Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Là Pháp Sư Có Mana Vô Hạn - Lâm Dương > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Cãi Một Câu Là Cứa Cổ

 

“Tìm chết!”

 

Ánh mắt Bạch Diệp bắn ra sát khí.

 

Ba hư ảnh sau lưng hắn trong nháy mắt ngưng tụ thành thực thể!

 

Top sát thủ của Nanh Bóng Tối: lưỡi hái chém vào cổ Lâm Dương, mũi châm độc đâm thẳng vào tim, dây xích xương siết chặt hai chân!

 

Ba sát cơ phong tỏa mọi đường lui!

 

“Lâm Dương!!!”

 

Một mũi băng từ đầu ngón tay Chu Tuyết Nhi bắn ra, lập tức bị một bóng đuôi bọ cạp như quỷ mị đánh vỡ tan tành!

 

Ngay khoảnh khắc mũi châm độc sắp xuyên qua sau lưng Lâm Dương.

 

“Ù!!!”

 

Bốn luồng thần quang xé toạc màn đêm, tựa bốn cây trụ trời nện xuống sau lưng Lâm Dương!

 

Hư ảnh Nữ Hoàng Băng Tuyết hiện ra bên trái trong nháy mắt, sương máu khắp sân sau đông thành vụn băng, nổ lách tách!

 

Đôi mắt băng tinh của nàng khóa chặt tên sát thủ cầm lưỡi hái. Thân ảnh đang lao tới của hắn chợt đình trệ, băng sương cuồng loạn lan tràn từ mắt cá chân trở lên!

 

Bên phải, Nữ Thần Xích Diễm mái tóc đỏ phẫn nộ vụt lên. Mũi châm độc trong tay tên sát thủ chưa kịp chạm lưng Lâm Dương, đã “xèo” một tiếng tan chảy thành nước thép rơi xuống!

 

Tên sát thủ hét thảm vung tay, cả cánh tay đã cháy đen thành than!

 

Phía sau, Nữ Thần Cuồng Phong mái tóc xanh điên cuồng múa lượn. Sợi xích xương đang siết hai chân Lâm Dương bị làn gió vô hình cắt nát từng khúc như cắt đậu phụ!

 

Tên sát thủ cầm xích rách toạc kẽ tay, loạng choạng lùi mạnh!

 

Còn ngay sau lưng Lâm Dương, hư ảnh Đại Địa Mẫu Thần vòng tay trước ngực, ánh vàng đậm đặc giăng ra như tấm khiên khổng lồ.

 

Thuộc tính của Lâm Dương tăng vọt trong nháy mắt!

 

Lúc trước không có hư ảnh, cậu chỉ nhận được một nửa gia trì thuộc tính.

 

Chỉ khi hư ảnh Đại Địa Mẫu Thần xuất hiện, thuộc tính của Lâm Dương mới được tăng lên toàn phần.

 

“Cấm... Cấm Chú hiện thực hóa?!”

 

“Không thể nào!”

 

Nụ cười dữ tợn trên mặt Bạch Diệp lập tức đông cứng, đồng tử co rút thành một đầu kim.

 

Hắn quá rõ chuyện này có nghĩa là gì.

 

Một Cấm Chú Sư đốt sinh lực để phóng ra một Cấm Chú đã là kỳ tích!

 

Vậy mà quái vật trước mắt lại khiến bốn vị nữ thần đồng loạt hiện thân?!

 

“Chẳng phải mày muốn trứng của bố mày sao?” Cuối cùng Lâm Dương cũng lên tiếng.

 

Bàn tay dính máu đập mạnh lên chuôi kiếm!

 

“Đến mà lấy!”

 

Lâm Dương vung thanh đại kiếm, không chém về phía địch, mà nện mạnh xuống mặt đất!

 

Khoảnh khắc mũi kiếm chạm phiến đá xanh, hư ảnh Nữ Hoàng Băng Tuyết và Đại Địa Mẫu Thần trên đỉnh đầu cậu đồng loạt giơ tay.

 

“ẦM ẦM!!!”

 

Lấy mũi kiếm làm tâm, vòng băng trắng buốt và chấn động màu vàng đất bùng nổ thành những vòng tròn đồng tâm!

 

Vòng băng quét qua đâu, bọn sát thủ Bọ Cạp Máu bị đóng băng từ bắp chân trở xuống dính chặt xuống đất!

 

Sóng chấn động càn quét, mặt đất đang đóng băng nhấp nhô như sóng rồi nổ tung!

 

Chân gãy cùng đá vụn bay tứ tung, tiếng thét thảm lẫn tiếng xương vỡ răng rắc!

 

Trong khoảnh khắc vòng băng và chấn động ập tới, Bạch Diệp xé toạc một cuộn giấy màu máu, một luồng sáng đỏ lóe lên.

 

Thân hắn lùi mạnh mười trượng, nơi hắn đứng ban đầu đã biến thành cái hố sâu cắm đầy băng nhọn!

 

Chiếc quần tây trắng bị lưỡi băng cắt rách, bắp chân máu chảy đầm đìa, vẻ thanh lịch vỡ vụn.

 

“Tao xem thường mày rồi...”

 

Hắn lau vệt máu bọt nơi khóe miệng, ánh mắt lại nóng rực như vừa phát hiện ra báu vật khó tìm.

 

“Có thể chống đỡ phản phệ của Cấm Chú, Trứng Nguyên Sơ quả nhiên nằm trên người mày!”

 

“Đáng tiếc, mày vẫn trúng độc đuôi bọ cạp của tao!”

 

“Nọc độc vào tim, thần tiên cũng khó cứu!”

 

“Biết điều thì mau giao Trứng Nguyên Sơ ra đây!” Bạch Diệp cười gằn dữ tợn.

 

Lâm Dương cúi đầu.

 

Vệt nguyền rủa đỏ rực đã leo tới bờ vai, như rắn độc hướng vào trái tim.

 

Chu Tuyết Nhi phía sau cậu bịt chặt miệng, nước mắt lăn dài trong đôi đồng tử băng lam.

 

Khóe miệng Lâm Dương giật mạnh, kéo thành một đường cong gần như điên loạn!

 

“Vậy sao?”

 

“Lát nữa gặp lại!”

 

Lời còn chưa dứt, dưới ánh nhìn kinh hãi tột độ của tất cả mọi người.

 

Cực kỳ tùy ý, nhưng lại mang vẻ quyết tuyệt như muốn chặt đứt tất cả, cậu cứa một đường thật mạnh lên cổ họng mình!

 

“Xoẹt!”

 

Tiếng da thịt tách rời vang lên rõ mồn một trong bầu không khí chết lặng!

 

Một đường máu lập tức bắn ra trên chiếc cổ thon dài của thiếu niên!

 

Dòng máu đặc quánh, nóng hổi như nước lũ vỡ đê, điên cuồng phun ra.

 

Nhuộm đỏ tà váy băng lam của Chu Tuyết Nhi, cũng nhuộm đỏ đôi đồng tử đột ngột co rút của Chu Thiên Hào!

 

“Lâm Dương!!!”

 

Tiếng thét của Chu Tuyết Nhi xé toạc bầu trời đêm!

 

Cô loạng choạng lao tới, trong đôi đồng tử băng lam in hằn hình bóng thiếu niên ngã xuống.

 

In hằn vết thương ghê rợn đang ồng ộc máu trên cổ cậu, thế giới trong mắt cô sụp đổ trong khoảnh khắc!

 

“Lâm Dương, mày?!” Chu Thiên Hào trợn mắt muốn nứt cả khóe mắt.

 

Hắn hoàn toàn không hiểu nổi!

 

Cầu xin đi?!

 

Cho dù tuyệt vọng đến đâu, lại có ai không nói một lời mà tự cứa cổ luôn sao?!

 

Đây là cái trò mẹ gì vậy?!

 

Nụ cười điên cuồng trên mặt Bạch Diệp đông cứng triệt để, biến thành sự sửng sốt và hoang đường thuần túy khó có thể lý giải!

 

Hắn dường như cũng bị màn tự sát đột ngột này làm cho choáng váng.

 

Hắn đã chuẩn bị đủ mọi cách ứng phó, lại không chuẩn bị để ứng phó với việc một kẻ điên tự kết liễu đời mình!

 

“Mày... mày...”

 

“Mày...”

 

Cổ họng Bạch Diệp phát ra tiếng khò khè kỳ quái, như bị ai đó bóp chặt.

 

Ngay khoảnh khắc Chu Tuyết Nhi sắp lao tới người Lâm Dương, đầu ngón tay lạnh buốt gần chạm vào “thi thể” kia.

 

“Thi thể” dưới đất bỗng giật mạnh một cái!

 

Ngay sau đó, trong đôi mắt đẫm lệ đông cứng của Chu Tuyết Nhi, dưới ánh nhìn như thấy ma của Chu Thiên Hào và Bạch Diệp...

 

Lâm Dương thẳng đờ ngồi bật dậy từ mặt đất!

 

Động tác cứng nhắc như một con rối bị giật dây.

 

Vết thương sâu thấy cả xương tưởng chừng kinh hoàng trên cổ cậu, lại nhúc nhích điên cuồng, lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy!

 

Thịt non hồng hào như vật sống đan xen phủ kín. Trong chớp mắt, da cậu đã trơn láng như ban đầu, chỉ còn lại một vệt hồng nhạt gần như không nhìn thấy!

 

“Lâm... Lâm Dương?”

 

Chu Tuyết Nhi quỳ sụp xuống bên cậu, ngón tay run rẩy muốn chạm vào cổ cậu lại vội rụt về.

 

Giọng cô run bần bật: “Cậu... cậu không sao chứ? Cậu...”

 

Lâm Dương không nhìn cô, chỉ cực kỳ chậm rãi xoay cổ một cái, phát ra tiếng “rắc” khe khẽ.

 

Sắc mặt cậu tái nhợt như tờ giấy, đôi môi không chút máu, cả người tỏa ra sự hư nhược thấu xương như vừa trải qua một trận đại bệnh.

 

Rồi, trong sự tĩnh lặng quái dị ấy, dưới ánh mắt còn chưa hoàn hồn của tất cả mọi người.

 

Cậu cực kỳ tùy ý giơ bàn tay vừa cứa cổ mình lên, ngón cái và ngón giữa nhẹ nhàng chà vào nhau.

 

“Bụp!”

 

Một tiếng búng tay giòn tan, phóng khoáng.

 

Ù!

 

Không gian gợn lên những làn sóng xanh lục mềm mại, tràn trề sức sống.

 

Hư ảnh được cấu thành từ sinh mệnh năng lượng thuần túy kia, lần nữa chậm rãi ngưng tụ bên cạnh Lâm Dương.

 

Nàng sở hữu một gương mặt thanh khiết như thiếu nữ, đẹp đến mức không thể diễn tả thành lời.

 

Mái tóc dài xanh lục như cành liễu non mềm mại nhất mùa xuân, tự nhiên buông xõa, nơi đuôi tóc lấm tấm những chấm sáng như sao.

 

Nàng khoác chiếc váy dài đan từ dây leo và hoa tươi, làn da lộ ra trắng mịn như ngọc thượng hạng, tỏa ra ánh sáng ôn nhu.

 

Đôi mắt nàng như mặt hồ ngọc bích, dịu dàng nhìn Lâm Dương, mang theo một loại bi mẫn và yêu thương vượt lên trên phàm tục.

 

Rồi, dưới ánh mắt trợn trừng của đôi đồng tử băng lam nơi Chu Tuyết Nhi, dưới bộ dạng như sắp rụng cằm của Chu Thiên Hào và Bạch Diệp...

 

Nữ Thần Sinh Mệnh cúi người, vô cùng tự nhiên, vô cùng nhẹ nhàng, đặt cánh môi của mình lên môi Lâm Dương.

 

Đó là một nụ hôn thuần túy, thần thánh.

 

Không chút ham muốn trần tục, chỉ có sức mạnh nguồn cội của sinh mệnh tuôn trào khó có thể tưởng tượng.

 

Như dòng suối ngọt trong lành nhất, trong khoảnh khắc đổ thẳng vào cơ thể Lâm Dương!

 

Ù!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi