Chương 100: Hỏi chuyện
Chử Linh dẫn đám trẻ về huyện nha, sợ bọn nhỏ căng thẳng, liền bảo Trương Động đun nước cho chúng tắm rửa, ba đứa con gái giao cho Tiểu Hoa, số còn lại Trương Động lo.
Chử Linh thì xuống bếp nấu cháo trắng, Tô Hòa nhóm lửa, Vạn Tam Kim rửa sạch rau xé nhỏ bỏ vào nồi cháo.
“Đại nhân, thằng Tiểu Thiết Côn nói ông Bạch gia đã cứu nó, đại nhân thấy thế nào?” Vạn Tam Kim vừa xé rau vừa hỏi.
Tô Hòa khều lửa, ngước mắt nhìn Vạn Tam Kim, “Con bé Tiểu Câm Mai chết mặt mũi bầm dập, trên người cũng nhiều vết thương, nhưng xét mức độ thương tích, chắc là do một đám trẻ con đánh…”
Tô Hòa ngập ngừng.
Đám ăn mày nhỏ đó trông có vẻ sống cùng nhau, nhưng vì một đồng xu, nửa cái bánh bao mà tranh giành nhau cũng là chuyện thường, trẻ con đánh không lại lớn, mặt mũi bầm dập là chuyện bình thường.
Chử Linh khựng tay, “Ta biết.” Thậm chí còn có thể đoán được là những đứa nào.
Có mấy đứa sau khi nghe Tiểu Câm Mai chết, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi cho tương lai bất định của mình, thậm chí có vẻ không muốn rời đi.
Sau khi nàng đốt túp lều tre, chắc còn hận nàng ít nhiều.
“Ngoài ra, trên người Tiểu Câm Mai có dấu vết của châm cứu, chắc là có người đã châm kim cho nó để tan máu bầm.” Tô Hòa mím môi, “Người đó thực sự đã cứu đám ăn mày nhỏ này?”
“Không.” Chử Linh đáp dứt khoát.
Hắn ta đang dùng bọn trẻ làm thí nghiệm, nhưng lại không muốn người khác biết, nên sau khi bắt nhầm người mới muốn đưa Trịnh Chiêu đi, và sau khi phát hiện mang nhầm người, liền trực tiếp giết Tiểu Câm Mai.
Kẻ này không phải người tốt lành gì.
Đúng lúc này, Hàn Kim Hàn Ngân bước vào, báo cáo rõ ràng những việc đã sắp xếp.
“Đại nhân, tiểu công tử, túp lều hoang bọn họ ở đã vá các lỗ thủng, cũng đã đặt giường, chăn đệm và quần áo. Theo ý của Đại công tử, mỗi đứa cho hai mươi đồng, còn để lại ít gạo lương, đồng thời cũng sắp xếp người nói với chúng, có thể sắp xếp cho chúng đi học nghề, còn mấy bé gái đều đã tìm được nhà nhận nuôi.”
Chử Linh mỉm cười đáp: “Vất vả rồi.”
“Dạ, không vất vả ạ.” Hàn Kim Hàn Ngân chắp tay lui ra.
Vạn Tam Kim đặt rổ tre sang một bên, ngồi trên ghế nhìn cái nồi sắt lớn đang bốc hơi trắng, trong mắt có chút mơ hồ, “Đại nhân, sống khó khăn, thì có thể bắt nạt kẻ yếu hơn mình sao?”
“Nếu thực sự đến tình thế cực đoan, chuyện đổi con ăn thịt còn xảy ra được, huống chi chỉ là tranh giành.” Chử Linh đặt muôi sắt xuống, đậy vung nồi.
Tô Hòa giật cọng cỏ dính trên người bước ra, “Nói mới nhớ, trên người Tiểu Câm Mai quả thực có dấu vết chữa bệnh, nhưng vết thương mức này, xoa chút rượu thuốc sẽ nhanh khỏi hơn, không đến nỗi có nhiều vết kim châm như vậy.”
“Lát nữa hỏi là biết, chỉ hỏi đứa lớn nhất tên Trường Sinh thôi.” Chử Linh cũng ngồi xuống.
Rõ ràng, những đứa trẻ khác thậm chí còn không muốn đi, chắc là thằng lớn nhất Trường Sinh đã khuyên chúng, và bảo Tiểu Câm Mai mặc đồ của Trịnh Chiêu, để qua mặt ông Bạch gia, mà sở dĩ qua mặt được, là vì Trường Sinh phát hiện ông Bạch gia này không thể nhận biết chính xác từng đứa.
Nói nôm na, ông Bạch gia này bị mù mặt.
Trường Sinh lớn tuổi nhất, chắc cũng là ăn mày lang thang lâu nhất, rất biết nhìn sắc mặt người khác, vì vậy hắn hẳn là có nghi ngờ trong lòng.
Cho nên, Chử Linh chỉ cần hỏi Trường Sinh là đủ.
Đợi tất cả lũ trẻ tắm rửa xong, Chử Linh cho chúng uống cháo, rồi đưa chúng về lại túp lều hoang, chỉ giữ lại Trường Sinh.
.
Trong sân.
Trường Sinh câu nệ nắm vạt áo, nắm nhàu lại, vội vuốt phẳng, rất nâng niu.
Chử Linh mỉm cười nhìn nó, “Ngồi đi, ta hỏi con vài câu, đừng sợ.”
Trường Sinh ngồi xuống, nghiêm túc nói: “Đại nhân cứu con, đại nhân là người tốt, Trường Sinh không sợ.”
“Được, vậy ta hỏi con vài câu.” Chử Linh bảo Vạn Tam Kim ngồi bên ghi chép, “Ông Bạch gia đó tìm được các con thế nào, dẫn các con đến khu rừng tre đó rồi làm gì?”
Trường Sinh kể lại: “Đại nhân, con là trẻ mồ côi từ nhỏ, Thường Châu này chỗ nào con cũng thuộc. Ông Bạch gia đó xuất hiện một tháng trước, theo chân Tiểu Thiết Côn đến túp lều hoang của tụi con, rồi hỏi tụi con có muốn đi theo ông ấy không, ông ấy muốn nhận đồ đệ, sẽ cho tụi con có cơm ăn, không phải làm ăn mày nữa, còn được học chữ.”
“Đại nhân, lúc đó mọi người lâu rồi không xin được gì, ai cũng đói lả, thế là đi theo luôn.” Trường Sinh tưởng tượng lại những ngày tháng đó, thậm chí còn có chút hoài niệm, “Ông Bạch gia mua gạo mua rau, tụi con tự nấu, mỗi ngày ăn hai bữa, ăn xong thì chơi trong căn nhà nhỏ, nhưng không được vào rừng tre.”
“Rồi một hôm, một hôm ông Bạch gia gọi Tiểu Câm Mai sang, bảo là chữa bệnh cho nó.” Trường Sinh bất giác rùng mình, “Ông Bạch gia nói là nhận đồ đệ, nên con nghĩ hay là đi học trước một tay, thế là con lén đi theo.”
Trường Sinh nuốt khan một ngụm nước bọt, mặt tái mét.
“Con thấy trong phòng Tiểu Câm Mai hình như đã ngủ thiếp đi, trên người, trên đầu, trên chân, cắm đầy kim, cây kim đó dính thứ gì đó, đâm vào giữa chân mày Tiểu Câm Mai, rồi mặt Tiểu Câm Mai lập tức tím tái, đột nhiên thở dốc, nhưng ông Bạch gia có vẻ rất vui, vô cùng vô cùng vui.”
Trường Sinh nhớ lại đêm đó, cả người thở gấp, sợ hãi ôm chặt lấy mình, run rẩy.
“Con, con chạy về, rồi hôm sau Tiểu Câm Mai về, nói là phải chữa bệnh, tạm thời không được ăn gì.” Trường Sinh liếm môi khô nẻ, “Rồi tối Tiểu Câm Mai lại đi chữa bệnh, và con lại đi theo.”
“Con thấy gì?” Chử Linh nhạy bén nắm được điểm mấu chốt, “Là vì sao, khiến con quyết tâm phải chạy trốn?”
“Con thấy, con thấy…” Trường Sinh hoảng hốt mở to mắt, “Con thấy ông Bạch gia, ông ấy, ông ấy bỏ, bỏ một con sâu vào bụng Tiểu Câm Mai, con sâu, con sâu chui vào, rồi Tiểu Câm Mai bỗng nhiên gầy đi.”
Tô Hòa biến sắc, “Con nói Tiểu Câm Mai vốn không phải dáng vẻ gầy da bọc xương này?”
Trường Sinh lắc đầu, “Không phải.”
“Con sâu gì?” Chử Linh hỏi.
Trường Sinh lắc đầu, “Không thấy rõ, rồi Tiểu Câm Mai không cần chữa bệnh nữa, đi chữa cho Tiểu Thiết Côn… Rồi một lần ông Bạch gia ra ngoài, mang về Trịnh thiếu gia, nói thể chất Trịnh thiếu gia rất tốt, rất thích hợp.”
“Kết quả nhà họ Trịnh tìm điên cuồng, chuyện náo động không nhỏ, ông Bạch gia đó sợ bị chú ý, nên muốn đưa người về, có phải không?” Chử Linh nói.
Trường Sinh gật đầu, “Vâng.”
Vạn Tam Kim ngừng bút, “Cũng là lúc này, con nghĩ đến chuyện chạy trốn?”
Trường Sinh ừ một tiếng, “Nhưng chạy không thoát, ông Bạch gia biết bay, với lại sau khi chữa bệnh xong, không cho Tiểu Câm Mai ăn nữa, nên con bảo Tiểu Câm Mai thay Trịnh thiếu gia đi theo ra ngoài, đến lúc đó tìm cách đến nhà họ Trịnh cầu cứu.”
Vạn Tam Kim khẽ thở dài, tiếp tục ghi chép.
Chử Linh hỏi thêm vài câu nữa, rồi bảo Hàn Kim đưa Trường Sinh đi giao cho Vạn Hình. Một đứa thông minh biết nhìn sắc mặt, còn có chút tiểu xảo thế này, dạy dỗ một chút, sẽ có ích.
