Chương 28: Suỵt, ngồi xổm xuống! (26)
Đêm ngày thứ mười bốn, phòng bên cạnh quả nhiên không còn phát ra tiếng động kỳ quái nào nữa.
Thế nhưng Xúc Tích lại cảm thấy trạng thái của mình còn tệ hơn.
Ngày thứ mười lăm của trò chơi, Xúc Tích không tìm thấy Khúc Khiếu trong phòng, nhịn không được bèn gọi cô bé, kết quả cô nhóc đột nhiên xuất hiện: “Cha ơi, con ở đây.”
“Con chui ra từ đâu vậy?” Vẻ mặt chàng trai có chút tiều tụy, khiến dung mạo vốn đã đẹp mười phần giảm đi ba phần, nhưng vẫn kinh diễm vô cùng.
Khúc Khiếu chớp mắt: “Con ngồi xổm bên giường mà, cha có phải quá cao nên không nhìn thấy con không?”
“……”
Thật sự là vì điểm mù thị giác nên không thấy sao?
“Con, bây giờ, ngồi xổm xuống đừng động đậy.”
Khúc Khiếu ngoan ngoãn làm theo, lại phát hiện đôi đồng tử xinh đẹp đang nhìn mình đột nhiên co rụt lại.
“…… Có thể đứng lên rồi.”
“Sao vậy ạ?” Cô nhóc chạy lon ton đến bên Xúc Tích, vẻ mặt lo lắng, “Cha ơi, tinh thần cha trông không được tốt lắm.”
Chàng trai miễn cưỡng cười cười, vậy mà khiến Khúc Khiếu nhìn ra được hai phần dịu dàng trong đó: “Không sao, chỉ là có một dự cảm thôi.”
“Dự cảm gì ạ?” Bé tò mò bò lên cánh tay anh.
Xúc Tích cúi đầu nhìn Khúc Khiếu, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, thần sắc bình tĩnh: “Độ khó của trò chơi đang tăng lên.”
Không biết nên nói Xúc Tích là quạ đen hay là có tầm nhìn xa trông rộng.
Đêm ngày thứ mười lăm của trò chơi, ánh trăng sáng tỏ, đám cương thi ngoài phòng đột nhiên bạo động, điên cuồng đập cửa sổ và cửa ra vào.
Dưới màn đêm, trên con phố gần khách sạn, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cửa lớn vỡ vụn, cùng tiếng người kinh hoàng kêu khóc.
Cương thi không còn đờ đẫn và lang thang vô định nữa, chúng trở nên cực kỳ hung hãn, có con thậm chí còn trèo qua được tường cao của sân.
Kết quả là gã đầu bếp mập ở nhà kho trong sân bị cương thi trèo tường vào bắt gọn, khách sạn không còn an toàn nữa.
Ngày thứ mười sáu của trò chơi, Xúc Tích bảo Khúc Khiếu lấy hết số gạo nếp đã mua trước đó ra, trải một lớp dày lên giường, còn trên mặt đất thì rải lác đác vài chỗ.
Vừa làm xong việc này, tầng một của khách sạn đột nhiên bùng nổ tiếng gào thét thảm thiết.
Là đám Triệu Lộ Minh, trong tiểu đội có một người chơi bị đập vỡ cửa sổ phòng, chưa kịp chạy ra đã bị bắt giữ và hút khô, biến thành cương thi.
Những người chơi khác dùng đại đao cướp được từ tiệm vũ khí chém vào cương thi, kết quả chém đến đao cùn cũng không giết được mấy con.
Trước đây chỉ cần tránh là cương thi sẽ không gây chuyện, không người chơi nào ngờ da chúng lại cứng như vậy, càng không ngờ trò chơi bước vào tuần cuối cùng, quái vật lại trở nên đáng sợ đến thế.
Triệu Lộ Minh dẫn những người khác trong đội trốn lên tầng hai, tám người chia ra ngủ ba phòng.
Lam Vụ buộc phải ở chung phòng với Lộ Dao.
Chiều hôm đó, Lộ Dao còn hỏi cô có thể giúp mình báo thù không.
“Cô báo thù gì?” Lam Vụ thấy rất kỳ lạ.
“Chính là gã NPC phòng bên cạnh đó,” Lộ Dao vẻ mặt đầy căm phẫn, “Hắn ta lại đem chuyện riêng tư của người ta ra nói, đối xử với con gái như vậy thật không có giáo dưỡng, chúng ta không thể cho hắn chút màu sắc xem sao?”
“Cô chuẩn bị cái gì rồi?”
“Dương Xuân Tán.”
Khóe mắt Lam Vụ giật giật: “Cô có phải cảm thấy đầu óc tôi có vấn đề? Dễ lừa lắm hả?”
Lộ Dao “a” một tiếng: “Không có mà.”
“Cô muốn lên giường với người ta thì nói thẳng, tìm cái lý do báo thù nhảm nhí gì chứ.” Lam Vụ liếc cô ta một cái, “Có phải đến lúc đó tôi giúp cô gọi người ra ngoài, cô vào phòng hạ thuốc, xong việc thì chui lên giường người ta trốn, đúng không?”
“Huống chi tôi không thấy người ta có gì sai, là cô tự không chú ý hoàn cảnh, đời sống riêng tư hỗn loạn còn ồn ào khiến người khác không ngủ được, bớt rót cho tôi cái kiểu đối lập nam nữ đi, cô là ai chứ?”
Lam Vụ xoay người nằm luôn lên giường, không để cho Lộ Dao chút chỗ nào – huống chi đêm nay người ta căn bản không hề muốn ngủ chung phòng với mình.
