Chương 35: Trúng độc
Cầm tinh hạch, Phù Trầm ôm Nguyên Viên đã khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, nhảy lên lưng đại bạch điểu.
Trên đường về, lông mi Nguyên Viên còn vương giọt lệ, đuôi mắt và đầu mũi đều đỏ hoe, hai tay còn bất an nắm chặt áo anh.
Phù Trầm nhìn chiếc áo bị nước mắt thấm ướt, nhíu mày, nghĩ bụng mai chờ Nguyên Viên tỉnh dậy, nhất định bắt cô giặt ba mươi lần.
Cảm giác đau buồn quá sâu đậm, Nguyên Viên ngủ dậy không thấy Phù Trầm, tưởng mình thực sự bị bỏ rơi, khóc đến nỗi thở không ra hơi.
"Lão đại... hu hu..."
Một vật bất ngờ ném vào trán, Nguyên Viên sờ lên chỗ hơi đỏ, nhìn qua, thấy Phù Trầm liền muốn nhào tới, nhưng bị vách dây leo chắn lại.
Phù Trầm chậm rãi nói: "Sáng sớm đã khóc thảm thế kia, không biết còn tưởng tôi chết rồi."
Nguyên Viên hít mũi, buông bốn tay đang giơ xuống, khẽ gọi: "Lão đại."
"Tối qua em khóc ướt hết áo tôi, bây giờ còn muốn cọ sao?"
Nguyên Viên lắc đầu, một lát sau lại nói: "Lão đại, vậy em rửa mặt rồi có thể ôm không?"
Phù Trầm đau đầu, nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, hơi bực: "Tùy em."
"Lão đại tốt quá."
Nguyên Viên nhanh chóng vào phòng tắm rửa mặt, còn không quên thò cái đầu nhỏ ra nói với Phù Trầm: "Lão đại, không được chạy nha."
Phù Trầm: "..."
Cuối cùng xuống lầu, trên người còn dính một Nguyên Viên nhõng nhẽo, khiến Phù Trầm cứ ngỡ mình đẻ ra một đứa trẻ.
Mấy người đang ăn sáng cùng nhìn sang, Long Thất Bảo nhướng mày, hào hứng nói: "Ngọt ngào quá."
Kiều Nhất Cảnh rùng mình: "Mày có ghê tởm không?"
Long Thất Bảo trợn mắt: "Có thằng biến thái như mày ghê tởm không?"
"Muốn đánh nhau hả? Thằng lùn đầu to!"
Vừa cãi nhau, hai người bỗng thấy lạnh sống lưng, liếc Phù Trầm rồi rụt cổ, ngoan ngoãn ăn mì.
Từ Thiên Lộ đang đeo tạp dề hồng đứng dậy, cười hiền lành nói: "Lão đại, Tiểu Viên Tử, tôi nấu mì cho hai người, ăn thịt kho hay trứng?"
Phù Trầm nhìn Nguyên Viên đang ôm mình với vẻ thỏa mãn, lạnh nhạt trả lời: "Cả hai."
"Vâng, được."
Đợi mấy người kia ăn xong, mì của hai người mới được bưng lên.
Một tô mì kéo sợi to bốc hơi nghi ngút, vài cọng rau xanh, mấy miếng thịt kho, thêm một quả trứng ốp la, thơm phức.
Phù Trầm định cầm đũa, nhìn Nguyên Viên nói: "Buông tay."
Nguyên Viên ngoan ngoãn buông tay, lại chuyển sang nắm vạt áo anh, cười ngốc nghếch.
Trạng thái này nhìn thế nào cũng thấy bất thường, hai người đang xem kịch vui liếc mắt nhìn nhau, không khỏi nhíu mày.
Phù Trầm gắp một cọng rau định đưa vào miệng, thấy Nguyên Viên tự động lại gần há miệng, liền bẻ gãy đũa, nhìn cô với ánh mắt muốn giết người: "Em muốn ngu đến bao giờ?"
Nhận thấy sự từ chối, Nguyên Viên không làm ầm, chỉ nhìn anh, nước mắt lã chã rơi.
Đang lúc họ tưởng lão đại sắp giết người, định khuyên can, thì thấy Phù Trầm đổi đôi đũa mới, vô cảm nhét rau vào miệng Nguyên Viên.
Nguyên Viên nóng đến nỗi thở hổn hển, nhưng vẫn nuốt miếng rau.
"Tự ăn." Nói xong, Phù Trầm đưa đũa cho cô.
Nguyên Viên nhìn anh, lại bắt đầu chảy nước mắt.
Sao nước mắt nhiều thế?!
Phù Trầm mím chặt môi, gắp một miếng mì lớn, ngừng lại khoảng mười giây, rồi nhét vào miệng Nguyên Viên.
Thấy cảnh này, đến Dư Vân Xuyên cũng dừng tay lau phi đao, kinh ngạc nhìn, huống chi những người khác?
Tối qua... đã xảy ra chuyện gì?
Đây còn là lão đại của họ sao?
Ăn mì xong, Nguyên Viên vui vẻ ôm Phù Trầm, mặt đầy hạnh phúc và lệ thuộc.
Chật vật mãi mới xong bữa, Phù Trầm đứng dậy, dắt Nguyên Viên tới bên Kiều Nhất Cảnh, nói: "Khám cho cô ấy."
Kiều Nhất Cảnh như tỉnh mộng, gật đầu: "Ồ, được."
Có Phù Trầm ở bên, Kiều Nhất Cảnh thuận lợi kiểm tra toàn thân Nguyên Viên từ đầu tới chân, đặc biệt kiểm tra não bộ.
Kết quả là trúng độc.
Điều này nằm trong dự đoán của Kiều Nhất Cảnh.
Kiểm tra xong, Nguyên Viên như một đứa trẻ, tiếp tục ôm Phù Trầm.
Kiều Nhất Cảnh nhìn vẻ mặt u ám của Phù Trầm, nhịn cười nói: "Lão đại, loại độc này càng kéo dài, người càng ngây thơ. Tôi cần hai giờ để điều chế thuốc giải, lão đại chịu thêm chút nữa."
"Nhanh lên."
Ném lại câu ấy, Phù Trầm lại ôm Nguyên Viên ra đại sảnh ngồi.
Ngồi chưa được bao lâu, Nguyên Viên không nghịch tóc anh thì sờ mũi anh, bốn tay chẳng lúc nào rảnh.
Phù Trầm không chịu nổi nữa, bắt lấy bốn tay cô, thì cô lại đột nhiên hôn anh một cái, còn cười trộm: "Đẹp trai quá."
Cuối cùng, Phù Trầm dùng dây leo trói cô lại, nhét một quả quýt vào miệng cô, mới yên tĩnh được.
Bị trói chặt còn bị bịt miệng, Nguyên Viên như con sâu đo, nhúc nhích vào lòng Phù Trầm, còn cố nở nụ cười với anh.
Phù Trầm giơ bàn tay phủ đầy băng lên, nhìn đôi mắt to tròn vo, cuối cùng băng tan đi, nhưng vẫn đánh mạnh lên đầu cô một cái, giọng chán ghét nhưng lạnh nhạt: "Ngốc chết em đi."
Nguyên Viên nheo mắt hưởng thụ cọ vào tay anh, như một thú con.
Khi thuốc giải được mang lên, Từ Thiên Lộ bốn người sợ nhất là Phù Trầm lỡ tay giết người, thầm thở phào.
Long Thất Bảo suốt quá trình không dám nói to, sợ lão đại đang tâm trạng không tốt lấy mình xả giận.
Uống thuốc giải xong, Nguyên Viên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Kiều Nhất Cảnh nhắc: "À lão đại, uống thuốc này vào, Tiểu Viên Tử đại khái sẽ không nhớ chuyện này đâu."
"Ờ."
Nhìn bóng Phù Trầm ôm Nguyên Viên lên lầu, mấy người đều cảm thấy Nguyên Viên sắp xong đời.
Vừa tỉnh dậy, Nguyên Viên chưa kịp hỏi con quái vật lớn tối qua chết thế nào, đã thấy chiếc đuôi rắn quấn trên người.
"Lão đại..."
Chưa nói hết câu đã bị hôn, lúc lơ mơ, lưỡi bị cắn một cái, hơi đau.
Không hiểu vì sao, Nguyên Viên luôn cảm thấy tối đó là do lão đại cố ý cắn...
Trực giác mách bảo Nguyên Viên hôm đó về nhất định đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, nếu không sao lão đại tối nào cũng không hành cô đến khóc không tha?
Hỏi mấy người kia chẳng được kết quả, đến Long Thất Bảo cũng không dám nói.
Hỏi lão đại chỉ có bị ăn, ban ngày còn phải huấn luyện.
Huấn luyện không phải đi chỗ khác, mà trên bãi cỏ ngoài biệt thự, Nguyên Viên phải khiến Phù Trầm bước ra khỏi vòng tròn dưới chân anh mới thắng.
Nhưng dù Nguyên Viên có cố gắng thế nào cũng không lại gần nổi, còn bị đủ loại dị năng đập.
Ban ngày bị đập, tối bị đè, Nguyên Viên chỉ muốn sống không bằng chết, cả người đi đứng như bay, đến khi Từ Thiên Lộ nói tìm thấy hạt dưa hấu, cô cũng chẳng có phản ứng gì.
Phi thuyền chở nước hoa hoa ngân lam hạ cánh ngoài rừng cây lớn, Long Thất Bảo thành thạo tới tháo phi thuyền, lấy nguồn năng lượng xuống.
Thuận lợi cầm nguồn năng lượng về, Long Thất Bảo cười tươi nói: "Lão đại, chúng ta có thể đi rồi."
Nguyên Viên không ngờ nhanh thế: "Bây giờ ư?"
"Chứ sao? Nhà tôi ở Tân Tinh rất lợi hại, đến nơi ăn ở không thành vấn đề." Long Thất Bảo nói tới đây còn hơi đắc ý.
Nguyên Viên nhìn Phù Trầm, người sau cũng nhìn lại.
"Mang biệt thự đi."
Nguyên Viên giật mình mở to mắt, cô không nghe nhầm chứ?
