Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Không Gian Thần Kỳ Và Đại Anh Hùng Khó Ở > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72 có bản audio.

Chương 72: Cứu người

 

Nghe thấy cái tên đó, lòng người nhà họ Long thắt lại.

 

Long Thất Bảo mím môi, hỏi: “Chữ Phù nào?”

 

“Chính là, chữ Phù trong 'bùa chú', chữ Trầm trong 'trầm mặc'.”

 

Trong đại sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng rơi kim.

 

Nguyên Viên ngạc nhiên nhìn họ: “Có vấn đề gì sao?”

 

Long Hàn mỉm cười nhẹ, nói: “Chúng tôi sẽ cho người đi tìm. Các cậu vất vả đường dài rồi, chi bằng nghỉ ngơi trước đi, hễ có tin tức gì, chúng tôi sẽ lập tức thông báo.”

 

Nguyên Viên gạt nghi ngờ trong lòng, gật đầu: “Được ạ.”

 

“Ba, khi nào thì tín hiệu bên ngoài được mở? Nếu mở được, thực ra chúng ta có thể dùng trí não để liên lạc.”

 

Long Hàn có chút ngạc nhiên: “Các con đều có trí não? Nhưng mà, vệ tinh bị bọ tộc phá hủy gần hết, bây giờ chỉ có Vân Thành có tín hiệu, phải mất nửa tháng mới khôi phục được.”

 

Nói đến đây cũng đã rõ, bây giờ chỉ còn cách chờ đợi.

 

Ra ngoài, Long Thất Bảo tiện miệng hỏi Long Nhị Bạch đang dẫn họ đi nghỉ: “Nhị ca, đại ca vẫn chưa về à?”

 

Nghe câu hỏi này, Long Nhị Bạch im lặng một lát, rồi cười dịu dàng với cậu: “Ừm, đại ca rất bận, các em cứ nghỉ ngơi trước đi, lát nữa ăn cơm tối.”

 

Là một dị năng giả hệ tinh thần, Long Thất Bảo có thể cảm nhận được dao động tinh thần lực của người khác, thông qua phân tích một số biểu cảm có thể phán đoán người kia có nói dối hay không, mà bây giờ, cậu có thể cảm nhận rất rõ Long Nhị Bạch đã nói dối.

 

“Nhị ca.” Long Thất Bảo nắm chặt tay anh ta, vẻ mặt nghiêm trọng: “Anh không lừa được em đâu, rốt cuộc đại ca làm sao vậy?”

 

Long Nhị Bạch mở miệng, nhưng không nói gì.

 

Long Thất Bảo có linh cảm chẳng lành, lại nhìn người khác: “Ba! Mẹ! Hai người nói cho con biết, đại ca đang ở đâu?”

 

Long Hàn hơi nhíu mày nói: “Thất Bảo, đừng có gây chuyện.”

 

Diệp Thiên Vân vỗ tay cậu, mỉm cười xoa đầu Long Thất Bảo: “Thất Bảo ngoan, con dẫn bạn đi nghỉ trước đi.”

 

“Mẹ kiểu này con nào có tâm trạng đi? Mẹ, rốt cuộc đại ca làm sao vậy? Có phải anh ấy đã…”

 

Long Thất Bảo không dám nói ra chữ đó, sợ nó thành sự thật.

 

Diệp Thiên Vân bất đắc dĩ nói: “Không có, chỉ là bị thương nặng thôi.”

 

“Bị thương nặng? Sao lại thế? Con phải đi gặp đại ca!”

 

Không lay chuyển được cậu, Diệp Thiên Vân đành bảo Long Nhị Bạch dẫn Nguyên Viên và những người khác đi nghỉ, còn mình thì dẫn Long Thất Bảo đi tìm Long Nhất Thanh.

 

Nhà họ Long rất lớn, có mấy cái sân, đủ loại đường nhỏ, đường lớn vòng vèo.

 

Ba người ở cùng một viện, cửa phòng cũng sát nhau.

 

Đẩy cửa sổ gỗ phía sau buồng trong có thể thấy một rừng trúc, phía trước là một cái hồ, có một mảng lá sen lớn, giữa những lá sen nở mấy bông hoa sen rất đẹp.

 

Thì ra thật sự có căn nhà đẹp như vậy…

 

Nguyên Viên âm thầm ghi nhớ, sau này có tiền, cô cũng mua một vùng đất rộng, một bên xây biệt thự lớn, một bên xây nhà cổ kiểu này, lão đại muốn ở đâu thì ở đó.

 

Nhớ tới Phù Trầm, Nguyên Viên lấy trí não ra, bấm một dãy số, quản gia trí não nói: “Chủ nhân, không thể kết nối với đối phương. Ngài có thể để lại lời nhắn, hoặc thử lại sau.”

 

Nguyên Viên giơ hai ngón trỏ đánh chữ, một lúc lâu mới gõ được một câu gửi đi: Lão đại, tụi em đang ở nhà Thất Bảo, anh mau tới tìm tụi em.

 

Số liên lạc của những người khác, hình như cô chưa nhớ, cũng chưa thêm, nên không quan tâm.

 

Ai đó gõ cửa phòng cô, Nguyên Viên quay đầu, thấy Từ An An đứng ở cửa, cất trí não đi bước tới cười nói: “An An, sao thế?”

 

Từ An An chỉ vào trí não: “Tỷ tỷ, ba con, ở ngoài thành.”

 

“Thật không?”

 

Nguyên Viên vui vẻ nhìn, quả nhiên là tin nhắn của Từ Thiên Lộ gửi tới, “Đi thôi, chúng ta gọi Kiều Nhất Cảnh đi đón họ.”

 

Từ An An gật đầu mạnh: “Dạ.”

 

Kiều Nhất Cảnh vừa uống một ly trà thì nghe họ nói Từ Thiên Lộ đã đến ngoài thành, bỏ ly nước xuống đi tới: “Vừa hay đón họ về ăn cơm tối.”

 

“Em cũng nghĩ vậy.” Nguyên Viên cảm thấy, lão đại lợi hại như vậy, chắc bây giờ cũng ở cùng họ nhỉ?

 

Không nhận được tin nhắn chẳng lẽ là vì trí não hỏng?

 

Dù là loại nào cũng không sao, chỉ cần người bình an là được.

 

Ba người bước ra khỏi sân, liền thấy Long Thất Bảo vứt xe, lảo đảo chạy tới.

 

“Tiểu Viên Tử!”

 

Nguyên Viên tưởng cậu cũng nhận được tin, cười nói: “Cậu đừng kích động vậy, bọn mình cũng biết rồi, đi thôi, cùng ra ngoài thành tìm họ.”

 

Long Thất Bảo nghe xong ngẩn người, sau đó thở hổn hển nắm chặt cánh tay cô nói: “Không phải, tôi muốn cầu xin cô cứu đại ca của tôi…”

 

Lời còn chưa dứt đã bị Kiều Nhất Cảnh kéo qua, nén giận nói: “Long Thất Bảo! Lúc đến chúng ta đã nói thế nào?”

 

Long Thất Bảo đỏ mắt nhìn anh ta, giọng nghẹn ngào: “Tôi biết, tôi đã hứa, nhưng… đó là đại ca của tôi, anh ấy trúng độc của bọ tộc, ngoài Tiểu Viên Tử ra không ai cứu được, tôi hết cách rồi…”

 

Nhìn Long Thất Bảo ngày thường hay cãi nhau với mình lại kiêu ngạo khóc đến thế, Kiều Nhất Cảnh cũng không dễ chịu, buông tay mím chặt môi, có chút bất lực.

 

Được thả ra, Long Thất Bảo trực tiếp quỳ xuống ôm lấy chân Nguyên Viên: “Tiểu Viên Tử, tôi cầu xin cô, cô cứu đại ca tôi đi, cô bảo tôi làm gì cũng được…”

 

Hơi ngơ ngác, Nguyên Viên kéo cậu dậy: “Rất gấp sao?”

 

Thực ra đây là một câu hỏi thừa.

 

Long Thất Bảo liều mạng gật đầu, vừa khóc vừa nói: “Đại ca tôi rất khó chịu, anh ấy cầu xin chúng tôi giết anh ấy… tôi…”

 

“Vậy cậu dẫn tôi đi xem đi, tôi thử một chút. Cậu đừng khóc nữa, đi tìm người dẫn Kiều Nhất Cảnh và An An ra ngoài thành đón lão đại họ đi.”

 

Long Thất Bảo thấy cô đồng ý, cố gắng trấn tĩnh, dặn dò quản gia chạy tới phía sau dẫn Kiều Nhất Cảnh và Từ An An ra ngoài thành tìm người, sau đó dựng xe máy lên, chở Nguyên Viên phóng đi.

 

Tốc độ quá nhanh, Nguyên Viên không dám nói gì, vì cô phát hiện Long Thất Bảo đang run rẩy không ngừng.

 

Nguyên Viên rất hiểu tâm trạng của cậu, chỉ cần có một tia cơ hội cứu người nhà, cô cũng sẽ liều mạng như vậy…

 

Đến nơi, Long Thất Bảo vứt xe chưa kịp dừng, kéo cô lên lầu.

 

Bàn tay đầy mồ hôi lạnh khiến Nguyên Viên phải chịu đựng lực kéo không mấy nhẹ nhàng của cậu.

 

Vừa đến cửa phòng, Nguyên Viên đã nghe thấy tiếng gầm rú như dã thú.

 

Vào cửa, người nhà họ Long và bác sĩ đều nhìn về phía họ.

 

Nguyên Viên cắn răng bị Long Thất Bảo kéo qua.

 

“Tiểu, Tiểu Viên Tử, cô xem đại ca tôi đi.”

 

Trên giường, Long Nhất Thanh bị xích sắt trói, không ngừng giãy giụa, toàn thân đầy những đường gân màu đỏ sẫm, đôi mắt đỏ ngầu đã gần như mất lý trí, thân thể như muốn nổ tung.

 

Nguyên Viên có thể cảm nhận rõ ràng năng lượng bạo động trong cơ thể anh ta.

 

Long Nhất Thanh đau đớn giãy giụa khó nhọc nói: “Giết tôi…”

 

Hít sâu một hơi, Nguyên Viên bước lại gần mấy bước, truyền năng lượng của mình qua, trấn an năng lượng bạo động trong cơ thể anh ta, hai cái râu cũng cố gắng đưa luồng ánh sáng trắng nhạt vào cơ thể Long Nhất Thanh.

 

Hương hoa quả thoang thoảng lan tỏa trong phòng, khiến những người bất an đang đứng yên tâm phần nào, Long Nhất Thanh không ngừng giãy giụa cũng dần dần yên tĩnh lại, thở hổn hển, mắt vô hồn nhìn chằm chằm một chỗ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi