han, còn lừa cô rằng mình độc thân.”

 

“Nam giáo viên tuy đã trung niên nhưng ngoại hình điển trai, không hề luộm thuộm, rất có sức hút nam tính. Quan trọng nhất là anh ta rất dịu dàng với nữ quỷ, dưới sự tấn công mãnh liệt của anh ta, cô hoàn toàn gục ngã, chìm đắm trong tình yêu nồng cháy. Dưới những lời ngọt ngào, cô nhanh chóng trao thân cho anh ta.”

 

“Cô còn tưởng mình gặp được người tốt, ngày nào cũng mơ ước sau khi tốt nghiệp sẽ gả cho anh ta làm vợ hiền dâu thảo. Nhưng tiếc thay, tốt đẹp chẳng được bao lâu…”

 

Nói đến đây, Thích Linh lại liếc nhìn nữ quỷ đang không ngừng chảy máu mắt.

 

Cô tiếp: “Đúng lúc hai người hân hoan tổ chức kỷ niệm một năm yêu nhau ở khách sạn, thì một người phụ nữ trung niên bất ngờ xông vào phòng. Vừa thấy cô, bà ta đã chửi rủa thậm tệ, vừa đánh vừa mắng đủ lời lẽ nhục mạ.”

 

“Từ lời người phụ nữ, cô như sét đánh ngang tai: hóa ra người đàn ông đó đã có gia đình, nhưng luôn lừa cô là độc thân. Cô bị ép làm kẻ thứ ba.”

 

“Nhược Lan muốn tìm người đàn ông hỏi cho rõ ràng. Nhưng khi biết cô có thai, anh ta hoàn toàn thay đổi thái độ, ép cô phá thai không nói, còn tàn nhẫn bỏ thuốc làm cô câm, vì sợ cô nói ra ngoài. Người ngoài đều nghĩ Nhược Lan chủ động quyến rũ. Nếu biết là lỗi của nam giáo viên, anh ta rất có thể sẽ mất cơ hội thăng chức.”

 

“Nếu chỉ thế thôi, Nhược Lan cũng không đến nỗi chết. Quan trọng nhất là, vợ anh ta đã tung chuyện này ra khắp nơi, Nhược Lan trở thành con chuột chạy qua đường ai cũng đánh.”

 

“Bố mẹ cô là trí thức, lại sinh cô khi đã muộn, họ không thể chịu nổi việc con gái là loại người như vậy, trực tiếp tức chết.”

 

“Nhược Lan cũng vì không chịu nổi cảnh người yêu phản bội, cha mẹ chết thảm, bạn bè người lạ đều khinh thường, coi thường, nên đã tự sát.”

 

【Trời ơi, Nhược Lan đúng là ngu ngốc thật. Nếu đã không sợ chết, sao không giết chết thằng đàn ông đó rồi hãy chết?】

 

【Đúng đấy, mà cô chết rồi thành ma, sao không đi báo thù?】

 

【Không chịu nổi kiểu người này, bố mẹ chết thảm rồi mà vẫn ngu ngốc thế】

 

【Hu hu hu, nữ quỷ thật đáng thương! Thằng đàn ông khốn nạn chết đi, ác độc quá】

 

【Mấy người bị bệnh à? Sao không chỉ trích thằng đàn ông, lại đi chỉ trích nạn nhân?】

 

【Đứa nào cũng có vấn đề về quan điểm, toàn loại người gì thế!】

 

【Người đàn bà trung niên và thằng đàn ông đều quá đáng. Một kẻ không phân biệt đúng sai đã vu oan cho người khác, một kẻ thì vô đạo đức, vô nhân tính】

 

…

 

Nhìn thấy những bình luận chỉ trích, Nhược Lan không ngừng lắc đầu.

 

Thích Linh nhìn cư dân mạng đang bàn tán sôi nổi, thay cô nói ra điều muốn nói: “Không phải cô ấy không muốn báo thù. Các bạn có thấy bộ đồ đỏ trên người cô ấy không?”

 

【Sao? Đồ đỏ có vấn đề gì?】

 

【Nghe nói tự sát lúc 12 giờ đêm mặc đồ đỏ có thể biến thành lệ quỷ. Chẳng lẽ là vì thế?】

 

…

 

“Đúng vậy. Sau khi bố mẹ mất, không ai chịu tin cô, không ai giúp cô. Một cô gái yếu đuối tay không tấc sắt, làm sao làm hại được một người đàn ông đang độ tráng niên?”

 

“Cô nghe nói mặc đồ đỏ tự sát lúc 12 giờ đêm sẽ biến thành lệ quỷ. Cô đã làm vậy.”

 

【Nhưng tôi có thấy cô ấy thành lệ quỷ đâu?】

 

【Phải đấy, ngoại trừ vết thương trên mặt và người, trông như một con cừu non ấy】

 

【Làm ma còn trông yếu đuối dễ bắt nạt, huống hồ lúc còn sống】

 

…

 

Nữ quỷ cuống cuồng, toàn thân bốc khói đen.

 

Thích Linh lại thay cô nói: “Thực ra cô ấy đã từng biến thành lệ quỷ. Chỉ là vì thằng đàn ông đó làm việc ác nên thấy có lỗi, đã tìm một đạo sĩ có chút đạo hạnh phong ấn cô ấy trong tòa ký túc xá này, và liên tục thanh tẩy cô ấy. Khí âm trên người cô ấy trong hai năm đã tiêu tán gần hết. Vì thế mới không thể duy trì được hình dáng lúc sống.”

 

“Cô ấy thực sự là một con quỷ tốt. Nếu muốn phá ấn, chỉ cần giết thêm người để tăng âm khí sát khí là được, nhưng cô ấy đã không làm vậy!”

 

Nghe Thích Linh nói, mắt nữ quỷ sáng lấp lánh, cô không ngừng gật đầu, nhìn Thích Linh đầy ngưỡng mộ.

 

Tiểu Yến cũng thốt lên: “Hóa ra là vậy, chỉ có trong phòng ngủ mới nhìn thấy cô ấy.”

 

Bạn cùng phòng của cô vì sợ hãi đã dọn ra ngoài. Cô vốn đã đặt lịch chuyển đi ngày mai, nhưng thật may mắn, cô đã trúng được túi may mắn của đại sư Thích.

 

“Khoan đã, chẳng lẽ người đàn ông lừa nữ quỷ chính là bạn trai hiện tại của Lâm Hạ?”

 

Chỉ có như vậy mới giải thích được tại sao nữ quỷ trước đây cứ quấn lấy Lâm Hạ, chính là vì muốn nói với Lâm Hạ rằng người đàn ông đó không phải người tốt.

 

Tiếc là cuối cùng Lâm Hạ vẫn gặp chuyện.

 

Nữ quỷ gật đầu. Cô vô tình thấy Lâm Hạ đi cùng người đàn ông đó mới biết. Vì sợ Lâm Hạ đi vào vết xe đổ, cô đã cố gắng hết sức để nhắc nhở Lâm Hạ, nhưng cuối cùng Lâm Hạ vẫn chết.

 

Nghĩ đến đây, nữ quỷ càng sốt ruột hơn. Cô thực sự muốn ngay lập tức phá ấn xông ra, báo thù cho mình và Lâm Hạ.

 

Thích Linh hỏi Tiểu Yến: “Chưa tìm được ảnh của Lâm Hạ à?”

 

Nếu có ảnh, cô có thể xem Lâm Hạ chết thế nào.

 

Tiếc là Tiểu Yến chán nản lắc đầu. Không tìm thấy, căn bản không tìm thấy.

 

Thích Linh cau mày: “Bát tự cũng không có? Mấy khi đăng ký thông tin gì đó không cần điền ngày sinh à? Chắc dễ tìm chứ?”

 

Tiểu Yến vẫn lắc đầu: “Mấy thông tin cá nhân điền trong group trước đây đều bị xóa rồi.”

 

Thích Linh nhíu chặt mày. Quá bất thường.

 

“Thôi vậy, tạm thế đã.”

 

Nói xong, cô nhìn nữ quỷ: “Tôi thả cô ra ngay bây giờ. Có muốn làm gì thì cứ yên tâm mà làm. Nhưng tôi phải nhắc cô, nếu cô giết người, kiếp sau sẽ không được đầu thai làm người đâu.”

 

Nữ quỷ mừng đến suýt nhảy dựng lên. Cô lắc đầu.

 

Ý là: Không sao, chỉ cần báo được thù, những thứ này không quan trọng.

 

Thích Linh lại nói: “Tôi cho cô một pháp khí, cô có thể livestream tình hình bên đó, vừa dọa hắn, vừa moi ra sự thật về cái chết của Lâm Hạ từ miệng hắn!”

 

“Được, được, được.”

 

Nữ quỷ không ngừng gật đầu. Cô thực sự không thể chờ đợi thêm nữa. Khoảnh khắc này, cô đã chờ quá lâu.

 

Bây giờ cô chỉ muốn xông ra chặt đầu con chó chết đó làm bóng đá.

 

Thấy vậy, Thích Linh không nói thêm, cách màn hình không ngừng vẽ ấn chú lên người cô.

 

Chẳng mấy chốc, một luồng kim quang lóe lên. Nữ quỷ cảm thấy cả người khác hẳn, xiềng xích trên người biến mất.

 

Cô trực tiếp bay ra khỏi ban công, thẳng hướng đến chỗ thằng đàn ông khốn nạn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn