Ba anh em leo lên sân thượng tầng cao nhất.
Lộc Nam Ca khẽ nheo mắt, lực tinh thần như những xúc tu vô hình vươn ra ngoài.
Người lính gác sau ống nhòm đột nhiên cảm thấy một cơn chóng mặt.
Ba anh em khom người, áp sát vào bức tường bê tông lén lút tiến lên, cuối cùng ẩn mình ngay đối diện tòa nhà nhà họ Tô.
Họ dựa lưng vào tường ngồi bệt xuống đất, Lộc Nam Ca lấy ra một quả lựu đạn đưa cho Lộc Tây Từ.
“Anh, anh ném bên trái, em ném bên phải.”
Lộc Tây Từ gật đầu.
“Chị, thế em đây?” Lộc Bắc Dã hỏi với ánh mắt ngóng trông.
Khóe miệng Lộc Nam Ca nhếch lên: “Ván này, em làm linh vật may mắn.”
Lộc Bắc Dã...
“Bắt đầu đếm ngược.” Lộc Nam Ca dán mắt vào đồng hồ đeo tay: “Mười, chín, tám... ba, hai, một!”
Lực tinh thần của cô đột ngột siết chặt, người lính gác sau ống nhòm lập tức rơi vào trạng thái mơ hồ.
Hai anh em đồng thời bật dậy, cơ bắp cánh tay căng cứng, vung ra một đường cong sắc bén——
Quả lựu đạn xoay tròn tốc độ cao trên không, kéo theo vệt khói thuốc súng mờ nhạt.
“Nằm xuống!”
Ba người vừa áp sát mặt đất nằm rạp xuống, tiếng nổ chói tai đã xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Quả cầu lửa rực cháy bốc cao, phình to thành đám mây hình nấm hung tợn, nhuộm đỏ bầu trời đêm.
Sóng xung kích cuốn theo đá vụn và mảnh kính vụn quét ngang qua.
Ngay cả sân thượng họ đang ẩn náu cũng rung chuyển, trong chốc lát bị bao phủ bởi làn khói đen xám.
Trong tòa nhà đối diện, khoảnh khắc vụ nổ xảy ra——Tiêu Trúc nhanh chóng chạy về phía Tô Trạch Lễ, dùng năng lực hệ Kim bao bọc lấy mình và Tô Trạch Lễ.
“Anh! Xuống lầu.”
Lộc Tây Từ một tay vớt lấy Lộc Bắc Dã, thân hình nhanh nhẹn lao về phía cửa ra sân thượng.
Lộc Nam Ca liếc nhìn tòa nhà nhà họ Tô chỉ bị phá hủy vài tầng.
Không chút do dự lại ném thêm hai quả lựu đạn, động tác mượt mà như mây trôi nước chảy.
“Mẹ kiếp!” Tiêu Trúc vừa thu lại hàng rào kim loại đã bị đợt nổ mới chấn động lảo đảo lùi lại.
Mặt mũi vì phẫn nộ mà méo mó: “Đừng để lão tử bắt được bọn mày, không thì——”
Tiếng gầm thét của hắn bị nuốt chửng bởi những tiếng nổ liên tiếp.
......
Một bên khác, những người có năng lực ở thành Cù cùng Phí Thiêm chống lại nhà họ Tô, đều đang dán mắt vào thời gian.
Khi tiếng nổ đầu tiên vang lên, ánh mắt tất cả mọi người đột nhiên thay đổi.
“Hành động!”
Phòng thí nghiệm và Khu vui chơi gần như đồng thời bùng lên những tiếng đánh nhau kịch liệt.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng năng lực bùng nổ, tiếng gầm thét và tiếng kêu thảm thiết trong chốc lát đan xen thành một mảng.
Những người sống sót trẻ tuổi bình thường rải rác khắp Khu vui chơi, lần lượt thò đầu ra, vớ lấy vũ khí thuận tay gần nhất...
Hà Diêu đẩy cánh cửa sắt, đám mây hình nấm bốc lên từ phía xa chiếu lên khuôn mặt anh ta lúc sáng lúc tối.
“Họ ra tay rồi.” Giọng anh ta khàn đặc.
Lão Trương bên cạnh nắm chặt nắm đấm: “Lão Hà, chúng ta cứ ngồi đây mà chờ đợi sao?”
Hà Diêu đột nhiên cười: “Thông báo cho tất cả mọi người, ai muốn đi, ra đây tập hợp.
Mục tiêu Khu vui chơi——ở đó người bình thường nhiều, chúng ta có thể liều một phen thì liều một phen!”
“Sống chết cũng thế thôi.” Lão Trương phun nước bọt một cái thật mạnh: “Chi bằng kéo vài tên nhà họ Tô xuống chịu chung!”
Hà Diêu: “Đi!”
Những cuộc đối thoại tương tự lặp lại ở khắp các ngóc ngách thành Cù.
Vô số bóng người áo quần rách rưới từ trong đống đổ nát đứng dậy, tràn về hướng Khu vui chơi.
Cái lưng còng của họ một lần nữa thẳng băng, trong đôi mắt đục ngầu nhảy lên ánh lửa hy vọng.
***
Tiếng nổ chói tai khiến Trì Nghiễn Chu và những người khác không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất, trong mắt đầy lo lắng.
Ôn Thanh nắm chặt vạt áo: “Vãn Vãn, Nam Nam bọn họ sẽ không có chuyện gì chứ, phải không?”
Cố Vãn vỗ vai cô: “Chị Thanh, Nam Nam và A Dã là đỉnh nhất, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu!”
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ cầu thang.
Hạ Chước mắt sáng lên: “Họ xuống rồi!”
Bóng dáng anh em nhà họ Lộc vừa xuất hiện ở đầu cầu thang, Lộc Nam Ca đã quát lên: “Đi!”
Quý Hiến đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích: “Tôi ở lại đây.”
Trì Nghiễn Chu liếc nhìn anh ta: “Tùy anh.”
Mọi người theo Lộc Nam Ca xông xuống tầng một.
Dưới lầu khói bụi mù mịt bay.
Lộc Nam Ca nào có quan tâm nhiều như vậy: “Trước tiên cho bọn chúng một trận tắm năng lực! Anh Kỳ, màn nước!”
Cố Kỳ hai tay vung lên, cột nước thô to gầm rú phóng ra.
“Anh Nghiễn Chu, năng lực hệ Lôi.”
Trì Nghiễn Chu hai cánh tay đè xuống, trong chớp mắt vô số tia chớp như những con rắn bạc cuồng vũ, bao trùm cả khu vực trong ánh điện chói lòa.
Tiêu Trúc và Tô Trạch Lễ vừa xông ra khỏi tòa nhà lập tức toàn thân co giật, tóc dựng đứng, trên mặt đầy vết cháy sém.
“Mẹ kiếp! Chiêu độc ác như vậy cũng dùng được?” Tiêu Trúc nhổ ra một ngụm khói đen, gầm lên: “Có hiểu quy củ không?”
Hạ Chước cười khinh bỉ: “Mày hiểu quy củ, mày nửa đêm không ngủ, dẫn người đến tập kích bọn tao, bọn tao đây gọi là gậy ông đập lưng ông!”
Cố Vãn bổ đao: “Cái động tĩnh trèo tường của hắn ta, xứng gọi là người?”
Từ trong đống đổ nát vang lên những tiếng ho sặc sụa nối tiếp nhau.
Tiêu Trúc nổi trận lôi đình: “Hóa ra là bọn mày! Lão tử còn chưa đi tính sổ với bọn mày...”
“Ồn ào!” Tô Trạch Lễ quát lớn ngắt lời, trong mắt sát ý bùng lên.
Xung quanh Trì Nghiễn Chu quấn quanh những tia sét mãnh liệt, thẳng tiến về phía Tô Trạch Lễ.
Cố Kỳ theo sát phía sau, dù sao Nam Nam cũng đã nói, thỉnh thoảng lúc Tô Trạch Lễ thi triển năng lực hệ Lôi, hãy tưới cho hắn chút nước!
Đồng thời, lưỡi dao gió của Lộc Nam Ca đã vù vù tấn công thẳng vào mặt Tiêu Trúc.
“Choang——” Trong tiếng kim loại va chạm, hàng rào kim loại của Tiêu Trúc vừa đủ chặn được đòn tấn công.
Không ngờ Lộc Nam Ca tốc độ cực nhanh lóe đến phía sau Tiêu Trúc, lưỡi dao gió nhắm thẳng vào sau gáy hắn.
“Xoẹt——” Tiêu Trúc suýt soát nghiêng đầu, lưỡi dao gió lướt qua mang tai, vài sợi tóc đứt lả tả trong không trung.
“Con điên!” Hắn sờ vào sau gáy lạnh toát gầm lên: “Có ai vừa lên đã ra chiêu tuyệt kỹ đâu...”
Lộc Nam Ca ngay cả tròng trắng mắt cũng lười lật, hai tay rung lên, mấy chục đạo lưỡi dao gió từ khắp các hướng vù vù kéo đến.
Tiêu Trúc vội vàng thúc đẩy năng lực, hàng rào kim loại quanh thân xoay tròn nhanh chóng, trong tia lửa bắn tung tóe vừa đủ chặn được thế công.
“Bùm!”
Một cú đá biên không có dấu hiệu báo trước đạp lên hàng rào kim loại.
Tiêu Trúc cả người lẫn kim loại, như bao tải rách bay ngược ra ngoài, đập lên bề mặt tường bê tông tạo ra vết nứt hình mạng nhện, cả người hắn sâu hoắm găm vào trong tường.
Kiểu gỡ ra không nổi!
“Khụ... con mụ khốn...” Hắn nhổ ra ngụm máu bọt, thu hồi năng lực rơi xuống đất một cái rầm.
Còn chưa kịp bò dậy, lại một đạo lưỡi dao gió áp sát má lướt qua, kéo một vệt máu ở khóe miệng hắn.
Lộc Nam Ca vung lưỡi dao gió thẳng vào miệng Tiêu Trúc: “Miệng không muốn nữa cũng tốt, đỡ phải như bôi thuốc thụt cứ thế phun ra ngoài.”
Tiêu Trúc lếch thếch lăn tránh né, lưỡi dao gió nối tiếp nhau cày trên mặt đất thành những rãnh sâu.
Trong những mảnh kim loại và đá vụn bắn tung tóe, trong mắt hắn cuối cùng cũng lóe lên một tia sợ hãi.
Một đầu khác, Lộc Tây Từ và những người khác đang giao tranh kịch liệt với những người có năng lực khác.
Chỉ có Lộc Bắc Dã ngồi xổm bên cạnh Ôn Thanh, mắt ngóng trông nhìn, dù rất muốn đánh nhau.
Nhưng cậu được giao nhiệm vụ quan trọng——bảo vệ Ôn Thanh! Thuận tiện trông chừng tên họ Quý trên lầu kia!
Ôn Thanh nhìn cái đầu rủ xuống của cậu, khẽ nói: “Chị cứ trốn ở đây, A Dã muốn đi thì đi đi, bảo vệ tốt bản thân!”
Lộc Bắc Dã lắc đầu, giọng ủ rũ: “Nhiệm vụ của em là bảo vệ tốt bản thân và chị. Chị cũng nói rồi, bọn họ đều cần kinh nghiệm thực chiến.”
Lời vừa dứt, phía xa đột nhiên vang lên một tiếng “ầm” thật lớn.
Lộc Bắc Dã bất ngờ ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy chị gái mình một cú đá biên sắc bém đá cả người Tiêu Trúc bay vào trong tường bê tông, kích lên một mảng khói bụi.
“Chị đẹp trai quá!” Cậu hưng phấn nhảy cẫng lên.
