Chương 47: Đạp ga quá mạnh
“Xong rồi, thu công!”
“Đừng vì mấy chuyện vớ vẩn này mà gọi bà nữa, bà phải ngủ bù một giấc dưỡng nhan để lấy lại tinh thần!”
Giọng nói lười biếng lại đầy chán ghét của Nữ Hoàng Băng Tuyết lại vang lên trong đầu Lâm Dương, rồi hư ảnh tan biến như bọt nước, chuồn nhanh hơn cả thỏ.
Lâm Dương: “...”
Khóe mắt anh giật giật, không nói nên lời.
Trước đây lúc triệu hồi, vị này cao quý lạnh lùng biết bao.
Còn bây giờ, biết nói rồi thì tính khí cũng tăng theo, còn “ngủ dưỡng nhan” à?
Trên đường trở về, Lâm Dương ngứa nghề với thiên phú mới mở khóa [Nguyên Tố Dung Hợp].
“Tuyết Nhi, ôm chặt nhé, thử trò mới nào.”
Lâm Dương cúi đầu nói với cô gái trong lòng, ánh mắt lấp lánh vẻ háo hức muốn thử.
Chu Tuyết Nhi vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc khi Cốt Ngục Tức bị miêu sát trong nháy mắt, theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh, đôi mắt xanh băng đầy tò mò.
“Trước hết... Gió tới!”
Chỉ một ý niệm khẽ động, nguyên tố gió cuồng bạo lập tức đáp lời, điên cuồng hội tụ và nén lại dưới chân hai người, tạo thành một cơn lốc khí khổng lồ màu xanh lơ, đường kính mấy mét, xoay với tốc độ kinh người!
Cơn lốc gầm lên trầm đục, nâng bổng cả hai người.
Lâm Dương hạ người, chân trước chồm về phía trước thành thế xung phong.
“Sau đó...”
Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tinh nghịch, “Châm lửa!”
Phụt!
Một tia lửa đỏ rực, như que diêm rơi vào thùng xăng, chuẩn xác xuất hiện nơi sâu nhất trong lõi cơn lốc gió cuồng bạo!
Đó không phải ngọn lửa bình thường!
Đó là sức mạnh hỏa diễm cuồng bạo của Nữ Thần Xích Diễm!
“ẦM——!!!”
Gió trợ lửa, lửa mượn uy gió!
Hai loại nguyên tố cuồng bạo dưới sự dẫn dắt của thiên phú [Nguyên Tố Dung Hợp] không những không xung đột tiêu diệt lẫn nhau, ngược lại còn tạo ra phản ứng dây chuyền kỳ diệu!
Luồng khí xoáy bị nén đến cực hạn trong chớp mắt biến thành một động cơ phun lửa siêu áp suất, siêu nhiệt độ!
Lực đẩy cuồng bạo như khoang nhiên liệu tên lửa bị châm lửa!
“Véo——!!!”
Tại chỗ chỉ còn lại một vòng mây nổ tung vì vượt tốc độ âm thanh và hơi nước bị làm bay hơi trong tức khắc!
Lâm Dương ôm Chu Tuyết Nhi, hóa thành một tia sáng đỏ – xanh mơ hồ, với tốc độ kinh hoàng gấp mấy lần lúc chỉ dùng nguyên tố gió đẩy trước đó, xé toạc không khí, phóng điên cuồng về phía bên ngoài phế tích!
Nhanh đến mức ngay cả tàn ảnh cũng gần như không thể bắt kịp!
Giữa khu vực dị thú.
Giả Đại Toàn đang với vẻ mặt hung hãn cưỡi trên lưng một con Miêu Yêu tinh anh Lv19.
Nắm đấm to như cái chảo gang, lấp lánh kim quang, như máy đóng cọc, giáng từng quyền xuống cái đầu đầy vẻ hung tợn của con Miêu Yêu.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
“Mày dám cào Phật gia! Mày dám phun độc! Phục chưa? Phục chưa?”
“Nói đi!”
Miêu Yêu kêu thảm không ngừng, óc cùng máu tươi văng tứ phía.
Đột nhiên!
Một luồng sóng âm kinh hoàng, dữ dội, pha trộn tiếng gió gào và tiếng lửa nổ, vụt qua bầu trời ngay trên đỉnh đầu!
Cơn lốc cuốn theo suýt nữa hất Giả Đại Toàn ngã lộn nhào!
Hắn vội ngẩng đầu, đồng tử màu xanh nhạt chỉ kịp bắt lấy một tia sáng đỏ – xanh mơ hồ đến cực độ, thoáng cái đã biến mất nơi chân trời!
“Ôi đệt?!”
Giả Đại Toàn há to miệng, nắm đấm còn dính máu khựng giữa không trung, vẻ mặt ngơ ngác lẫn chấn động, “Lão đại?!”
“Cái... đây là tốc độ gì vậy?”
“Tên lửa thành tinh à?!”
“Lão đại đi rồi, Boss cũng bị xử lý xong rồi?!”
Hắn cúi đầu nhìn con Miêu Yêu dưới thân bị đấm đến mức không ra hình mèo nữa, bỗng thấy chán ngắt.
“Nhạt!”
Hắn khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt, kim quang lóe lên, rảo chân đuổi theo hướng tia sáng vừa biến mất.
Lối vào Tiền đồn Lôi Minh.
Mấy vị hiệu trưởng và Trần Quốc Đống đang vây quanh một lãnh đạo Sở Giáo dục, nói nước miếng văng tứ tung, tranh luận về chi tiết chấm điểm của lần khảo hạch này và những “ngựa ô” tiềm năng.
“Tóm lại, biểu hiện của Tử Linh Pháp Sư đó rất ổn định! Tôi cho rằng...”
“Hiệu trưởng Trần, cái cậu đầu trọc nhỏ cấp SSS bên trường ông mới thật sự quá dữ dằn, lúc nãy ở vòng ngoài...”
“Tôi đánh giá cao cô bé nhà họ Chu, màn phối hợp với Lâm Dương cũng rất nổi bật...”
Đúng lúc này!
“ẦM——!!!”
Một tiếng nổ khủng khiếp trầm như sấm từ xa vọng tới gần, trong nháy mắt lấn át mọi tranh luận!
Đám đông kinh hãi ngẩng đầu!
Chỉ thấy một “sao băng” kéo theo đuôi lửa đỏ – xanh, với tốc độ vượt quá giới hạn hiểu biết của họ, xé toạc bầu trời u ám, như quả tên lửa liên lục địa mất lái... nện mạnh xuống khoảng đất trống trước tiền đồn!
“Tránh ra mau——!!!”
Tiếng hét vỡ cả giọng của Trần Quốc Đống biến dạng đến không ra hơi!
ẦM——!!!
Mặt đất rung chuyển dữ dội!
Bụi mù như đám mây hình nấm bốc thẳng lên trời!
Sóng khí cuồng bạo cuốn theo đất đá, trút thẳng xuống khán đài!
Mấy vị hiệu trưởng và lãnh đạo bị chấn động đến loạng choạng, mặt mũi lấm lem, ho sặc sụa.
Khói bụi từ từ tan.
Chỉ thấy mặt sàn hợp kim bị đập lõm thành một hố nông.
Chính giữa hố, Lâm Dương vẫn giữ tư thế quỳ một gối để giảm xóc, trong lòng còn ôm chặt Chu Tuyết Nhi. Cô không hề hấn gì, nhưng khuôn mặt nhỏ tái nhợt, vẫn chưa hết kinh hồn.
Bộ âu phục may đo cao cấp trên người anh dính đầy bụi, tóc cũng bị gió thổi rối bù, trông có phần chật vật.
Lâm Dương ngẩng đầu, phẩy phẩy bụi trên tóc.
Anh nhìn những gương mặt há hốc mồm dính đầy bụi, như vừa bị ném bom trên khán đài.
Anh nhe một hàm răng trắng, nụ cười pha chút ngại ngùng và một tia thích thú.
“Khụ... có hơi đạp ga mạnh tay.”
Khói bụi chưa tan hẳn.
Trên khán đài, mấy vị hiệu trưởng và lãnh đạo lấm lem, cùng các nhân viên nghe tiếng chạy tới bên dưới, và một vài thí sinh chật vật may mắn rời khỏi sớm, tất cả đều như bị hóa đá tập thể.
Tròn mắt nhìn “quả tên lửa người” đang ôm hoa khôi trong hố, chậm rãi đứng dậy còn phủi bụi.
Nhanh!
Quá nhanh!
Từ lúc hiệu lệnh bắt đầu thi được phát ra, đến lúc Lâm Dương ôm Chu Tuyết Nhi như tên lửa nện trở lại điểm xuất phát, giữa đường còn thuận tay nghiền nát một con Boss khu vực cấp 20...
Trước sau cộng lại, có được nửa tiếng không?!
Nhìn những thí sinh vẫn đang chôn chân trong biển xác sống ở vòng ngoài chiến đấu vất vả, thậm chí còn chưa tiến hẳn vào khu vực trung tâm...
Rồi nhìn lại cái vị này!
Người ta không những đã về, còn coi Boss cuối của kỳ thi đại học như quái thú ven đường mà tiện tay phá nữa?!
Nếu không nhờ chấm đỏ rực khổng lồ đại diện cho “Đạo Thi Giả Cốt Ngục Tức” trên màn hình giám sát đã thật sự biến mất sạch sẽ, dứt khoát khỏi hình ảnh vệ tinh, và phổ năng lượng hủy diệt phản hồi lại không thể giả mạo được, thì bọn họ còn nghi ngờ Lâm Dương căn bản chưa hề xuất phát, chỉ ngủ một giấc ngay ở lối vào!
“Ực...”
Không biết là ai khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, âm thanh giữa không gian chết lặng nghe đặc biệt rõ.
Lâm Dương và Chu Tuyết Nhi, cặp đôi này, với tốc độ không thể tranh cãi và thực lực áp đảo tuyệt đối, đã hoàn thành bài khảo hạch thực chiến lần này.
Phối hợp?
Không, chính xác mà nói, là Lâm Dương một mình hạ Boss và đám dị thú tinh anh chặn đường.
Còn Chu Tuyết Nhi suốt cả hành trình... ơ, chỉ phụ trách xinh đẹp như hoa và cung cấp “tối ưu lực cản gió”.
Hệ thống tính điểm kỳ thi đại học lạnh lùng và công bằng, nghiêm ngặt phân chia theo cống hiến chiến đấu.
Tỷ lệ phân chia thấp nhất một phần mười, cao nhất chín phần mười.
Vì vậy, khi dữ liệu cuối cùng của khu thi Lâm Hải được tải lên bảng tổng điểm thời gian thực liên kết toàn quốc...
Một con số đúng nghĩa “thiên văn”, đủ khiến tất cả thí sinh và giám thị trên toàn quốc đang chiến đấu đẫm máu, tranh thủ từng giây từng phút cùng lúc hoài nghi nhân sinh...
Như thiên thạch lao vào Trái Đất, ngang nhiên đáp xuống đỉnh bảng!
[Bảng xếp hạng thời gian thực điểm thực chiến Kỳ thi Đại học Toàn quốc (Cập nhật)]
No.5 Vương Đằng (Học viện Quân sự Hoa Nam Hổ) — 150 điểm
No.4 Lý Mộ Tuyết (Học viện Minh Châu Ma Đô) — 160 điểm
No.3 Trương Cuồng (Trường THPT trực thuộc Chiến Thần Kinh Thành) — 180 điểm
No.2 Chu Tuyết Nhi (Nhất Trung Lâm Hải) — 1200 điểm
No.1 Lâm Dương (Nhất Trung Lâm Hải) — 10800 điểm
