Chương 22: Suỵt, ngồi xuống! (20)
Với phần lớn những người có tính otaku, cuộc sống ru rú trong nhà vốn luôn rất tuyệt vời. Tất nhiên, với điều kiện là có ăn, có uống, có nước, có điện và có mạng internet không lag.
Không thì ít nhất cũng phải có ăn có uống, cùng nước sinh hoạt.
Nếu không thì đừng nói tắm rửa, ngay cả việc đi vệ sinh mọi người cũng phải suy nghĩ đi suy nghĩ lại, không biết nên giải quyết nhu cầu sinh lý ở góc nhỏ nào — dù sao cũng chẳng ai thích để phân thải trong nhà, phần lớn là vậy.
Ngày thứ năm của trò chơi, Xúc Tích bị hệ thống nhỏ kéo lên nóc nhà củi quan sát zombie, ngồi xổm nửa ngày đến tê cả chân.
(Ghi chú: Nhận được thông tin, zombie chỉ biết nhảy nhót chứ không biết leo tường, tầng hai của khách sạn tương đối an toàn.)
Ngày thứ sáu của trò chơi, Khúc Khiếu dùng thân cây và dây gai mảnh làm một cây “gậy zombie”, định câu zombie nhưng không có mồi, nên cô bé chọn buộc một miếng bánh gạo lên đó.
(Ghi chú: Không câu được con nào, trái lại còn khiến đám zombie trong bán kính hai mươi mét chạy sạch. Hôm sau phát hiện miếng bánh gạo đã bị ruồi bu, cô bé từ bỏ trò này và buồn nôn cả nửa ngày.)
Ngày thứ bảy của trò chơi, Xúc Tích ôm thẻ tre giết thời gian, không khỏi khẳng định lần nữa rằng năng lực của hệ thống thật sự quá hữu dụng.
Một tuần không dính nước, mà cứ như vừa mới tắm xong.
#Hệ thống hiệu Khúc Khiếu, một nút là thỏa mãn mọi yêu cầu của người sạch sẽ#
Ngày thứ tám của trò chơi, hắn kể cho hệ thống một câu chuyện cổ tích về Cô bé quàng khăn đỏ ăn thịt Sói xám. Cô bé nghe xong bảo hắn rằng, lần sau nhìn thấy mũ đỏ thì phải dùng gậy đập chết trước đã.
Ngày thứ chín của trò chơi, Xúc Tích phát hiện căn nhà củi nơi đầu bếp ở tỏa ra mùi hôi rất nặng. Hắn không muốn đi tìm hiểu, nhưng chọn cách đóng cửa sổ lại.
(Ghi chú: Cô bé không vui lắm, nói rằng mình không thể nhìn thấy zombie sinh con nữa.
ps: Rốt cuộc là thằng khốn nào nói với cô bé rằng đám zombie đó còn có thể sinh con vậy?)
Từ ngày thứ năm trở đi, Xúc Tích không còn buồn ngủ vào ban đêm nữa, nghe tiếng chuông cũng không bị tụt tinh thần lực, nhưng mỗi khi số ngày trong game được làm mới, hắn vẫn đều đặn mất mười điểm.
Ngày thứ mười của trò chơi, Xúc Tích theo lệ kiểm tra thẻ thông tin, tinh thần lực còn lại 121.
Với tốc độ này, trước khi trò chơi kết thúc, hắn sẽ chỉ còn 11 điểm tinh thần lực.
Hiện tại, biểu hiện rõ nhất là tư duy không rõ ràng, thỉnh thoảng lại ngủ gật một lúc, cùng với cơ thể đau nhức khắp nơi.
May thay, hệ thống nhỏ luôn gọi hắn ăn cơm đúng giờ.
Ngày thứ mười một của trò chơi, chủ nhà cách hai căn đột nhiên đánh nhau kịch liệt, một người trong đó bị ném ra đường đầy zombie, rất nhanh bị hút cạn dương khí, trở thành một thành viên trong đó.
Ngày thứ mười hai của trò chơi, Xúc Tích cảm thấy thức ăn dần dần khó ăn, nghi ngờ rằng thời gian trong không gian vẫn trôi qua. Kết quả Khúc Khiếu lấy ra chiếc bánh bao đặt vào từ ngày thứ hai, khiến hắn giật mình bỏng cả tay.
Nhưng Xúc Tích vẫn thấy thức ăn rất khó ăn, ngoài bánh gạo ra, những thứ khác đều có mùi vị kỳ lạ, không biết có phải do tinh thần lực quá thấp hay không.
Đáng tiếc là số bánh gạo mua cho hệ thống nhỏ trước đây không nhiều. Điều duy nhất đáng mừng là khi vận động giảm đi, tốc độ tăng độ đói cũng chậm lại.
Xúc Tích phát hiện gạo nếp hình như cũng ăn được, lại còn khá ngon.
Hôm nay là ngày thứ mười ba của trò chơi, khách sạn đón một nhóm khách không mời mà đến.
Xúc Tích ôm cô bé đứng trước cửa sổ, nhìn một nhóm người dọn dẹp zombie dọc đường, thẳng tiến về phía khách sạn.
Cầm đầu là một thanh niên, thân hình cao lớn, ngũ quan góc cạnh, cơ bắp rắn chắc, đứng ngoài khách sạn ép đầu bếp giữ cửa mở cửa cho bọn họ.
Nhóm này có bảy nam, hai nữ, trên người ai cũng đeo túi vải căng phồng.
Tuy trông quần áo và dung mạo rất nhếch nhác, nhưng thần sắc trong mắt không thể che giấu được, e rằng đến nay những người này không thiếu ăn uống.
Không cần nói cũng biết, chín người này đều là người chơi.
Thời gian sinh tồn mà trò chơi quy định đã qua gần 2/3, giờ đổi chỗ, phần lớn là nhắm vào mảnh vườn nhỏ ở sân sau khách sạn.
