Chương 90: Uy phong Trọng Lâu!
Trọng Lâu làm vậy, lũ tu sĩ bị ma hóa theo bản năng quay đầu nhìn, chỉ thấy Trọng Lâu tay giơ một tấm bảng gỗ:
【Lớp huấn luyện ma tu tuyển sinh, bao dạy bao biết】
“Chư vị đạo hữu!” Hắn hô lên đầy cảm xúc, “Các ngươi đã bị ma hóa, cũng xem như là nửa ma tu rồi, nhưng các ngươi cũng quá thiếu chuyên nghiệp!”
“Nhìn cặp mắt thâm quầng kìa, khuôn mặt tái nhợt kia, đến cả dọa trẻ con khóc cũng không làm nổi!”
Nói rồi hắn đột ngột chỉ vào một gã tu sĩ béo:
“Đặc biệt là ngươi! Làm ma tu mà còn béo thế này à? Phẩm chất cơ bản của kẻ phản diện đâu?”
“Còn giống y con lợn đứng thẳng nữa!”
Tên ma tu béo tức đến run bần bật: “Ngươi... ngươi...”
“Ngươi cái gì mà ngươi!” Trọng Lâu lại móc ra một củ cà rốt, “Lại đây, đọc theo ta.”
“Ăn cà rốt, gầy nhanh ghê, Ma tộc thấy đều mê~”
“Nhai dưa chuột, gầy như cây, Ma Tôn thấy khen hay~”
Vừa nói hắn vừa lắc mông, nhét củ cà rốt vào lòng tên ma tu béo:
“Cầm lấy đi, đồ rác rưởi! Coi như quà ra mắt khi vào lớp huấn luyện ma tu!”
Tên ma tu béo tức giận bóp nát củ cà rốt: “Ngươi nói ta là rác rưởi? Lão tử phải giết ngươi!!!”
Đám tu sĩ bị ma hóa còn lại cũng tức điên!
Mẹ kiếp, đang đánh nhau mà thằng nhãi này lại không coi mọi người ra gì sao?
Thế là cả đám bùng nổ: “Lão tử sống đến từng này tuổi rồi mà chưa từng thấy ai ngông cuồng như thế! Giết nó đi!!!”
Trọng Lâu quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa hô:
“Ơ? Hôm nay ngươi gặp được rồi đấy! Nếu ngươi còn là giống cha ngươi thì đuổi theo ta đi!”
Gần nửa số tu sĩ bị ma hóa gào thét đuổi theo, cảnh tượng lập tức loạn thành một mớ!
Bốn đệ tử thân truyền còn lại: ???
Vu Kiếm nhếch mép nói:
“Trọng Lâu sư đệ... bình thường đều nghiên cứu mấy trò gì vậy?”
Đường Lục phản ứng nhanh nhất, mặt trầm xuống nói: “Đánh nhanh thắng gọn!”
Ba người chợt hiểu ra, Trọng Lâu nhất định không chống đỡ được bao lâu, phải nhanh chóng kết thúc chiến đấu rồi qua đó chi viện hắn!
Trọng Lâu điên cuồng chạy phía trước, không biết đã chạy bao lâu, dù sao hắn đã không còn cảm nhận được khí tức của Vu Kiếm và những người kia.
Ngay sau đó, hắn đột ngột dừng bước, quay người, cả nhãn cầu đã đen như mực.
“Chạy nữa đi? Sao không chạy nữa?”
Tên ma tu béo cười dữ tợn tiến tới gần, “Lúc nãy không phải nói giỏi lắm sao?”
Trọng Lâu khóe miệng kéo đến tận mang tai, khẽ nói: “Vì... đến lò mổ rồi.”
“Ầm——”
Ma khí đen ánh vàng đặc trưng của Trọng Lâu bùng lên tận trời!
Một cây phương thiên họa kích quấn quanh ngọn lửa đen ánh vàng hiện lên trong tay Trọng Lâu!
Ngay sau đó, phía sau hắn hiện ra một đạo hư ảnh Ma Tôn ba đầu sáu tay, uy áp kinh khủng trong chớp mắt bao trùm lấy tất cả mọi người tại trận!
“Đây... đây là...” Một gã ma tu của Ma Vương Điện kinh hãi lùi lại:
“Thượng cổ Ma Tôn pháp tướng?! Thằng nhóc này không phải chính phái sao? Vì sao lại biết công pháp ma tu của bọn ta?”
Tên ma tu béo cố trấn tĩnh: “Sợ gì chứ! Nó chỉ là một thằng nhãi Huyền Đan Cảnh thôi!”
“Vậy sao?” Trọng Lâu liếm môi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm biếm:
“Vậy còn thế này thì sao?”
Trong cơ thể hắn đột nhiên bộc phát ánh vàng rực rỡ, đan xen với ma khí thành ngọn lửa đen ánh vàng, thế mà bao trùm toàn thân hắn.
Khí tức đáng sợ của chính ma song tu khiến cỏ cây trong bán kính trăm trượng lập tức khô héo!
“Cùng lên!” Tên ma tu béo nghiến răng lao tới.
Trọng Lâu vung đại kích quét ngang, ngọn lửa đen ánh vàng hóa thành đầu rồng dữ tợn: “Ma Kích · Thôn Thiên!”
“Phụt——”
Ba tu sĩ xông đầu tiên trong nháy mắt bị chém đứt ngang lưng!
Tên ma tu béo kinh hãi nhìn thân thể mình đứt thành hai đoạn, còn chưa kịp kêu thảm, đã bị ngọn lửa đen thiêu thành tro tàn!
“Các ngươi không phải đã nhập ma rồi sao? Hôm nay để cho các ngươi thấy, cái gì mới gọi là ma tu chân chính!”
Trọng Lâu giẫm nát xương cháy dưới đất, ngay sau đó, tro tàn sau khi ba bộ thi thể cháy rụi lại hóa thành từng luồng ma khí chui vào cơ thể hắn!
“Ưm ~ sướng thật ~”
Ma khí vừa vào người, ma đạo tu vi của Trọng Lâu vậy mà trực tiếp đột phá lên Huyền Đan Cảnh!
Sau khi đột phá, Trọng Lâu đưa mũi kích chỉ về đám tu sĩ còn lại, cười tà:
“Bọn ngươi... chỉ xứng làm thức ăn cho lão phu!”
Cây đại kích trong tay Trọng Lâu múa liên hồi, lửa đen ánh vàng như vật sống quấn quanh thân kích.
Mỗi lần vung xuống đều kéo theo từng đợt dao động năng lượng khiến người ta kinh sợ.
“A!”
Một gã tu sĩ bị ma hóa lỡ để ngọn lửa quẹt trúng cánh tay, cả cánh tay trong nháy mắt hóa thành tro bay!
Đáng sợ hơn, ngọn lửa theo vết thương điên cuồng nuốt chửng, chớp mắt thiêu cả người thành ma khí tinh khiết, bị Trọng Lâu hút một hơi vào bụng!
“Ngon!”
Trọng Lâu liếm môi, ánh đen trong mắt càng thêm đậm.
Ngay sau đó, ngọn lửa trên đại kích trong nháy mắt biến thành ngọn lửa vàng rực!
Lại vung một kích, lần này, toàn thân tu sĩ đối diện lập tức bốc lên ngọn lửa vàng!
Người bên cạnh vội xông tới muốn dập lửa, nhưng giây tiếp theo, lòng bàn tay hắn cũng bắt đầu cháy lên ngọn lửa vàng!
Cuối cùng, hai người lại bị ngọn lửa vàng thiêu thành linh khí trắng xóa!
“Ầm!”
Tu vi chính đạo của Trọng Lâu cũng theo đó đột phá!
Lúc đầu, đối mặt với mấy chục ma tu vây công, Trọng Lâu còn hơi chật vật.
Nhưng kinh nghiệm chiến đấu của Trọng Lâu quá phong phú, căn bản không cho Vấn Đạo Cảnh tới gần, cứ chuyên đuổi theo đám Huyền Đan Cảnh mà đốt!
Theo số tu sĩ bị hắn nuốt ngày càng nhiều, khí thế của hắn cũng tăng cao từng bước.
“Ầm!”
Lại một kích quét ngang, lá chắn phòng ngự do ba tu sĩ Thần Hải cảnh liên thủ bố trí vỡ nát như giấy mỏng!
Bọn họ kinh hoàng nhìn ngọn lửa đen ánh vàng ập tới, chớp mắt đã hóa thành ma khí tinh thuần chui vào cơ thể Trọng Lâu.
“Hắc hắc hắc! Lão phu rốt cuộc chính ma song tu đều đạt đến đỉnh phong Huyền Đan Cảnh rồi!”
Trọng Lâu cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, cười dữ tợn: “Tới nữa!”
Giờ phút này, ưu thế chính ma song tu của hắn hoàn toàn phô bày!
Linh lực chính đạo chuyên hộ thể, công pháp ma đạo chuyên công phạt, phối hợp với kinh nghiệm chiến đấu và các loại át chủ bài tích lũy từ kiếp trước, vậy mà thật sự dựa vào cảnh giới Huyền Đan Cảnh giết tới trình độ hiện tại!
Một gã tu sĩ bị ma hóa Vấn Đạo Cảnh nhìn quanh bốn phía, kinh hãi phát hiện bên mình vậy mà chỉ còn lại bảy Vấn Đạo Cảnh, chín Thần Hải cảnh!
Lúc đuổi theo là hơn năm mươi người!
Vậy mà giờ chỉ còn mười sáu người!
Đáng sợ hơn là tu vi của đối phương mẹ nó càng đánh càng cao!
Gã tu sĩ Vấn Đạo Cảnh kinh hãi nói:
“Quái vật... đây là một con quái vật!”
Nói xong, quay đầu liền muốn chạy!
“Bây giờ mới muốn chạy?” Trọng Lâu giơ đại kích chỉ một cái, “Muộn rồi!”
Cục diện hoàn toàn đảo ngược!
Mười sáu ma tu liều mạng chạy tán loạn, phía sau, bóng người cầm đại kích ngày càng tới gần.
“Tách ra chạy!”
Một gã tu sĩ Vấn Đạo vừa hô lên, đã bị ngọn lửa đen ánh vàng quấn lấy hai chân, trong nháy mắt hóa thành dưỡng chất.
Trọng Lâu đang giết đã tay, đột nhiên cảm ứng được bốn luồng khí tức quen thuộc phía trước.
Bèn vội thu lại ma khí, khôi phục bộ dạng chính phái ngoan ngoãn thường ngày.
“Đứng lại!”
Nhóm bốn người Vu Kiếm xuất hiện phía trước, vừa lúc chặn lại đám ma tu đang bỏ chạy.
Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, tất cả đều sững sờ!
Mười lăm ma tu còn lại tuy không bị thương, nhưng mặt mày đầy vẻ kinh hãi, có kẻ thậm chí còn ướt cả quần!
Nào còn nửa điểm uy phong của kẻ truy sát?
“Sư, sư huynh... sư tỷ...”
Trọng Lâu “yếu ớt” chạy tới, “Bọn họ đuổi ta khổ quá...”
Lũ tu sĩ bị ma hóa nhất thời trợn tròn mắt:
Hả???
Ngươi nói tiếng người à?
