Chương 97: Mưa Thu Lất Phất
Suốt đêm, mưa thu rơi lất phất không ngớt. Tuệ Hòa nằm trong phòng, nghe tiếng mưa gõ trên mái ngói, lòng trở nên trầm lắng. Nàng nhớ lại những ngày tháng trước kia, khi còn ở thành phố, mưa thu chỉ là nỗi buồn man mác, nhưng giờ đây, nó lại là âm thanh quen thuộc của cuộc sống mới.
Sáng sớm, nàng thức dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Nàng mặc thêm áo ấm, đi ra ngoài hiên, hứng những giọt mưa trên tay, cảm nhận sự mát lạnh. Khu vườn nhỏ trước nhà đã được nàng dọn dẹp từ lâu, nhưng giờ đây, những luống rau xanh non đang vươn mình trong màn mưa, tràn đầy sức sống.
Nàng quay vào bếp, nhóm lửa, nấu một nồi cháo nóng. Mùi gạo thơm lan tỏa khắp căn nhà gỗ, xua tan cái lạnh của mùa thu. Nàng ăn cháo với chút dưa muối, lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Dù cuộc sống nơi đây còn nhiều thiếu thốn, nhưng nàng dần quen với nhịp sống bình dị này.
Ăn xong, nàng đội nón, mặc áo mưa, đi ra ngoài kiểm tra khu vườn. Những luống rau cải, xà lách, cà chua đều tươi tốt sau cơn mưa. Nàng nhổ vài cây sả, vài lá tía tô, định bụng sẽ nấu món gì đó ấm bụng cho bữa trưa.
Buổi chiều, mưa tạnh. Tuệ Hòa mang ghế ra hiên ngồi, ngắm nhìn khung cảnh núi rừng sau mưa. Không khí trong lành, mát mẻ. Nàng chợt nghĩ về tương lai, về những dự định của mình. Nàng muốn trồng thêm nhiều loại cây, muốn xây một chuồng trại nhỏ để nuôi gà, vịt. Nàng muốn cuộc sống nơi đây ngày càng đầy đủ hơn.
Khi hoàng hôn buông xuống, nàng vào bếp chuẩn bị bữa tối. Nàng nấu món thịt kho tàu với trứng, thêm đĩa rau luộc. Mùi thơm của món ăn khiến nàng cảm thấy hạnh phúc. Nàng ăn một mình, nhưng không hề thấy cô đơn. Bởi nàng biết, cuộc sống này là do chính tay nàng vun đắp, và nàng sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Đêm xuống, mưa lại rơi. Tuệ Hòa nằm nghe tiếng mưa, lòng bình yên đến lạ. Nàng chìm vào giấc ngủ, mơ về một ngày mai tươi sáng phía trước.
