Chương 82: Ông chủ ngoan quá
Căn phòng rất yên tĩnh, Phù Trầm nằm trong khoang chữa trị, đám thuốc hồi phục đó chẳng có tác dụng gì với anh cả.
Nguyên Viên nhìn Phù Trầm toàn thân đầy thương tích, nằm trong khoang chữa trị tựa như một con búp bê sứ dễ vỡ, cô đau lòng không sao tả nổi, cũng hận bản thân quá yếu, dù không đánh lại được tên đó, nhưng nếu cô có thể nhanh chóng đưa Phù Trầm vào không gian, thì cũng không đến nỗi bị thương nặng như vậy.
Ngồi ngắm một lúc, Nguyên Viên ngồi bên cạnh Phù Trầm, lấy ra rất nhiều năng lượng thạch, hấp thụ hết năng lượng bên trong rồi truyền cho Phù Trầm để chữa thương.
Sau đó Nguyên Viên thấy khoang chữa trị quá vướng víu, sau khi chữa xong nội thương và ngoại thương cho Phù Trầm, cô liền bảo người khiêng anh vào phòng ngủ của họ để từ từ chữa trị.
Trong lúc đó, Kiều Nhất Cảnh có đến xem một lần, nhưng sau đó Nguyên Viên không cho anh ta xem nữa, cũng không cho kiểm tra, rất cố chấp.
Mấy người cả nửa đêm không ngủ ngon đang ăn sáng, Long Thất Bảo đi gọi Nguyên Viên ăn cơm từ ngoài cửa bước vào, Kiều Nhất Cảnh đang uống cháo liếc nhìn hắn một cái, liền biết hắn không gọi được.
“Tôi đã nói với cậu rồi, không phải tại tôi muốn lấy máu nên Tiểu Viên Tử mới không cho tôi vào gặp ông chủ đâu, mà là cô ấy không muốn ai vào xem ông chủ, hiểu chưa?”
Long Thất Bảo múc một bát cháo thịt nạc rau củ ngồi xuống, có chút không hiểu, “Sao tự nhiên Tiểu Viên Tử lại có lòng chiếm hữu với ông chủ mạnh như vậy? Tôi đi gọi cô ấy ăn cơm, vốn đang nói chuyện vui vẻ, chỉ nói là vào xem ông chủ một cái, thế là cô ấy đuổi tôi ra ngoài.”
“Đại khái là không muốn để chúng ta thấy bộ dạng yếu đuối của ông chủ.” Kiều Nhất Cảnh cũng có thể hiểu, trước đây ông chủ lợi hại như vậy, giờ lại bị thương nặng như thế, Nguyên Viên không muốn họ thấy cũng bình thường.
“Tôi nghĩ đó chỉ là một mặt thôi.” Long Thất Bảo suy nghĩ một chút để hình dung với họ, “Lúc đó tôi chỉ hỏi một câu, cũng chưa vào, ánh mắt của Tiểu Viên Tử bỗng nhiên thay đổi, làm tôi giật cả mình. Cứ như kiểu… ánh mắt của chó hoang giữ đồ ăn ấy… Này, sao các cậu nhìn tôi thế?”
Long Thất Bảo rất bất lực, “Tôi chỉ hình dung thôi, có phải thực sự mắng cô ấy đâu.”
Trầm ngâm một lát, Từ Thiên Lộ nói: “Lát nữa tôi mang chút đồ ăn cho Tiểu Viên Tử.”
Mọi người không phản đối, bây giờ cũng chỉ còn cách đó.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa gỗ rải xuống một mảng bóng loang lổ, Nguyên Viên nằm trên giường ôm lấy Phù Trầm đang hôn mê, nhìn làn da mịn màng đẹp đẽ như sứ trắng thượng hạng của anh, không nhịn được đưa tay sờ lên.
Cứ nằm im như vậy, ông chủ ngoan thật đấy…
Rõ ràng là người rất đẹp trai, còn là kiểu khuôn mặt rất dịu dàng, thế nhưng hễ mở mắt ra là mang theo vẻ lạnh lùng xua người ngàn dặm.
Đầu ngón tay dừng lại trên đôi môi hồng nhạt một lúc, lại trượt xuống cằm, cổ, cuối cùng dừng lại trên yết hầu.
Chỉ cần nghĩ đến ông chủ ngoan như vậy là của riêng mình, Nguyên Viên vui vẻ ôm chặt hơn nữa, đôi cánh tím khẽ động đậy, tựa như một con bướm lớn đậu trên người Phù Trầm.
Chưa được bao lâu, Từ Thiên Lộ gõ cửa phòng.
Nguyên Viên lúc này mới luyến tiếc buông tay, thu lại đôi cánh và xúc tu.
“Tiểu Viên Tử, bận rộn lâu thế chắc mệt rồi nhỉ? Ăn chút gì trước đã.”
Nhìn bát cháo và hai xửng bánh bao nhỏ, Nguyên Viên mỉm cười nhận lấy, “Cảm ơn chú Từ.”
Từ Thiên Lộ ngập ngừng hỏi: “Tiểu Viên Tử, vết thương của ông chủ bao giờ mới khỏi?”
Nguyên Viên im lặng một lát, nói: “Vài ngày nữa thôi ạ.”
“Có thể khỏi là tốt rồi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy ông chủ bị thương nặng như vậy, không biết phải nằm bao lâu nữa. Trước đây ông chủ chưa bao giờ ngủ giường, còn giết cả người chuẩn bị giường cho anh ấy.”
Nguyên Viên ngẩn người, “Sao vậy ạ?”
Từ Thiên Lộ nghĩ ngợi rồi nói: “Tuy ông chủ chưa từng nói, nhưng theo tôi biết, vua zombie trước đây từng bị nhốt trong phòng thí nghiệm, gần một trăm năm. Chắc là cực kỳ ghét cái cảm giác không thể động đậy, chỉ nằm trên giường?”
Nói đến đây, Từ Thiên Lộ nhìn Nguyên Viên, “Nghỉ ngơi tốt nhé, có việc thì gọi chúng tôi.”
“Vâng ạ.”
Khi người đi rồi, Nguyên Viên bưng đồ ăn vào phòng, đóng cửa lại.
Đặt đồ xuống, cô nhìn Phù Trầm trên giường, có chút áy náy.
Ngồi bên giường, Nguyên Viên nắm lấy tay Phù Trầm, vừa muốn chiếm hữu ông chủ một mình, lại sợ anh ghét mình.
Hai ý nghĩ giằng co, cuối cùng Nguyên Viên chọn để cho Phù Trầm tỉnh lại.
Tinh hạch nứt vỡ đã được sửa chữa được một nửa nhỏ, Nguyên Viên gần như kiệt sức thở ra một hơi.
Tuy bị chặt đầu rất khó chịu, nhưng không hiểu sao, lượng năng lượng cô có thể hấp thụ lại nhiều hơn.
Trước kia là một con sông, giờ là một con sông lớn.
Nhưng dù vậy, cô vẫn phải hấp thụ năng lượng nhiều lần, rồi dùng nó để sửa chữa tinh hạch của Phù Trầm.
Dù có chăm chỉ cũng phải thêm hơn chục lần nữa mới sửa xong.
Hơi đói, Nguyên Viên ăn hết đồ trên bàn, vừa quay đầu đã thấy Phù Trầm trên giường mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cô.
Nguyên Viên lau miệng, vui mừng chạy tới, “Ông chủ, anh tỉnh rồi à?”
“Ừ.”
Với người ngoài thì anh đã hôn mê, nhưng thực ra vẫn có ý thức, chỉ là không cử động được thôi, cứ như đã trở lại cái phòng thí nghiệm tối tăm ngày đó, bị một đám người rút máu cắt xẻ.
Bởi vì dị năng tinh thần hệ, khi Nguyên Viên truyền năng lượng cho anh, không cần cố tình thăm dò, anh cũng biết cô đang nghĩ gì.
Đồ ngốc này, chỉ là muốn mãi mãi ở bên anh.
Nhưng đi theo anh thì có kết cục gì tốt?
Bị chặt đầu một lần rồi mà vẫn không khôn ra.
Nhìn Nguyên Viên đang cười với mình, Phù Trầm nói: “Ngốc.”
Nguyên Viên lại gần hôn anh một cái, đang định nói gì đó, lại nghe Phù Trầm nói: “Lúc tôi hôn mê, hôn nhiều thế rồi mà chưa đủ à?”
Nguyên Viên sững sờ, lo lắng hỏi: “Ông chủ… anh, anh biết thế nào vậy?”
Chết rồi, ông chủ biết cô lén hôn, vậy liệu có biết cố tình không chữa khỏi cho anh không?
Đau đầu như muốn nứt ra, Phù Trầm chỉ nói: “Đưa khối năng lượng thạch đó cho tôi.”
Nguyên Viên không dám không nghe, ngoan ngoãn đưa khối năng lượng thạch cực phẩm khai thác từ Tử Tinh cho anh.
Hấp thụ một ít năng lượng, Phù Trầm có sức lực, liền véo má Nguyên Viên, lạnh tanh nói: “Mau chữa khỏi cho tôi.”
“… Dạ.”
Nguyên Viên muốn khóc không được, ông chủ quả nhiên biết rồi…
Liệu có thực sự không cần cô nữa không?
Trong lòng rất bất an, nhưng Nguyên Viên vẫn cần mẫn sửa chữa tinh hạch cho Phù Trầm.
Một trăm tinh hạch của người khác mới bằng một tinh hạch của Phù Trầm, tương tự, sửa chữa cũng khó hơn.
Trưa Kiều Nhất Cảnh đến gọi cô ăn cơm, biết Phù Trầm đã tỉnh, Nguyên Viên đang sửa tinh hạch cho anh, không ai đến quấy rầy họ nữa.
Khối năng lượng thạch cực phẩm đó trị giá bằng vài mỏ năng lượng thạch, sau khi Phù Trầm hấp thụ xong, Nguyên Viên cũng đã sửa xong tinh hạch cho anh.
Người anh toàn thân được bao phủ bởi vảy nhỏ màu lục sẫm, nhìn có chút đáng sợ.
Ban đầu Nguyên Viên tưởng chỉ là phản ứng khi hấp thụ năng lượng, sau đó phát hiện có mấy mảnh vảy rơi xuống, ngây người nói: “Ông chủ, anh rụng da rồi kìa.”
Phù Trầm hoàn toàn biến thành con rắn lớn, thè lưỡi về phía cô, “Đây gọi là lột xác.”
“Vậy em có cần lột giúp anh không?”
“… Ra ngoài canh chừng.”
Nguyên Viên nhìn con rắn lớn cuộn tròn, cầm một mảnh vảy nhỏ rơi xuống, vâng một tiếng rồi đi ra ngoài.
