Chương 65: Đến Vân Tinh
Long Thất Bảo bỗng nhiên nói: “Nói mới nhớ, chúng ta cứ như heo Bát Giới chia hành lý vậy nhỉ.”
Không hiểu anh ta đang nói gì, Nguyên Viên nghi hoặc nhìn sang.
Kiều Nhất Cảnh liếc xéo: “Thế cậu là heo à?”
Long Thất Bảo nheo mắt: “Muốn đánh nhau hả? Đồ biến thái!”
“Lại đây, ai sợ ai? Đầu to kia.”
Nguyên Viên buồn cười ngăn lại: “Mấy người đừng cãi nữa.”
Bên cạnh, Từ An An đang ngậm kẹo que lặng lẽ thu hết đồ trang sức đồ chơi trước mặt lại.
Long Thất Bảo hừ một tiếng: “Bản thiếu gia hôm nay tâm trạng tốt, không chấp cậu.”
Kiều Nhất Cảnh thong thả nói: “Tôi nể mặt Tiểu Viên Tử đấy.”
Một lát sau, Nguyên Viên hỏi: “Thất Bảo sắp về nhà, em và đại ca đi tìm người, còn mấy anh thì sao? Cũng về nhà à?”
Nghe vậy, mọi người im lặng một lúc.
Long Thất Bảo chống cằm, xoay cốc nước một cách nhàm chán: “Thằng câm bị mất trí, nó cũng chẳng biết mình từ đâu ra, muốn tìm người quen nó e là phải dán khắp nơi tìm người thân. Từ Thiên Lộ trước định đưa An An đến Tân Tinh chữa thương, giờ cô chữa khỏi rồi, thằng biến thái này không biết đi đâu nữa.”
“Thế à? Mấy anh sau này tính đi theo đại ca, hay đến Vân Tinh rồi đến chỗ khác sống?” Nguyên Viên nói đến đây có chút không nỡ.
Cô đã quen ngày nào cũng được ăn cơm của chú Từ Thiên Lộ, quen nghe Long Thất Bảo và Kiều Nhất Cảnh cãi nhau ầm ĩ, cũng quen lúc chơi với Từ An An bỗng thấy Dư Vân Xuyên đang ngồi lau chùi con dao găm trong góc.
Nếu họ đều đi hết, căn nhà sẽ trống trải lắm.
Từ Thiên Lộ xoa đầu nhỏ của Từ An An, cười chất phác: “Chỉ cần đại ca không chê, tôi và An An tính sau này sẽ theo đại ca.”
Mắt Nguyên Viên sáng lên: “Thật không? Tốt quá.”
Kiều Nhất Cảnh vươn vai nói: “Tôi cũng không có chỗ nào đi, hơn nữa, tôi nợ cô một mạng, cũng chưa tìm ra phương hướng dị năng của cô, xa nhau còn sớm lắm.”
Dư Vân Xuyên vốn rất trầm lặng lên tiếng: “Tôi được đại ca cứu về.”
Ý là không đi chứ gì?
Nguyên Viên vui vẻ cười nói: “Mọi người vẫn ở bên nhau, tốt quá.”
Nghe xong, Long Thất Bảo hơi khó chịu gõ bàn: “Này… sao mấy người nói y như tôi là kẻ phản bội vậy?”
Kiều Nhất Cảnh đáp: “Biết điều thì tốt.”
“Thất Bảo, vì cậu rất may mắn, vẫn còn một mái nhà, không cần phải theo chúng tôi.” Nguyên Viên nói với vẻ ngưỡng mộ: “Nếu có nhà, có người thân, ai lại muốn phiêu bạt khắp nơi chứ?”
Ngồi ngoài ban công, Phù Trầm mở mắt, nhìn về phía xa.
“Nhưng mà, đợi đại ca làm xong việc của mình, chúng ta sẽ tìm một căn nhà lớn để định cư, lúc đó cậu có thể đến chơi, tôi để dành cho cậu một phòng.”
Mọi người chìm vào suy tư.
Họ không hiểu, tại sao Nguyên Viên lại tự nhiên nói ra chuyện sẽ ở cùng đại ca đến vậy?
Hơn nữa, định cư… chẳng phải là tạo thành một gia đình sao?
Chuyện này, Nguyên Viên chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy vui rồi.
Hơn nữa, như vậy, họ sẽ có một mái nhà.
Ai bảo thời gian chờ đợi khó khăn lắm, thực ra cũng chỉ vậy thôi.
Sáng hôm sau, vừa ăn sáng xong, thu dọn đồ đạc, Hà Bất Hiểu mặc một thân trường bào đã gõ cửa phòng họ.
Nguyên Viên mở cửa, nhìn anh ta, hỏi: “Có việc gì không?”
Hà Bất Hiểu mỉm cười nói: “Tôi đến gửi vé tàu cho các bạn, tiện thể tiễn chân luôn.”
“Cảm ơn.” Nguyên Viên nép người nhường chỗ: “Anh vào không?”
Hà Bất Hiểu liếc nhìn những người trong phòng, khẽ cười, đưa mấy tờ vé cho cô: “Thôi, mong lần sau còn cơ hội giao dịch. Địa chỉ tàu vũ trụ ở trên vé, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ cho đại ca của cô.”
Nguyên Viên lại cảm ơn, Hà Bất Hiểu mới rời đi.
Long Thất Bảo đi tới: “Là vé à?”
“Ừ.”
Nguyên Viên chia vé ra, đều là ghế liền nhau.
Xem địa chỉ xong, Long Thất Bảo suýt nứt ra: “Xa thế này?! Chúng ta mau đi thôi, không thì kịp đâu!”
Tàu vũ trụ ở gần thành Mạc, bây giờ là bảy giờ sáng, mười một giờ tàu sẽ chạy.
Nguyên Viên tưởng là ở Thiên Thành, không ngờ tàu lại xa như vậy!
Mọi người xuống lầu, Dư Vân Xuyên lái xe, Nguyên Viên lo trả phòng, thậm chí không lấy tiền cọc, vội vã lên xe.
Xe vừa ra khỏi thành, Dư Vân Xuyên đã phóng hết tốc lực.
Mười giờ năm mươi, họ đến được dưới tàu.
Quản sự đứng ở cửa lên tàu thấy họ có chút ngạc nhiên, xem vé xong, cười nói: “Thiếu gia còn nói có thể sẽ delay một tiếng chờ mấy vị, không ngờ mấy vị đến nhanh thế.”
Mọi người: “…”
Dễ nói chuyện thế sao?!
Họ đến kịp, tàu cũng sẽ khởi hành đúng giờ.
Khoang khách bao gồm họ, chỉ có mười lăm người.
Trong đó có một người, Nguyên Viên khá quen mắt, lại ngồi ngay trước họ.
Người đó cũng sững người: “Là các cô?”
Nguyên Viên nhìn người phụ nữ yếu ớt bên cạnh ông ta, lịch sự cười đáp: “Chủ tiệm, chào anh.”
Chủ tiệm kéo khóe môi, nói: “Chào các bạn. Tôi không mở tiệm nữa rồi, cứ gọi tôi là Hồ đi.”
Nguyên Viên chỉ gật đầu, không nói gì, áp sát Phù Trầm hỏi nhỏ: “Đại ca, chúng ta bao lâu thì đến Vân Tinh ạ?”
Long Thất Bảo bên cạnh trả lời: “Ba ngày, một lần nhảy nhảy.”
Nhắc đến nhảy nhảy, Nguyên Viên cảm thấy hơi chóng mặt: “Nhảy nhảy là khi nào?”
Cô sợ lúc đó ăn nhiều quá, nôn thẳng ra mất.
“Khoảng hai mươi tiếng nữa, lần nhảy này rất nhanh, nửa tiếng là xong.”
Nguyên Viên thở phào.
Nửa tiếng, cũng tạm…
Vì tàu là tàu thương mại nên khoang khách hơi nhỏ, cũng không có chỗ nằm ngủ.
Nhưng người quản sự nói, nếu họ muốn ngủ, có thể đến phòng nhân viên, nhưng bên đó hơi chật, chỉ đủ nằm ngả lưng, những người khác không có đãi ngộ này.
Tuy Nguyên Viên từ chối ý tốt của quản sự, nhưng những người khác từ thái độ của quản sự đối với họ, biết rằng họ là những người không thể đụng vào.
Người lên được tàu thương mại này ai ai cũng có bí mật trong lòng, mọi người đều tự giác tuân theo quy tắc nước sông không phạm nước giếng.
Tàu rời khỏi Tử Tinh, Nguyên Viên chọc ngón tay Phù Trầm, nhỏ giọng nói: “Đại ca, em muốn vào trồng rau, nếu có chuyện gì, anh nhớ gọi em nhé.”
Ở đây ngoài Phù Trầm ra, không ai có thể truyền tin cho cô trong không gian.
Biết chuyện này cũng vì có lần cô ở trong không gian, cảm thấy Phù Trầm gọi cô.
Phù Trầm nhìn cô, nói: “Tôi cũng đi.”
Nguyên Viên vui vẻ hỏi: “Đại ca vào giúp em trồng rau hả?”
Phù Trầm lạnh tanh nói: “Đi xem cậu trồng rau.”
Hai người biến mất khỏi chỗ ngồi, dù có người cảm thấy kỳ lạ, cũng sẽ không hỏi, càng không khiêu khích.
Nếu gây sự trên tàu, sẽ bị vứt ra ngoài.
Tuy Phù Trầm chỉ nằm trên võng, ăn đào nhìn cô trồng rau, nhưng Nguyên Viên vẫn rất vui, thỉnh thoảng bảo Phù Trầm lấy cái rổ gì đó, cũng được anh ta hưởng ứng.
